Nghi đứng giữa dòng nước lạnh, chờ đợi một lời giải thích không bao giờ tới theo cách cô mong đợi. Không có con số Tín bị trừ hiện ra. Không có lời cảnh báo. Chỉ có hai chữ "THẤT BẠI" vẫn treo lơ lửng trước mắt, và một sự im lặng dài đến mức cô bắt đầu nghĩ có lẽ đây là tất cả những gì cô sẽ nhận được, một dòng chữ lạnh lùng, không kèm theo bất cứ điều gì khác.
Cô nhìn xuống hai bàn tay mình, vẫn còn dính bùn, vẫn còn rát vì đã cào cấu miệng cống suốt mười tám phút không ngừng nghỉ. Cô đã làm mọi thứ trong khả năng của mình. Cô đã cố. Nhưng "đã cố" không phải là một biến số hệ thống này quan tâm, và giờ, đứng giữa dòng nước đang rút chậm chạp, Nghi lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng đến từ một thất bại không có gì để đổ lỗi ngoài chính hoàn cảnh — không phải cô lười, không phải cô ngu ngốc, chỉ đơn giản là cô đã bị tước mất công cụ cần thiết ngay khi còn kịp cứu vãn.
Rồi khối chữ đổi khác.
Nó không còn nằm gọn trong khung 【 】 quen thuộc nữa. Chữ hiện ra chậm hơn, không có viền, không có bố cục thẳng hàng như mọi thông báo trước đó, trôi nổi tự do trước mắt cô như một đoạn văn bị ai đó viết vội, không kịp chỉnh sửa cho gọn gàng.
Cách đó không xa, ở một xóm nhỏ ven kênh tên gọi Xóm Bàu, nước từ con cống nghẽn đổ dồn xuống một con dốc, tràn qua bờ kênh vốn đã yếu sẵn từ nhiều mùa mưa trước. Một gian hàng tạp hóa nhỏ, cửa gỗ mục, ngập trong tích tắc, chủ quán, một người đàn ông ngoài sáu mươi, chỉ kịp bế đứa cháu nhỏ lên gác xép, còn toàn bộ hàng hóa, gạo, đường, dầu ăn tích cóp cả tháng, trôi lều bều ra ngoài đường trong bóng tối. Cách đó vài căn, một cụ bà trượt chân trên nền gạch trơn ướt khi cố di chuyển đồ đạc, ngã sấp xuống mép rãnh, may mắn được người hàng xóm kịp kéo lên trước khi dòng nước cuốn xa hơn.
Nghi đọc những dòng chữ ấy, tim đập chậm dần rồi nhanh dần một cách kỳ lạ, như thể cơ thể cô không biết nên phản ứng ra sao trước một điều vừa trừu tượng vừa cụ thể đến rợn người. Đây không phải một dòng cảnh báo chung chung như "khu vực chịu ảnh hưởng thời tiết diện rộng". Đây là một cảnh cụ thể, một con người cụ thể, một đứa trẻ được bế lên gác xép trong bóng tối vì nước dâng quá nhanh để kịp làm gì khác.
Đoạn văn dừng lại đột ngột, như bị cắt ngang giữa chừng, một khoảng trắng trơ trọi thay cho phần còn lại lẽ ra phải có. Ngay sau đó, khối chữ quen thuộc trong khung 【 】 hiện trở lại, gọn gàng, lạnh lùng, như thể muốn xóa đi ấn tượng vừa rồi.
【HỆ THỐNG】
Ghi chú bổ sung: khu vực hạ lưu chịu ảnh hưởng nhẹ. Không có thương vong.
【/HỆ THỐNG】
Nghi đứng sững, nhìn hai đoạn thông báo hoàn toàn trái ngược nhau — một bên là hình ảnh một cụ già suýt bị cuốn trôi, một gian hàng mất trắng cả tháng vốn liếng, một đứa trẻ được bế chạy trong đêm; một bên là bốn chữ vô hồn "không có thương vong" như thể mọi thứ vừa xảy ra chỉ là một sự cố nhỏ đáng để gạch bỏ khỏi danh sách quan tâm. Cô không biết nên tin vào đoạn nào, nhưng bản năng mách bảo cô rằng đoạn đầu tiên, đoạn bị cắt ngang đột ngột như thể ai đó vừa kịp nhận ra mình nói quá nhiều, mới là sự thật gần hơn cả.
"Đây không phải trò chơi." Cô nói thành tiếng, giọng run lên, không còn là câu hỏi nữa mà là một lời khẳng định cô buộc phải chấp nhận. "Từ đầu tới giờ, mọi thứ tôi làm — mọi thứ tôi không làm được — đều có người thật ở phía sau, đúng không?"
Không có câu trả lời nào tới ngay lập tức. Nghi đứng đó, nước mưa vẫn tạt vào mặt, hai tay run lên không phải vì lạnh nữa mà vì một cơn chấn động đang lan khắp cơ thể, thứ cảm giác của một người vừa bị lôi ra khỏi một giấc mơ dễ chịu và ném thẳng vào một sự thật không thể quay đầu lại được nữa. Cô nghĩ tới kè hẻm 12 mà cô đã gia cố chắc chắn, tới bếp trọ 3B cô đã giữ ấm, tới cả nhà cụ Tư nơi cô vừa học được bài học đầu tiên về cái giá ẩn sau một chiến thắng sạch sẽ, và giờ, cô hiểu ra, tất cả những điều đó chưa bao giờ chỉ là những con số trên một bảng điểm. Chúng luôn là những con người thật, những căn nhà thật, những đêm mưa thật, chỉ được khoác lên một lớp vỏ trò chơi để cô dễ chấp nhận hơn mà thôi.
Cô nghĩ tới Vệ, tới cách anh ta vác từng bao cát đi mà không hề ngoái lại, tới câu nói hờ hững "tôi không nợ chị điều gì cả". Có lẽ Vệ cũng biết. Có lẽ anh ta đã biết từ lâu, đã đứng trước hàng chục lựa chọn giống hệt thế này trong quá khứ, và đã chọn cách duy nhất khiến bản thân sống sót được qua nhiều vòng khảo: đóng chặt cánh cửa cảm xúc trước những con người ở phía bên kia mỗi khảo đề, chỉ nhìn vào con số. Nghi không biết liệu mình có nên giận anh ta, hay nên sợ chính khả năng một ngày nào đó cô cũng sẽ học được cách đóng chặt cánh cửa ấy.
Cô ngồi thụp xuống ngay giữa dòng nước đang rút dần, không còn quan tâm tới việc ướt sũng thêm hay không, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy nơi khoảng không xám ấy, Nghi để cho nước mắt mình hòa lẫn vào cơn mưa đang tan, khóc không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì một cụ già xa lạ suýt ngã xuống rãnh nước trong bóng tối, chỉ vì cô đã chọn tốc độ thay vì chắc chắn.
Cô không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu. Có lẽ vài phút, có lẽ lâu hơn, thời gian trong khảo trường này chưa bao giờ trôi theo cách cô có thể tin tưởng hoàn toàn. Khi cuối cùng cô đứng dậy, lau vội nước mắt lẫn nước mưa trên mặt, một quyết tâm mới, lặng lẽ nhưng chắc chắn, đã thay thế cho sự hoang mang ban đầu. Cô không thể sửa được những gì đã xảy ra ở Xóm Bàu. Cô không có cách nào quay lại, không có cách nào xin lỗi người chủ quán tạp hóa hay cụ bà suýt ngã kia. Nhưng cô có thể chắc chắn một điều, và cô tự hứa với chính mình ngay lúc đó, giữa dòng nước đang rút dần dưới chân: từ giờ trở đi, mỗi khi đọc một dòng ghi chú, dù nó có vẻ vô hại tới đâu, cô sẽ không bao giờ đọc lướt qua nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →