🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nghi đứng dậy, phủi bùn trên đầu gối, nhìn quanh con hẻm giờ đã vắng tanh, chỉ còn tiếng nước rút róc rách chảy về phía cống. Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại nhịp thở bình thường sau cơn khóc vừa rồi, và lần đầu tiên kể từ khi tới nơi này, cô hỏi một câu không phải để tìm đường đi tiếp, mà để đòi lại một điều gì đó gần với công lý.

"Đoạn văn về Xóm Bàu đó là thật, đúng không." Cô nói, giọng vẫn còn run nhưng đã lấy lại được sự chắc chắn. "Không phải một cách hù dọa, không phải một đoạn kịch dựng lên để tôi sợ mà làm việc chăm hơn. Là thật."

【HỆ THỐNG】

Đúng.

【/HỆ THỐNG】

"Vậy còn dòng chữ sau đó, cái ghi chú nói không có thương vong. Nó cũng đúng à?"

【HỆ THỐNG】

Đúng.

【/HỆ THỐNG】

Nghi nghiến răng. "Cả hai không thể cùng đúng theo cách bình thường. Một đoạn tả một cụ già suýt bị cuốn trôi, một đoạn nói không có ai bị thương. Trừ khi..." cô ngừng lại, ghép nối những mảnh dữ kiện trong đầu, "trừ khi cả hai đều đúng theo nghĩa đen, chỉ là một đoạn chọn kể chi tiết, còn đoạn kia chọn im lặng về đúng cái chi tiết quan trọng nhất. Suýt ngã không phải đã ngã. Ông ấy nói đúng sự thật, chỉ là nói phần dễ nghe hơn."

Cô bước tới lui vài bước trong con hẻm vắng, cố sắp xếp lại toàn bộ những gì mình đã trải qua từ đầu tới giờ theo một trật tự mới, một trật tự trong đó mọi dòng ghi chú tưởng chừng vô hại đều mang một trọng lượng cô chưa từng nhận ra. "Vậy tất cả những khảo đề tôi đã làm trước đó — kè hẻm, bếp trọ, nhà cụ Tư — mỗi lần thất bại, dù chỉ là nửa vời như ở nhà cụ Tư, đều có một đoạn văn như thế này chờ sẵn, chỉ là tôi chưa từng fail đủ nặng để nó hiện ra?"

【HỆ THỐNG】

Đúng một phần.

Mức độ chi tiết tương ứng với mức độ nghiêm trọng.

【/HỆ THỐNG】

Không có phản hồi ngay, nhưng Nghi, giờ đã quen với nhịp điệu của những khoảng lặng này, biết đó không phải sự im lặng của một cỗ máy không hiểu câu hỏi. Đó là sự im lặng của một ai đó vừa bị nói trúng tim đen.

"Ông." Cô nói, cố tình lặp lại đại từ mình vừa buột miệng dùng. "Tôi gọi thế được không? Vì giọng nói vừa viết ra đoạn văn kia, cái cách nó dừng lại đột ngột giữa chừng như bị cắt đứt, không giống một chương trình tự động chút nào. Nó giống một người đang cố kể cho tôi nghe sự thật, rồi bị chặn lại trước khi kể hết."

Khoảng lặng lần này dài hơn hẳn, đủ dài để Nghi tự hỏi liệu mình vừa hỏi trúng một điều tuyệt đối cấm kỵ. Nhưng cuối cùng, khối chữ cũng hiện ra, ngắn, và trong veo tới mức gần như run rẩy.

【HỆ THỐNG】

Cách xưng hô không quan trọng.

Điều quan trọng là: những gì khảo sinh thấy trong đoạn văn vừa rồi, không phải để dọa.

Là để khảo sinh hiểu, và tự chọn cách mang nó theo trong những khảo đề tiếp theo.

【/HỆ THỐNG】

Nghi đọc đi đọc lại ba dòng ấy, và một điều gì đó trong cách chúng được sắp xếp, không hẳn là một lời giải thích, càng không phải một lời xin lỗi, nhưng có một sự cẩn trọng gần như dịu dàng ẩn dưới lớp vỏ khô khan quen thuộc, khiến cô tin rằng mình đã đoán đúng một phần nào đó. Có ai đó thật sự đứng sau những dòng chữ này. Không phải một thuật toán vô tri chỉ biết phun ra cảnh báo theo mẫu có sẵn. Một ai đó có khả năng lựa chọn cách nói, có khả năng để lộ nhiều hơn dự tính trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, và ngay sau đó cố thu mình lại đúng khuôn phép.

"Vì sao ông lại để lộ đoạn văn đó ra." Cô hỏi tiếp, nhẹ nhàng hơn hẳn, gần như một câu hỏi giữa hai người quen biết thay vì một cuộc chất vấn. "Nếu luật của các người là giữ mọi thứ mơ hồ, viết giảm nhẹ đi, vậy vì sao lần này lại khác?"

【HỆ THỐNG】

Câu hỏi này, chưa phải lúc.

【/HỆ THỐNG】

Câu trả lời quen thuộc, nhưng lần này Nghi không còn thấy tức giận vì nó nữa. Cô nhận ra một điều: mỗi lần "chưa phải lúc" xuất hiện, nó luôn đi kèm với một cảm giác là câu hỏi ấy đã chạm đúng vào một điều gì đó thật sự quan trọng, một sợi dây nối liền tới lý do sâu xa hơn đằng sau toàn bộ sự tồn tại kỳ lạ của cô ở nơi này. Cô không có cách nào kéo sợi dây ấy ra ngay lập tức. Nhưng cô có thể ghi nhớ nó, cất nó vào một góc trong đầu, chờ tới khi có đủ mảnh ghép khác để soi sáng nó.

"Được rồi." Cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại hoàn toàn. "Tôi sẽ không hỏi nữa, không phải lúc này. Nhưng tôi muốn ông biết một điều, dù ông là ai, dù có nghe được hay không: tôi sẽ không đọc lướt bất cứ dòng ghi chú nào nữa. Nếu mỗi con số ở đây đều gắn với một người thật, tôi sẽ đối xử với nó như vậy."

Không có khối chữ nào hiện ra để đáp lại câu nói đó. Nhưng trong sự im lặng theo sau, Nghi cảm nhận được một điều gì đó gần giống sự nhẹ nhõm, mơ hồ nhưng có thật, như thể lời hứa của cô, dù nhỏ bé, đã được lắng nghe bởi đúng người nó cần tới.

Cô đứng thêm một lúc giữa con hẻm đang dần khô ráo trở lại, nhìn quanh khảo trường sương mờ vẫn im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, và một suy nghĩ mới, chậm rãi nhưng vững chắc, bắt đầu hình thành trong đầu cô: nếu thật sự có một người đứng sau giọng nói này, một người biết cách viết ra một đoạn văn day dứt tới mức tự nó phải cắt ngang giữa chừng, thì người đó hẳn cũng đã từng đứng ở một vị trí nào đó không quá khác cô lúc này. Không ai viết ra một câu chuyện đau lòng như vậy chỉ bằng dữ liệu lạnh lùng. Phải có một điều gì đó, một ký ức nào đó, khiến những chữ ấy mang đủ sức nặng để khiến chính người viết ra chúng phải dừng lại giữa chừng.

Nghi không biết vì sao mình lại chắc chắn về điều đó tới vậy, nhưng cô giữ lấy linh cảm ấy như một sợi chỉ mỏng, cất kỹ trong lòng, tự nhủ sẽ có ngày cô lần theo nó tới tận đầu dây bên kia.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →