🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Một tiếng ho khan vang lên từ đầu hẻm, khàn đục, rất người, khác hẳn mọi âm thanh vô hồn Nghi từng nghe trong khảo trường này. Cô quay lại, thấy một ông lão đang chống gậy bước tới, dáng đi chậm rãi nhưng vững chãi, mặc một bộ bà ba cũ sờn, đầu đội nón lá đã ngả màu thời gian. Ông không nhìn Nghi với vẻ cảnh giác như Đóa từng có, cũng không có sự sắc lạnh đánh giá của Vệ, mà chỉ có một ánh mắt điềm tĩnh, như đã quen nhìn thấy những cảnh tượng còn tệ hơn thế này rất nhiều lần trước đó.

"Khóc xong chưa con." Ông hỏi, giọng chậm, không có ý trách móc, chỉ như một câu hỏi thật.

Nghi hơi bối rối, đưa tay quệt vội gương mặt dù nước mắt đã khô từ lâu. "Ông thấy... hết cả rồi ạ?"

"Ta không thấy." Ông lão đáp, ngồi xuống một bậc thềm gần đó, thở phì phò như thể đoạn đường vừa đi đã tiêu tốn không ít sức lực. "Nhưng ta biết cái dáng đứng của một đứa vừa fail khảo đề đầu đời. Ai cũng giống nhau ở chỗ đó — đứng chết trân giữa hiện trường, như thể đứng đó đủ lâu thì mọi thứ sẽ tự quay ngược lại."

Nghi im lặng, nhận ra ông lão nói đúng, dù cô chưa từng gặp ông trước đây, chưa từng kể cho ai nghe cảm giác thật của mình lúc đó ngoài chính bản thân và cái giọng nói hệ thống lạnh lùng kia.

"Ông là ai ạ?" Cô hỏi, thận trọng nhưng không còn hoàn toàn cảnh giác như những lần gặp người lạ trước.

"Người ta gọi ta là Ông Cả Xuyên." Ông đáp, gõ nhẹ gậy xuống nền đất. "Từng là hộ pháp domain Thổ, mãn nhiệm được, giờ ở lại khảo trường này làm cái việc không ai giao mà cũng chẳng ai cấm — nhìn người mới va vấp, thỉnh thoảng nhặt lấy một đứa đáng nhặt."

"Hộ pháp?" Nghi hỏi lại, một từ mới cô chưa từng nghe.

"Người được chọn ra để gánh vác một phần việc của thần, khi thần không còn đủ sức tự làm lấy." Ông lão giải thích ngắn gọn, mắt nhìn xa xăm về phía màn sương cuối hẻm, như đang nhớ lại một điều gì đó đã qua rất lâu. "Ta từng giữ đất cho một vùng, mười mấy năm, cho tới khi mãn nhiệm, được phép rời khỏi vai trò mà vẫn giữ được mạng sống, giữ được trí nhớ. Chuyện đó hiếm lắm con ạ. Phần lớn không được may mắn như ta."

"Vậy những người không may mắn thì sao?" Nghi hỏi, giọng khẽ lại, đã lờ mờ đoán được câu trả lời sẽ không dễ nghe.

Ông Cả Xuyên không trả lời ngay, chỉ gõ nhẹ đầu gậy xuống nền đất vài lần, âm thanh cộc cộc đều đặn như một chiếc đồng hồ cũ. "Có người thất bại giữa chừng, mất trắng, không còn gì để nhớ về những năm tháng đã bỏ ra. Có người thành công nhưng cái giá phải trả lớn tới mức không còn là người nữa, theo đúng nghĩa đen. Ta không kể thêm cho con nghe hôm nay, vì con còn chưa qua nổi vòng một, kể sớm quá chỉ khiến con sợ mà bỏ cuộc, hoặc liều mạng mà lao tới trước khi kịp hiểu chuyện."

Ông Cả Xuyên nhìn cô một lúc lâu, như đang cân nhắc xem cô đã sẵn sàng nghe tới đâu. "Con thật sự chưa biết gì cả, đúng không. Không ai giải thích cho con nghe Thiên Khảo là để làm gì, chỉ ném con vào rồi để con tự bơi."

"Đúng vậy." Nghi thừa nhận, giọng có chút cay đắng. "Hệ thống chỉ nói những gì nó buộc phải nói, không hơn."

"Đó là luật của nó, không phải lỗi của nó." Ông lão nói, giọng vẫn đều đều, không hề có ý bênh vực hay chỉ trích rõ ràng. "Nghe đây, ta chỉ nói một lần, con nhớ lấy: Khảo Đề chưa từng là trò chơi. Chưa từng, dù chỉ một ngày. Nó là cách nói cho các con dễ tiếp nhận một sự thật đáng lẽ phải rất nặng nề — rằng có những vị thần đang kiệt sức, có những vùng đất sắp không còn ai giữ nổi mưa, giữ nổi lửa, giữ nổi ranh giới giữa người sống và người chết, và các con, dù biết hay không biết, đều đang được thử xem có đứa nào đủ sức gánh vác phần việc đó thay."

Nghi đứng chết lặng, những mảnh ghép rời rạc từ đầu tới giờ — Đóa nhắc tới "vòng khảo", Vệ nói về những kỳ khảo trước, cái giọng hệ thống luôn tránh né câu hỏi về bản chất thật sự — giờ bắt đầu khớp lại thành một hình dạng lớn hơn nhiều so với những gì cô dám tưởng tượng.

"Ông đang nói tôi có thể trở thành..." cô ngập ngừng, từ ngữ nghe quá lớn lao để thốt ra thành lời, "một vị thần?"

"Ta đang nói con có thể trở thành người giữ chỗ cho một vị thần đã kiệt sức, nếu con qua được hết các vòng khảo và được chọn." Ông Cả Xuyên chỉnh lại, giọng nghiêm hơn một chút. "Khác nhau nhiều lắm. Nhưng chuyện đó còn xa. Trước mắt, con cần sống sót đã, và cách con vừa chơi — tối ưu tốc độ, tối ưu điểm, đọc lướt qua những dòng chữ tưởng như vô hại — sẽ giết con còn nhanh hơn bất cứ khảo đề khó nào."

"Vậy ông dạy tôi được không?" Nghi hỏi thẳng, không còn kiên nhẫn để vòng vo nữa.

Ông lão im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn cô dò xét, không phải với sự nghi ngờ mà với một sự cân nhắc thận trọng của người đã sống đủ lâu để biết không có gì cho không trong khảo trường này, kể cả lòng tốt.

"Được." Ông nói cuối cùng, chậm rãi. "Nhưng mọi bài học đều có giá của nó, con gái ạ. Ta chưa đòi ngay bây giờ. Chỉ cần con nhớ, khi ta cần một điều gì đó từ con sau này, con sẽ không được từ chối chỉ vì thấy nó khó nghe hay khó làm. Đó là luật nợ ân tình, luật xưa hơn cả Thiên Khảo này, và ta mong con hiểu, ta không nói ra để dọa con, mà để con bước vào chuyện này với đôi mắt mở to, không phải nhắm nghiền như lúc con nhận nhiệm vụ giữ lửa vừa rồi."

Nghi nhìn ông lão, cảm nhận được sức nặng thật sự trong lời đề nghị ấy, một sự ràng buộc mơ hồ nhưng chắc chắn có thật, không giống bất cứ điều gì cô từng cam kết trong đời thường. Nhưng giữa một khảo trường nơi cô không có ai để tin cậy hoàn toàn ngoài một hệ thống chỉ nói nửa sự thật và một cô gái phải giữ khoảng cách vì sợ liên lụy, một lời đề nghị thẳng thắn, dù kèm theo cái giá chưa rõ ràng, vẫn còn đáng giá hơn nhiều so với việc tiếp tục mò mẫm một mình.

"Tôi đồng ý." Cô nói, và trong lòng, dù còn chút bất an, cô cảm thấy mình vừa tìm được viên gạch đầu tiên vững chắc để đứng lên sau cú ngã đau đớn nhất kể từ khi tới nơi này.

Ông Cả Xuyên gật đầu, chống gậy đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo bà ba. "Bài học đầu tiên, miễn phí, coi như quà ra mắt." Ông nói, giọng đã nhẹ nhõm hơn hẳn lúc mở đầu. "Con vừa fail vì thiếu vật liệu. Lần sau, đừng đợi tới lúc cần mới đi tìm. Khảo trường này, mọi thứ con thấy đều có thể là tài nguyên, kể cả những thứ trông như rác. Học cách gom trước, dùng sau, đừng để bản thân rơi vào cảnh phải tranh giành với người khác ngay giữa lúc đồng hồ đang chạy."

Nghi ghi nhớ từng chữ, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi có một điều cụ thể để bám vào, khác hẳn những câu trả lời mập mờ của hệ thống. "Cảm ơn ông."

"Đừng cảm ơn vội, như con gái kia vẫn hay dặn con ấy." Ông lão đáp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỏng, cho thấy ông cũng đã để ý tới Đóa và những lời dặn dò của cô từ trước. "Ta sẽ tìm con khi cần. Còn giờ, con nên đi tắm rửa, ăn uống nếu tìm được gì đó ăn được ở khảo trường này, và nghỉ một lát trước khi nhận khảo đề tiếp theo. Người mệt quá thì phán đoán cũng theo đó mà tồi đi."

Nói xong, ông quay lưng, bước đi chậm rãi về phía màn sương, dáng lưng còng nhưng vững chãi, để lại Nghi đứng một mình giữa con hẻm đang khô dần, mang theo một cảm giác mới mẻ mà cô chưa từng có kể từ đêm mưa định mệnh ấy: cảm giác không còn hoàn toàn đơn độc.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →