🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Làn khói dẫn Nghi tới một dãy trọ hai tầng cũ kỹ, tường loang lổ rêu, cầu thang gỗ kêu cọt kẹt dưới từng bước chân. Không giống con hẻm trước, ở đây có nhiều tiếng động hơn — tiếng quạt trần cũ kêu è è, tiếng radio phát chương trình cải lương văng vẳng từ một căn phòng nào đó — nhưng vẫn không một bóng người, như thể toàn bộ dãy trọ vừa được sơ tán vội trong một khoảnh khắc trước khi cô bước vào.

Cô tìm thấy khu bếp chung ở cuối hành lang tầng trệt, một gian nhỏ ám khói với vài cái bếp than xếp cạnh nhau, chỉ có một cái còn giữ được lửa, ngọn lửa yếu ớt liếm quanh mấy cục than gần tàn, chực tắt bất cứ lúc nào. Gió lùa qua khung cửa sổ vỡ một góc kính, thổi thẳng vào đúng chỗ bếp, và một vệt nước mưa dột từ trần nhà đang nhỏ giọt cách ngọn lửa chưa đầy gang tay.

Nghi nhìn đồng hồ đếm ngược ở góc mắt: mười chín phút còn lại. Cô nhìn quanh, đánh giá tình huống với tốc độ đã trở thành bản năng nghề nghiệp — vấn đề không phải là lửa cháy, mà là lửa đang chết dần vì thiếu gió đúng chiều, thiếu nhiên liệu khô, và một giọt nước mưa chỉ chờ trúng đích để dập tắt tất cả trong tích tắc.

Cô hành động ngay. Kéo một tấm tôn cũ dựng ở góc phòng ra chắn trước khung cửa sổ vỡ, chặn bớt luồng gió lùa thẳng vào bếp. Đẩy cái bếp than nhích sang một bên, ra khỏi tầm giọt nước đang nhỏ xuống. Lục tìm quanh gian bếp, cô thấy một chồng củi nhỏ chất dưới gầm kệ, phần lớn còn khô ráo nhờ được che kín, chỉ có lớp ngoài cùng hơi ẩm. Cô tách riêng những thanh khô nhất, xếp chúng quanh viên than đang cháy theo hình chóp, đúng cách bà ngoại vẫn dạy cô nhóm bếp hồi còn nhỏ, trước khi nhà chuyển sang dùng bếp gas.

Giữa chừng, một cơn gió mạnh hơn bất ngờ lùa qua khe hở phía trên tấm tôn, thổi tạt cả một lớp tro nóng lên mặt Nghi, khiến cô ho sặc sụa, mắt cay xè. Ngọn lửa chao đảo, gần như tắt hẳn trong một khoảnh khắc, chỉ còn lại một đốm than đỏ le lói giữa làn khói cuộn. Cô không có thời gian để do dự — cởi phăng chiếc áo khoác ngoài đã ướt sũng từ trước, giăng nó lên như một tấm chắn tạm giữa khe hở và bếp lửa, một tay giữ áo, một tay vơ vội nắm lá khô còn sót trong góc bếp để tiếp thêm mồi lửa. Cánh tay cô run lên vì phải giữ tư thế gượng ép quá lâu, nhưng đốm than đỏ dần lớn trở lại, bén vào đám lá khô, rồi lan sang những thanh củi cô đã xếp sẵn.

Ngọn lửa bén lên chậm rãi, rồi mạnh dần, ánh sáng cam ấm áp lan rộng ra khắp gian bếp nhỏ, đẩy lùi bóng tối và cả cái lạnh ẩm ướt vẫn còn vương trên da Nghi từ đêm mưa trước đó. Cô ngồi thụp xuống cạnh bếp, nhìn ngọn lửa cháy đều, cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ dâng lên trong lòng — không hẳn vì đã hoàn thành nhiệm vụ, mà vì chính hành động nhóm lửa ấy, tự nó, đã mang lại một cảm giác ấm áp rất thật giữa một thế giới toàn sương mờ lạnh lẽo.

Ánh mắt cô vô tình dừng lại trên một khung ảnh nhỏ đặt trên kệ bếp, ố vàng vì khói, chụp một gia đình bốn người quây quần quanh mâm cơm, nụ cười ai cũng tươi dù ảnh đã cũ. Cô không biết vì sao một khung ảnh như vậy lại nằm ở đây, trong một gian bếp chung của dãy trọ mà cô ngờ rằng chưa từng có ai thật sự sống. Một ý nghĩ thoáng qua đầu cô, rất nhanh, rất mơ hồ — có lẽ giữ cho ngọn lửa này cháy không chỉ đơn thuần là một nhiệm vụ đếm giờ — nhưng cô gạt nó đi ngay, tự nhắc mình đừng nghĩ nhiều quá về những chi tiết không thuộc phạm vi công việc trước mắt.

Đồng hồ vẫn còn hơn mười phút khi ngọn lửa đã cháy ổn định, đủ vững để không cần cô túc trực thêm. Một tiếng "cạch" khẽ vang lên, quen thuộc như lần trước.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Giữ lửa bếp trọ 3B": HOÀN THÀNH.

Tín: +55

【/THẺ MỆNH】

Năm mươi lăm điểm, nhiều hơn hẳn nhiệm vụ đầu tiên. Nghi nhẩm tính trong đầu, thói quen cũ chưa bao giờ rời bỏ cô dù đang ở giữa một thế giới hoàn toàn xa lạ: nếu độ khó hai sao cho năm mươi lăm điểm trong khoảng hai mươi phút, còn độ khó một sao cho bốn mươi điểm trong mười bốn phút, thì có vẻ như càng khó, tỷ lệ điểm trên thời gian càng có lợi hơn. Một quy luật nhỏ, nhưng đủ để cô cảm thấy mình đang dần nắm được nhịp điệu của trò chơi kỳ lạ này.

Cô mặc lại chiếc áo khoác giờ đã ám mùi khói, những vệt tro đen bám thành từng mảng trên vải, và bất chợt bật cười một mình — nếu bà ngoại nhìn thấy cô lúc này, chắc chắn sẽ mắng cho một trận vì tội phá áo, dù lý do đằng sau có ly kỳ tới đâu. Ý nghĩ về bà ngoại khiến ngực cô hơi thắt lại, nhưng cô ép mình gạt đi, giữ lại cho bản thân một khoảng lặng ngắn để thở, trước khi tiếp tục.

Cô đứng dậy, phủi tay, lòng dâng lên một sự tự tin mà cô không ngờ mình có thể có được chỉ sau hai nhiệm vụ. Nếu Thiên Khảo vận hành theo những quy luật có thể đoán được, có thể tối ưu, thì đây chính xác là loại trò chơi cô giỏi nhất — không phải sức mạnh, không phải phép thuật, mà là khả năng nhìn ra hệ thống ẩn sau mọi thứ và bẻ nó theo hướng có lợi cho mình. Hai năm chạy đơn hàng giữa thành phố hỗn loạn đã dạy cô đúng một bài học ấy, và giờ bài học đó dường như vẫn còn giá trị, dù ở một nơi xa lạ đến mức cô còn chưa chắc mình có đang sống hay không.

Nghi bước ra khỏi gian bếp, ánh lửa ấm áp còn phản chiếu trong mắt cô một lúc lâu sau khi cánh cửa đã khép lại phía sau, và cô tự hỏi liệu có bao nhiêu nhiệm vụ như thế này đang chờ mình phía trước, mỗi lần lại một chút khó hơn, một chút nhiều điểm hơn — và cô có thực sự đã hiểu đúng luật chơi, hay chỉ mới nhìn thấy phần dễ chịu nhất của nó.

Cô đứng ở đầu hành lang, nhìn ra khoảng sân nhỏ phía trước dãy trọ, nơi màn sương vẫn phủ kín mọi thứ ngoài tầm vài mét, và lần đầu tiên tự cho phép mình nghĩ tới một khả năng khác ngoài nỗi sợ hãi: nếu cô có thể hoàn thành đủ nhiệm vụ, tích đủ điểm, biết đâu đây chính là con đường đưa cô trở về — về với căn phòng trọ nhỏ có bà ngoại đang chờ, về với những đơn hàng dở dang, về với cuộc sống bình thường mà chỉ một ngày trước cô còn than vãn là quá vất vả. Ý nghĩ ấy, dù mong manh, đủ để cô bước tiếp với một chút hy vọng thay vì chỉ có nỗi hoang mang.

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa lướt qua, một tiếng bước chân vang lên phía cuối hành lang, dứt khoát, không hề vội vã như bước chân của một người mới, mà là bước chân của kẻ đã quen thuộc từng ngóc ngách của khảo trường này.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →