Nghi lang thang một mình suốt phần còn lại của ngày, tránh xa cả Đóa lẫn Vệ, tránh xa mọi khảo đề, chỉ muốn ở một mình với cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô đi qua những con hẻm quen thuộc, qua kè hẻm 12 nơi cô hoàn thành khảo đề đầu tiên, qua bếp trọ 3B nơi cô học được bài học về cái giá ẩn sau một chiến thắng sạch sẽ, mỗi địa điểm đều mang một ký ức, và giờ đây, mỗi ký ức đều nhuốm một sắc thái mới, đáng ngờ hơn, khi cô tự hỏi có bao nhiêu phần trong hành trình này là lựa chọn thật sự của cô, và có bao nhiêu chỉ là hệ quả của một quyết định cô chưa từng được hỏi ý kiến.
Cô ngồi xuống bên bờ kè, nhìn dòng nước chảy êm đềm, và để cho tâm trí mình lang thang qua mọi khả năng. Nếu Lam không can thiệp, cô sẽ chết đêm đó. Đơn giản vậy thôi. Không có Thiên Khảo, không có Đóa, không có Vệ, không có Ông Cả Xuyên, không có tất cả những bài học cô đã học được, những con người cô đã gặp, những cách cô đã trưởng thành qua từng khảo đề.
Nhưng cô cũng sẽ không phải trải qua nỗi sợ hãi tột cùng khi suýt chết đuối hai lần nữa. Không phải mang gánh nặng của một bí mật cô chưa từng xin có. Không phải đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm như Chủ Khảo Húc, không phải chịu đựng sự bất định về chính thân phận của mình.
Đâu là điều tốt hơn? Cô không có câu trả lời chắc chắn, và sự bất định ấy, hơn cả cơn giận, mới là điều dày vò cô nhiều nhất.
Chiều muộn, khi ánh sáng giả lập của khảo trường bắt đầu ngả màu, cô nghe tiếng bước chân quen thuộc tới gần. Không phải Đóa, không phải Vệ. Ông Cả Xuyên.
"Ta nghe nói con cần một mình." Ông nói, ngồi xuống cách cô một khoảng vừa đủ, không quá gần để xâm phạm, không quá xa để tỏ ra thờ ơ. "Nhưng ta nghĩ có lẽ con cũng cần một người để nói chuyện, không phải Đóa, không phải Vệ, những người quá gần gũi với chuyện này để giữ được khoảng cách khách quan."
Nghi không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống dòng nước, nhưng sự hiện diện im lặng của ông lão mang lại một cảm giác an ủi nhất định.
"Con nghĩ ta sẽ nói gì với con lúc này?" Ông hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Tôi không biết." Nghi đáp, giọng mệt mỏi. "Có lẽ khuyên tôi tha thứ. Hoặc khuyên tôi giận dữ. Tôi không cần thêm lời khuyên nào nữa, thành thật mà nói."
Ông Cả Xuyên khẽ cười, một tiếng cười trầm, không hề có ý coi thường. "Ta sẽ không khuyên con điều gì cả. Ta chỉ muốn kể cho con nghe một điều, và con có thể làm gì tùy ý với nó."
Nghi liếc nhìn ông, tò mò dù vẫn còn nặng nề trong lòng.
"Cuộc đời không ai trong chúng ta thật sự chọn được điểm bắt đầu của mình." Ông nói, giọng trầm ngâm. "Ta không chọn được cha mẹ, không chọn được nơi mình sinh ra, không chọn được những tai họa ập tới bất ngờ. Điều duy nhất chúng ta thật sự có quyền lựa chọn là mình sẽ làm gì với những gì đã xảy đến, dù nó có công bằng hay không."
Ông đứng dậy, chống gậy, chuẩn bị rời đi, nhưng dừng lại một nhịp. "Con không chọn được cách mình tới đây. Nhưng con đã chọn cách mình sống trong suốt hành trình đó — cẩn trọng hơn, tử tế hơn, dũng cảm hơn hẳn hôm con mới đặt chân tới. Đó là con, không phải Lam, không phải bất cứ ai khác."
Nói xong, ông bước đi, để lại Nghi ngồi một mình bên bờ kè, những lời ấy lặng lẽ thấm vào lòng cô, chưa đủ để xóa tan cơn giận và nỗi hoang mang, nhưng đủ để gieo một hạt giống nhỏ của một điều gì đó gần giống sự bình yên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 74 →