🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khảo đề mới hiện ra ngay khi Nghi bước ra khỏi con đường đất, và lần này, thứ đầu tiên đập vào mắt cô không phải nội dung, mà là biểu tượng nhỏ đi kèm tên nhiệm vụ — một giọt nước xanh nhạt, khác hẳn ngọn lửa cam đã quen thuộc suốt từ đầu.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Dương Khí: 44 / 100

Tín: 175

Khảo Đề: "Khơi thông cống hẻm Trắc" · Độ khó: ★★★☆☆ · Hạn: 00:18:00

Ghi chú: Dòng chảy chưa được kiểm soát tốt trong mùa mưa này.

【/THẺ MỆNH】

Ba sao, mười tám phút. Khó hơn hẳn mọi nhiệm vụ trước, và sau bài học ở nhà cụ Tư, Nghi đọc dòng ghi chú với một sự cẩn trọng mới, cố hình dung xem "dòng chảy chưa được kiểm soát tốt" thật sự có thể đồng nghĩa với điều gì tồi tệ ra sao ở phía sau những chữ nhẹ nhàng ấy. Cô không dám khinh suất như lần trước nữa.

Địa điểm dẫn cô tới một con hẻm khác, nơi một đoạn cống thoát nước lớn chạy dọc theo mặt đường, miệng cống bị nghẽn bởi một đống rác, lá cây và bùn đất tích tụ, khiến nước mưa đang dâng nhanh không có lối thoát, tràn dần ra hai bên vỉa hè. Xa xa, cô nghe tiếng nước đổ ầm ầm từ một điểm nghẽn khác chưa xử lý, và một cảm giác quen thuộc, không dễ chịu chút nào, gợi cô nhớ lại chính con hẻm ngập nước nơi cô đã chết hụt.

Cô gạt ý nghĩ đó sang một bên, tập trung đánh giá công cụ có sẵn: một cây sào dài dựng cạnh miệng cống, vài tấm ván gỗ, và một chồng bao cát nhỏ hơn hẳn lần trước, đủ dùng nhưng không dư dả. Cô bắt đầu ngay, dùng sào khều lớp rác trên cùng, moi từng mảng bùn đặc quánh ra khỏi miệng cống, cẩn thận không để nước bắn quá mạnh khiến tình hình tệ thêm.

Cô vừa gạt được một nửa chỗ nghẽn thì nghe tiếng bước chân quen thuộc phía sau.

"Lại chạm mặt rồi." Vệ nói, giọng có phần vui vẻ hơn lần trước, dừng lại cách cô vài bước, nhìn vào con cống đang được khơi thông dở dang. "Trắc là địa bàn của tôi, biết không? Tôi có khảo đề riêng ở đầu bên kia hẻm này."

Nghi không dừng tay, chỉ liếc anh ta một cái. "Vậy thì tốt, mỗi người làm phần của mình."

"Đúng vậy." Vệ gật đầu, bước tới chỗ chồng bao cát, nhấc lên xem xét, rồi nhíu mày. "Có điều, khảo đề của tôi cũng cần bao cát. Chặn một đoạn kênh nhánh phía trên, không cho nước tràn vào khu tôi phụ trách."

Một cảm giác bất an nhói lên trong Nghi. "Chỗ này chỉ có từng ấy bao cát thôi, tôi đang cần hết để gia cố mép cống sau khi khơi thông, không nó lại lún sụp như lần trước."

"Tôi biết." Vệ đáp, không hề có vẻ áy náy, chỉ đơn thuần là thông báo một sự thật. "Nhưng khảo đề của tôi độ khó bốn sao, phần thưởng gấp đôi của chị. Chị hiểu tôi sẽ chọn gì rồi đấy."

Anh ta bắt đầu vác từng bao cát đi, không vội vàng, không có chút gì giống một kẻ đang tranh cướp, chỉ là một người đang làm công việc của mình theo đúng thứ tự ưu tiên anh ta đã chọn. Nghi đứng sững, tay vẫn nắm cây sào, nhìn chồng bao cát vơi dần từng bao một.

"Anh không thể lấy hết được." Cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù bên trong đang dâng lên một cơn giận quen thuộc. "Nếu tôi không gia cố kịp, cống sẽ sập lại, nước sẽ tràn ngược."

"Vậy chị nghĩ ra cách khác đi." Vệ đáp, vẫn tiếp tục công việc của mình, không hề chậm lại. "Tôi không nợ chị điều gì cả. Ở đây, ai cũng phải tự lo phần của mình. Nếu tôi nhường bao cát cho chị, khảo đề của tôi fail, tôi mất điểm — chị nghĩ ai sẽ đứng ra bù cho tôi khoản đó?"

"Vậy chia đôi." Nghi đề nghị, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay vẫn không ngừng khều bùn khỏi miệng cống. "Anh lấy một nửa, tôi giữ một nửa, cả hai cùng cố gắng."

Vệ dừng lại một nhịp, nhìn cô, cân nhắc thật sự trong một giây ngắn ngủi, rồi lắc đầu. "Không đủ. Nhánh kênh tôi phụ trách rộng gấp đôi cái cống bé tí của chị. Chia đôi, cả hai cùng fail, chẳng ai được gì. Tôi thà chắc một cái còn hơn liều cả hai." Anh ta vác bao cát cuối cùng lên vai, liếc nhìn Nghi một cái không rõ là áy náy hay chỉ đơn thuần tò mò xem cô sẽ phản ứng ra sao, rồi quay đi. "Đừng buồn. Lần sau chị học được rồi, tới nhiệm vụ nào cũng gom sẵn vật liệu về phần mình trước, đừng để dành tới phút chót."

Nghi nhìn quanh, cố tìm phương án thay thế trong khi đồng hồ vẫn chạy không ngừng. Cô thử dùng tấm ván gỗ chèn tạm vào mép cống, nhưng đất quá nhão, không đủ chắc để giữ lâu. Cô thử moi thêm bùn, tạo một con lạch dẫn nước sang hướng khác, nhưng dòng chảy quá mạnh, cuốn trôi mọi nỗ lực của cô chỉ trong vài giây.

Mười hai phút. Tám phút. Nghi làm việc điên cuồng, hai tay rát bỏng vì bùn đất và sạn đá, nhưng mỗi giải pháp tạm bợ cô dựng lên đều sụp đổ nhanh như khi nó vừa được tạo ra, thiếu đi thứ duy nhất có thể giữ vững tất cả: những bao cát giờ đã nằm gọn ở đầu bên kia hẻm, phục vụ cho khảo đề của một người khác.

Cô thử gỡ vài viên gạch vỉa hè, xếp chồng lên nhau chắn ngang dòng chảy, nhưng nước luồn qua từng khe hở, cuốn trôi lớp bùn cô vừa trét để bịt kín, kéo sập cả bức tường gạch tạm bợ chỉ sau vài giây. Cô lại thử một lần nữa, rồi một lần nữa, mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy dài trên mặt, hơi thở dồn dập, cơ bắp hai tay run lên vì kiệt sức. Năm phút. Cô ngẩng lên nhìn về phía Vệ, đã khuất dạng từ lâu sau khúc quanh của con hẻm, tiếng bao cát rơi thịch xuống nền đất phía đó vẫn còn văng vẳng vọng lại, đều đặn, chắc chắn, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn nơi cô đang đứng.

Ba phút cuối cùng, nước đã tràn quá mép cống, chảy thành dòng nhỏ xuống một con dốc dẫn về phía những căn nhà thấp hơn ở cuối hẻm. Nghi đứng giữa dòng nước đang dâng, bất lực nhìn mọi nỗ lực của mình tan biến, và lần đầu tiên kể từ khi tới nơi này, cô cảm nhận được nỗi sợ hãi thuần túy trước một cái gì đó cô không kiểm soát được, không phải vì thiếu cố gắng, mà vì luật chơi đã bị người khác bẻ cong ngay trước mắt cô.

Đồng hồ chạm mốc không.

Một âm thanh khác hẳn tiếng "cạch" quen thuộc vang lên — trầm hơn, nặng nề hơn, như một cánh cửa lớn vừa đóng sầm lại.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Khơi thông cống hẻm Trắc": THẤT BẠI.

【/THẺ MỆNH】

Nghi đứng chết lặng giữa dòng nước đang chảy qua chân mình, nhìn dòng chữ đỏ sẫm ấy hiện ra rõ mồn một trước mắt, và lần đầu tiên, cô không còn quan tâm tới điểm số, tới bảng xếp hạng, tới bất cứ con số nào nữa. Cô chỉ nhìn theo dòng nước đang len lỏi xuống phía những căn nhà thấp cuối hẻm, và trong lòng, một câu hỏi lạnh buốt bắt đầu hình thành, chờ đợi một câu trả lời mà cô biết mình sẽ không thích nghe.

Khác với hai lần hoàn thành trước, không có con số Tín nào hiện ra kèm theo dòng chữ thất bại, không một dấu hiệu nào cho biết cô vừa mất bao nhiêu, chỉ có đúng hai chữ lạnh lùng ấy treo lơ lửng trước mắt, dai dẳng không chịu mờ đi như những thông báo khác. Nghi đứng yên, để mặc cho nước mưa tạt vào mặt, và chờ đợi — chờ một điều gì đó, dù cô không biết chính xác là gì, có lẽ chỉ là một lời giải thích, một con số, bất cứ thứ gì có thể cho cô biết mình vừa làm rơi vãi bao nhiêu, và ở đâu.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →