Nghi chạy về, hai tay ôm đầy củi, áo quần ướt sũng vì mưa đã nặng hạt hơn hẳn so với lúc cô rời đi. Từ xa, cô đã thấy ánh lửa vẫn hắt ra qua khung cửa sổ căn nhà nhỏ, đều đặn, không có dấu hiệu gì cho thấy nó đã tắt hay yếu đi trong lúc cô vắng mặt. Một cơn nhẹ nhõm tràn qua người cô, xua bớt phần nào nỗi hồi hộp đã đè nặng suốt cả quãng đường chạy về.
Cô đặt chỗ củi mới xuống cạnh bếp, tiếp thêm vào ngọn lửa đang cháy, điều chỉnh lại vài khúc gỗ để chúng cháy đều hơn. Đồng hồ đếm ngược vẫn còn hơn hai mươi phút, thừa đủ để duy trì độ ấm cần thiết. Cô ngồi xuống, thở dốc, lau vội những giọt mưa còn đọng trên mặt, và cho phép mình một khoảnh khắc tự hào nho nhỏ — quyết định mạo hiểm vừa rồi đã đúng, đúng theo đúng nghĩa một người biết tính toán rủi ro nên tự hào.
Khi đồng hồ chạm mốc không, một tiếng "cạch" quen thuộc vang lên.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Khảo Đề "Giữ ấm nhà cụ Tư qua đêm bão": HOÀN THÀNH.
Tín: +80
【/THẺ MỆNH】
Tám mươi điểm, nhiều nhất từ trước tới giờ. Nghi nhìn con số ấy, cảm giác chiến thắng dâng lên trong lồng ngực, đúng như cô đã hình dung khi đưa ra lựa chọn mạo hiểm lúc nãy. Cô đứng dậy, định quay người rời khỏi sân, hài lòng với một buổi làm việc hiệu quả, thì một âm thanh khe khẽ từ trong nhà khiến cô khựng lại.
Đó là tiếng khóc. Rất nhỏ, rất nghẹn, cố kìm lại nhưng không giấu nổi hoàn toàn.
Nghi bước lại gần khung cửa sổ, nhìn vào bên trong. Cụ già vẫn ngồi ở góc cũ, nhưng giờ không còn co ro vì lạnh nữa — cụ đang run lên vì một nỗi sợ hoàn toàn khác, hai tay ôm chặt lấy ngực, mắt dán chặt vào ngọn lửa đang cháy rực trong bếp, ngọn lửa lớn hơn hẳn mọi khi, bập bùng dữ dội đủ để hắt bóng nhảy nhót đáng sợ lên khắp bốn bức tường căn nhà nhỏ. Môi cụ mấp máy, lặp đi lặp lại một câu gì đó Nghi không nghe rõ hết, nhưng cô đọc được đủ để hiểu: cụ tưởng nhà mình sắp cháy.
Trong mười phút Nghi vắng mặt, không có ai bên cạnh trấn an, không có ai giải thích rằng ngọn lửa lớn ấy là cần thiết, là có chủ đích, cụ già chỉ còn lại một mình với một đám lửa đang gào lên giữa cơn bão, không hiểu vì sao nó bỗng dưng bùng lên dữ dội như vậy, và trong đầu một người già sống một mình, thứ duy nhất hợp lý để nghĩ tới là tai họa.
Nghi đứng sững trước khung cửa sổ, tay vẫn còn ấm hơi lửa, tai vẫn còn nghe rõ tiếng "cạch" báo hoàn thành vang lên chưa đầy một phút trước. Tám mươi điểm. Nhiệm vụ thành công tuyệt đối theo mọi con số hệ thống đưa ra. Nhưng người mà nhiệm vụ ấy lẽ ra phải bảo vệ đang ngồi co rúm trong góc nhà, khóc vì sợ hãi, vì tưởng mình sắp chết cháy ngay trong chính căn nhà của mình.
Cô nhìn lại Thẻ Mệnh, tìm một dòng chữ nào đó, một cảnh báo nào đó, phản ánh những gì cô vừa chứng kiến. Không có gì cả. Chỉ có dòng "HOÀN THÀNH" màu sáng, chỉ có con số tám mươi điểm, sạch sẽ, gọn gàng, không hề nhắc tới việc một cụ già vừa trải qua mười phút hoảng loạn tột độ vì quyết định của cô.
Một cảm giác lạnh buốt, khác hẳn cái lạnh của mưa gió, lan dần trong ngực Nghi. Cô nhận ra, chậm rãi nhưng chắc chắn, một điều mà trước đó cô chưa từng nghĩ tới: hệ thống này đo lường thành công bằng những thứ nó chọn đo — nhiệt độ, thời gian, con số Tín — chứ không đo bằng những thứ không hiện lên thành chỉ số được. Nỗi sợ của một cụ già ngồi một mình trong bóng tối không phải một biến số nằm trong công thức tính điểm. Nó chỉ đơn giản không tồn tại, đối với hệ thống, dù nó hoàn toàn có thật đối với người đang trải qua nó.
Nghi vòng ra cửa trước, thử đẩy nhẹ. Cửa không khóa, mở ra dễ dàng dưới tay cô, nhưng khi cô bước một chân vào trong, gọi khẽ "Bà ơi, cháu vào được không", cụ già không hề quay đầu lại, không hề phản ứng dù chỉ một chút, như thể tiếng nói của Nghi không hề tồn tại trong cái không gian nhỏ bé ấy. Cô bước hẳn vào, đứng ngay trước mặt cụ, vẫy tay, gọi to hơn. Không có gì thay đổi. Cụ vẫn nhìn xuyên qua cô như nhìn vào khoảng không, tiếp tục run rẩy, tiếp tục thì thầm những lời cầu khấn đứt quãng của riêng mình.
Nghi đứng chôn chân giữa gian nhà, một cảm giác bất lực còn nặng nề hơn cả nỗi ân hận vừa rồi tràn ngập lấy cô. Cô có thể nhóm lửa, có thể gia cố kè, có thể tính toán mọi con số cần thiết để một khảo đề được đánh dấu hoàn thành — nhưng cô không thể chạm tới, không thể an ủi, không thể sửa chữa nỗi sợ mà chính hành động của mình đã gây ra. Cụ già này, dù là ảo ảnh do khảo trường dựng lên hay một điều gì đó thật hơn thế, vẫn đang chịu đựng một mình, và không có cách nào để Nghi vượt qua bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người.
Cô lùi ra khỏi nhà, khép cửa lại nhẹ nhàng như thể sợ làm ồn, dù biết điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Đứng ngoài sân, cô áp tay lên khung cửa sổ, nhìn qua lớp kính mờ hơi nước, và thì thầm một lời xin lỗi mà cô biết chẳng ai nhận được. "Cháu xin lỗi. Cháu chỉ nghĩ tới việc hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất, không nghĩ tới việc bà sẽ thấy thế nào khi ở một mình với ngọn lửa đó."
Cô đứng đó một lúc lâu, nhìn cụ già dần bình tĩnh lại, tiếng khóc thưa dần rồi tắt hẳn, có lẽ vì mệt hơn là vì hết sợ. Trong lòng Nghi, cảm giác tự hào ban đầu về một quyết định "tối ưu" giờ đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một câu hỏi nặng nề hơn nhiều so với bất cứ điều gì cô từng đối mặt kể từ khi tới nơi này: nếu một chiến thắng trọn vẹn theo mọi con số vẫn có thể để lại một kết cục như thế này, thì tất cả những "thắng lợi dễ dàng" cô từng tự hào từ đầu tới giờ — kè hẻm 12, bếp trọ 3B — liệu có thật sự sạch sẽ như cô tưởng, hay cô chỉ đơn giản chưa từng ở lại đủ lâu để nhìn thấy cái giá thật sự phía sau chúng?
Cô rời khỏi sân nhà cụ Tư trong im lặng, không còn cảm giác nhẹ nhõm hay tự hào nào sót lại, chỉ mang theo một sự cẩn trọng mới, chưa thành hình rõ ràng nhưng đã bắt đầu bén rễ: từ giờ, mỗi khi đọc một khảo đề, cô sẽ không chỉ hỏi "làm sao để hoàn thành nhanh nhất" nữa. Cô sẽ phải học cách hỏi thêm một câu, khó hơn nhiều, mà cô còn chưa biết câu trả lời sẽ dẫn mình tới đâu: hoàn thành thế nào để không ai phải trả giá cho tốc độ của mình.
Đi được một quãng, cô dừng lại, ngoái nhìn căn nhà nhỏ lần cuối qua màn mưa đang thưa dần. Ánh lửa bên trong vẫn cháy, ấm áp, đều đặn, đúng như nhiệm vụ yêu cầu. Từ xa, không ai có thể đoán được rằng đằng sau khung cửa sổ ấm cúng kia là một cụ già vừa trải qua mười phút hoảng loạn không một ai hay biết. Nghi tự hỏi có bao nhiêu "thành công" khác, ở bao nhiêu nơi khác trong khảo trường rộng lớn này, cũng đang trông ấm áp và trọn vẹn từ xa như vậy, trong khi phía sau lớp vỏ con số đẹp đẽ là một điều gì đó không ai buồn đo đếm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →