🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối hôm đó, Nghi cuối cùng cũng tìm tới Đóa và Vệ, không thể tiếp tục mang một mình gánh nặng của sự thật vừa được hé lộ. Cô kể lại toàn bộ, từng chi tiết, giọng đều đều như đã kiệt sức mọi cảm xúc để có thể diễn đạt.

Đóa ngồi im, gương mặt dần trắng bệch khi nghe hết câu chuyện, hai tay siết chặt vào nhau. "Vậy toàn bộ sự tồn tại của chị ở đây... không phải một sự trùng hợp định mệnh. Là một quyết định cá nhân của một người đang cố gắng chuộc lỗi."

"Đúng vậy." Nghi đáp, giọng trống rỗng.

Vệ im lặng lâu hơn hẳn, ánh mắt xa xăm, như đang xử lý thông tin theo một cách khác hẳn Đóa. "Tôi hiểu ông ấy." Anh ta nói cuối cùng, khiến cả Nghi và Đóa quay sang nhìn.

"Anh hiểu?" Đóa hỏi, giọng có phần gay gắt. "Ông ấy đã tước đoạt quyền tự quyết của Nghi, chỉ vì nỗi ám ảnh cá nhân, và anh hiểu điều đó?"

"Tôi không nói điều ông ấy làm là đúng." Vệ nói nhanh, giơ tay trấn an. "Tôi chỉ nói tôi hiểu cảm giác đó — cảm giác nhìn thấy một cơ hội để sửa chữa sai lầm của chính mình, và không đủ mạnh mẽ để cưỡng lại nó, dù biết rõ ràng đó có thể là một hành động ích kỷ trá hình dưới vỏ bọc lòng tốt."

Nghi nhìn Vệ, nhớ lại câu chuyện của chính anh ta, những lần anh ta thừa nhận đã chọn chơi bẩn vì không còn niềm tin vào công lý. "Anh nghĩ tôi nên tha thứ cho ông ấy?"

"Tôi không có quyền nói chị nên làm gì." Vệ đáp, giọng nghiêm túc. "Chỉ là, từ những gì tôi biết về nỗi đau kéo dài sau một thất bại lớn, tôi nghĩ Lam không hành động từ ác ý. Ông ấy hành động từ một nơi tan vỡ, tuyệt vọng, không còn khả năng phân biệt rạch ròi giữa cứu người và tự cứu lấy mình. Điều đó không xóa bỏ được sai lầm của ông ấy. Nhưng nó cũng không biến ông ấy thành một kẻ ác."

Đóa vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi, nhưng giọng cô dịu lại. "Tôi chỉ lo cho chị, Nghi. Tôi không muốn chị bị lợi dụng thêm lần nữa, dù là bởi ai."

"Tôi biết." Nghi nói, nắm lấy tay Đóa, cảm động trước sự bảo vệ chân thành ấy. "Và tôi cảm ơn vì điều đó. Nhưng tôi cần tự mình quyết định phải làm gì với sự thật này, theo nhịp độ của riêng tôi."

Cả hai gật đầu, tôn trọng quyết định của cô, và ba người ngồi lại bên nhau trong im lặng một lúc lâu, một sự im lặng không hoàn toàn thoải mái, nhưng chứa đựng một sự đoàn kết vững chắc hơn bao giờ hết, bất chấp mọi sự thật đau đớn vừa được phơi bày.

"Dù chị quyết định thế nào về Lam." Đóa nói cuối cùng, phá vỡ sự im lặng. "Chúng tôi vẫn ở đây, cùng chị, cho tới cùng."

Nghi mỉm cười yếu ớt, lần đầu tiên trong ngày hôm đó, cảm nhận được một tia ấm áp thật sự giữa cơn bão cảm xúc vẫn còn đang cuộn trào trong lòng mình.

Hết Chương 74

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 75
← TrướcTiếp →