Nghi ngồi xuống bậc thềm đầu dãy trọ, lấy lại nhịp thở, và quyết định thử điều Đóa từng nhắc tới: bảng xếp hạng công khai. Nếu nó thật sự tồn tại, có lẽ đó là cách nhanh nhất để cô hiểu thêm về cái thế giới mình đang mắc kẹt, không cần phải dựa vào những câu trả lời nửa vời của hệ thống hay lòng tốt bất chợt của những người xa lạ.
"Cho tôi xem bảng xếp hạng." Cô nói, thử vận may.
Không có khoảng lặng dài như những lần hỏi những câu hỏi về danh tính hay lý do cô có mặt ở đây. Gần như ngay lập tức, một khung chữ nhật lớn hơn hẳn khối Thẻ Mệnh quen thuộc mở ra trước mắt cô, chiếm gần hết tầm nhìn, liệt kê một danh sách dài những cái tên cùng con số.
【BẢNG XẾP HẠNG KHẢO TRƯỜNG KHU 12】
KS-0391-Đ3 — Đóa — Tín: 2.140
KS-0284-V2 — Vệ — Tín: 5.760
KS-0512-H1 — Hạo — Tín: 890
KS-0498-H1 — Yên — Tín: 760
KS-0455-H1 — Trác — Tín: 615
...
Danh sách kéo dài xuống dưới, hàng trăm cái tên nối tiếp nhau, mỗi tên đều đi kèm một mã số theo đúng một khuôn mẫu cố định: ba chữ cái viết tắt, một dãy bốn chữ số, rồi một chữ cái và một con số nữa phía sau, thứ Đóa từng gọi là "vòng". Nghi lướt mắt tìm tên mình, và khi tìm thấy, cô khựng lại.
KS-????-?? — Nghi — Tín: 95
Không phải một mã số thật. Chỉ là bốn dấu chấm hỏi lặp lại ở chỗ đáng ra phải là những chữ số, và một dấu chấm hỏi kép ở chỗ đáng ra phải là ký hiệu vòng. Cứ như thể hệ thống, khi phải hiển thị thông tin của cô lên bảng công khai này, đã không tìm được gì để điền vào, và thay vì để trống hẳn, nó chọn cách lấp đầy bằng một ký hiệu báo lỗi mà bất cứ ai nhìn vào cũng hiểu ngay: đây là một trường hợp bất thường.
Nghi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu. Cô đã nghe Đóa nói về chuyện này, đã tin lời cô ấy theo một cách trừu tượng, nhưng nhìn thấy nó bằng chính mắt mình, hiện rõ mồn một giữa hàng trăm mã số khác đều đặn, khiến cảm giác bất an trở nên cụ thể hơn hẳn. Cô không chỉ là một trường hợp lạ theo lời kể của người khác. Cô là một lỗi hiển thị, một khoảng trống mà chính hệ thống cũng không biết phải lấp bằng gì.
Cô cuộn danh sách lên xuống vài lần, cố tìm xem có ai khác cũng mang một mã số kỳ lạ như mình không. Không có. Hàng trăm cái tên, hàng trăm mã số, tất cả đều tuân theo đúng một khuôn mẫu, chỉ trừ một dòng duy nhất — dòng của cô.
Cô thử đọc kỹ hơn cấu trúc của những mã số bình thường, cố tìm ra quy luật ẩn sau chúng như cách cô vẫn quen giải mã mọi hệ thống mình gặp phải. Ba chữ cái đầu, cô đoán, là viết tắt của "khảo sinh". Bốn chữ số tiếp theo có lẽ là thứ tự đăng ký, vì càng xuống dưới danh sách, những con số càng lớn dần, như một dòng chảy liên tục không đứt quãng suốt nhiều năm. Chữ cái và con số cuối cùng, đúng như Đóa nói, phải là số vòng khảo — H1 cho những người mới ở vòng một, Đ3 cho Đóa ở vòng ba, V2 cho Vệ, dù cô ngờ con số hai đó không phản ánh đúng mức độ dày dạn mà cô cảm nhận được từ người đàn ông ấy chỉ qua một lần chạm mặt ngắn ngủi.
Không một dòng nào trong toàn bộ danh sách dài dằng dặc ấy mang bốn dấu chấm hỏi như dòng của cô. Cảm giác lạc lõng, thứ cô cứ ngỡ đã quen dần sau vài nhiệm vụ đầu suôn sẻ, giờ quay trở lại mạnh hơn hẳn, lần này không còn mơ hồ nữa mà có hình dạng rõ ràng: một hàng chữ, nằm chình ình giữa hàng trăm hàng khác, tự tố cáo rằng cô không thuộc về nơi này ngay từ gốc rễ.
"Vì sao mã số của tôi lại như vậy?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim đang đập nhanh hơn hẳn.
【HỆ THỐNG】
Câu hỏi vượt phạm vi thông báo cho phép.
【/HỆ THỐNG】
Câu trả lời quen thuộc, lạnh lùng như mọi lần trước. Nghi nghiến răng, cảm giác bất lực dâng lên cùng với nỗi sợ đang cố len vào từ những góc khuất của tâm trí cô — nếu mình không thuộc về nơi này thật sự, không có một chỗ đứng chính thức nào cả, thì liệu có ai, hay có luật lệ nào, sẽ bảo vệ mình nếu mọi chuyện đi sai hướng? Đóa đã nói người chơi sai danh sách thường không có kết cục tốt. Cô không biết "không có kết cục tốt" nghĩa là gì cụ thể, và phần nào đó trong cô không muốn biết.
Cô định hỏi thêm, định thử một cách diễn đạt khác cho câu hỏi cũ, xem có lọt qua được cái "phạm vi cho phép" bí ẩn kia không, thì một rung động nhẹ vang lên từ Thẻ Mệnh chính của cô, khác với khung bảng xếp hạng vẫn còn mở rộng trước mắt. Một khảo đề mới đang chờ, đèn báo nhấp nháy nhẹ ở góc màn hình như một lời nhắc kiên nhẫn nhưng dứt khoát.
Nghi nhìn con số Tín của mình trên bảng xếp hạng — chín mươi lăm điểm, một con số bé nhỏ đến thảm hại so với hàng nghìn điểm của Vệ hay Đóa — và cảm thấy một sự thôi thúc rất thực tế lấn át cả nỗi sợ vừa dâng lên. Cô có thể ngồi đây, tiếp tục vặn hỏi một cái hệ thống rõ ràng sẽ không trả lời, để nỗi bất an gặm nhấm mình thêm, hoặc cô có thể làm điều cô luôn biết cách làm tốt nhất: tiếp tục tiến lên, tích lũy thêm một chút vốn liếng, một chút chỗ đứng, trước khi bất cứ ai — kể cả chính cô — kịp quyết định rằng cô không nên có mặt ở đây.
Đó không hẳn là một lựa chọn dũng cảm. Nghi tự nhận với chính mình, khi khép khung bảng xếp hạng lại và mở khảo đề mới ra xem, rằng phần lớn lý do cô gạt nỗi lo về mã số kỳ lạ kia sang một bên chỉ đơn giản là vì cô không biết phải làm gì khác với nó. Không có ai để hỏi thêm ngoài một hệ thống chỉ chịu trả lời khi thấy có lợi, không có cách nào để tự sửa một mã số cô còn không hiểu bản chất là gì. Trong hoàn cảnh đó, làm việc, tích điểm, giữ mình còn hữu dụng — đơn giản là lựa chọn duy nhất khả thi.
Cô liếc nhìn khảo đề mới hiện lên, một cái tên lạ, một địa điểm cô chưa từng nghe qua, độ khó hai sao rưỡi. Nghi hít một hơi, đứng dậy, và bước đi, mang theo cả con số chín mươi lăm điểm ít ỏi lẫn bốn dấu chấm hỏi vẫn còn lởn vởn phía sau, chưa được giải đáp, chỉ tạm thời bị đẩy lùi xuống đáy danh sách những việc cô cho phép mình lo lắng ngay lúc này.
Nhưng trước khi màn sương phía trước kịp nuốt chửng bóng dáng cô, một ý nghĩ nhỏ vẫn kịp len vào, cứng đầu không chịu bị gạt bỏ hoàn toàn: nếu hệ thống không thể tự sửa mã số của cô, không thể lấp đầy bốn dấu chấm hỏi ấy dù đã cố hiển thị mọi thứ khác đúng khuôn mẫu, thì có lẽ ngay cả nó, cái giọng nói lạnh lùng vẫn đang theo dõi mọi bước chân cô, cũng không hoàn toàn kiểm soát được sự tồn tại của cô ở nơi này. Một sự thật gây sợ hãi, nhưng đồng thời, theo một cách kỳ lạ, cũng là một tia hy vọng nhỏ nhoi cô chưa dám gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →