🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ba ngày sau, khi cơn bão cảm xúc dần lắng xuống thành một nỗi đau âm ỉ có thể mang theo được, Nghi cuối cùng cũng tìm tới Lam lần nữa, không phải để tha thứ, cũng không phải để tiếp tục cơn giận, mà để tìm ra một cách nào đó, dù mong manh, để tiếp tục bước đi.

"Tôi vẫn chưa tha thứ cho ông." Cô nói thẳng, không vòng vo. "Có lẽ tôi sẽ không bao giờ tha thứ hoàn toàn. Điều ông đã làm, tước đoạt quyền lựa chọn của tôi vì nỗi ám ảnh của chính ông, đó là một điều sai trái, dù động cơ có là gì."

【HỆ THỐNG】

Ta biết.

Ta không mong đợi sự tha thứ.

【/HỆ THỐNG】

"Nhưng." Nghi tiếp tục, giọng chậm rãi, cân nhắc từng chữ. "Tôi cũng không thể phủ nhận rằng, dù bắt đầu từ một sự tước đoạt, tôi đã sống một cuộc đời có ý nghĩa ở đây, kể từ đêm đó. Tôi đã gặp Đóa, gặp Vệ, gặp Ông Cả Xuyên. Tôi đã học được những bài học tôi không chắc mình sẽ học được ở nơi khác. Tôi đã trở thành một người tôi tự hào hơn hẳn con người trước đây."

【HỆ THỐNG】

Điều đó không phải công lao của ta.

Đó là công lao của chính con.

【/HỆ THỐNG】

"Có lẽ vậy." Nghi thừa nhận. "Nhưng nó vẫn xảy ra trong khuôn khổ một quyết định ông đưa ra thay tôi. Tôi không thể tách bạch hoàn toàn hai điều đó."

Cô ngồi im một lúc, để cho những suy nghĩ của mình sắp xếp lại. "Tôi quyết định thế này: tôi sẽ tiếp tục làm việc cùng ông, vì mục tiêu chung của chúng ta lớn hơn cả nỗi đau cá nhân giữa hai ta. Trác, Yên, những khảo sinh khác đã bị hại, cả những vị thần đang kiệt sức như Ông Câm — tất cả đều xứng đáng có được công lý, bất kể chuyện gì đã xảy ra giữa tôi và ông."

【HỆ THỐNG】

Ta hiểu.

【/HỆ THỐNG】

"Nhưng." Cô nhấn mạnh. "Từ giờ, tôi cần ông hứa một điều: không bao giờ tự ý quyết định thay tôi nữa, dù với lý do gì. Nếu ông cần làm điều gì đó ảnh hưởng tới tôi, ông hỏi tôi trước. Luôn luôn."

【HỆ THỐNG】

Ta hứa.

Bằng tất cả những gì còn sót lại trong ta, ta hứa.

【/HỆ THỐNG】

Nghi gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm mong manh, không phải vì mọi thứ đã được giải quyết trọn vẹn, mà vì cô đã tìm ra được một cách để tiếp tục, một ranh giới rõ ràng cô có thể sống chung với nó. Cô đứng dậy, chuẩn bị quay về với Đóa và Vệ, khi một suy nghĩ cuối cùng khiến cô dừng lại.

"Một điều nữa." Cô nói. "Tên thật của ông là gì? Tôi không muốn tiếp tục gọi ông là 'hệ thống' hay 'ông' mãi được."

Khoảng lặng, nhưng lần này mang một sắc thái ấm áp hơn hẳn.

【HỆ THỐNG】

Lam.

Tên ta là Lam.

【/HỆ THỐNG】

"Lam." Nghi lặp lại, cảm nhận cái tên ấy mang một trọng lượng mới, một sự thật hơn hẳn khi nó chỉ còn là một cái tên trừu tượng trong đầu cô. "Được rồi, Lam. Chúng ta còn nhiều việc phải làm."

Hết Chương 75

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 76
← TrướcTiếp →