Người đó là một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mới đôi mươi, mặc một bộ đồ gọn gàng đến kỳ lạ so với khung cảnh sương mờ xung quanh, tóc buộc cao, dáng đứng thẳng như đã quen với việc phải giữ tư thế chuẩn mực ở bất cứ đâu. Cô ta nhìn Nghi từ đầu tới chân, ánh mắt dừng lại một lúc ở bộ quần áo ướt sũng bùn đất của Nghi, rồi dừng lại lâu hơn ở khối chữ Thẻ Mệnh vẫn còn lởn vởn mờ mờ ở góc tầm nhìn — thứ mà rõ ràng cô ta cũng nhìn thấy được, dù không phải của mình.
"Chị làm sao gia cố kè hẻm 12 trước tôi." Cô gái nói, không phải một câu hỏi, mà gần như một lời buộc tội. "Nhiệm vụ đó đáng ra thuộc lượt của tôi."
Giọng cô ta đều đều, không hẳn giận dữ, nhưng có một sự chắc chắn tuyệt đối của người quen với việc mọi thứ phải diễn ra đúng trình tự đã định. Nghi nhận ra ngay từ câu đầu tiên rằng đây không phải kiểu người dễ bị thuyết phục bằng lời xin lỗi suông.
Nghi đứng dậy, hơi cảnh giác trước giọng điệu sắc lạnh ấy. "Tôi không biết có... lượt gì cả. Tôi chỉ vừa tới đây được vài phút."
"Chị vừa tới." Cô gái nhắc lại, như đang cân nhắc xem có nên tin hay không. "Chị thuộc nhánh nào? Vòng mấy? Tôi chưa từng thấy chị trong danh sách khảo sinh khu này."
"Danh sách gì?" Nghi hỏi lại, càng lúc càng thấy mình lạc lõng hơn giữa những thuật ngữ cô gái kia buông ra dễ dàng như thể chúng là điều hiển nhiên nhất trên đời. "Tôi tên Nghi. Tôi là... tôi không biết mình là gì ở đây nữa. Tôi bị cuốn vào một trận lũ, rồi tỉnh dậy ở một chỗ toàn màu xám, rồi bị kéo tới đây."
Cô gái nhíu mày, một biểu cảm thoáng qua rất nhanh giữa nghi ngờ và một thứ gì đó gần giống lo lắng, rồi biến mất ngay khi vừa xuất hiện, nhường chỗ lại cho vẻ cảnh giác ban đầu. "Tôi là Đóa. Tôi đang ở vòng khảo thứ ba. Nếu chị thật sự vừa mới vào, đáng ra hệ thống phải cấp cho chị một khảo sinh hiệu, một mã số hiển thị công khai trên bảng xếp hạng. Chị có thấy mã số của mình không?"
Nghi nhìn lại khối Thẻ Mệnh của mình, cố tìm một dòng chữ nào giống như thứ Đóa vừa mô tả. Không có. Chỉ có tên cô, hai chỉ số, và giờ thêm một dòng "Khảo Đề" trống rỗng chờ nhiệm vụ tiếp theo. "Không có mã số nào cả. Chỉ có tên tôi thôi."
Im lặng kéo dài giữa hai người một lúc. Đóa nhìn Nghi chăm chú hơn, ánh mắt lướt qua Thẻ Mệnh một lần nữa như đang cố đọc thêm điều gì đó ẩn giấu trong đó. "Vậy là không đúng." Cô nói, giọng chậm lại, thận trọng hơn hẳn. "Luật Thiên Khảo rất rõ: mọi khảo sinh phải có mã số đăng ký từ trước khi được đưa vào khảo trường. Không có mã số nghĩa là chị không thuộc danh sách được mời."
"Vậy tôi đang làm gì ở đây?" Nghi hỏi, cảm giác lạnh sống lưng dâng lên, không phải vì cái lạnh của khoảng không kia nữa, mà vì một nỗi bất an rất người, rất cụ thể: cảm giác của một kẻ vô tình lạc vào nơi mình không nên có mặt, và không ai muốn giải thích vì sao.
Nghi im lặng một lúc, cố xâu chuỗi lại những gì mình vừa nghe. Vòng khảo thứ ba. Danh sách khảo sinh khu này. Mã số hiển thị công khai. Từng cụm từ nghe như trích ra từ một cuốn cẩm nang cô chưa bao giờ được cầm, dành cho một trường học cô chưa bao giờ nhập trường, mà giờ cô lại đang đứng giữa sân trường ấy, vấy đầy bùn đất, không một tấm thẻ học sinh nào trong tay.
"Chị đã ở đây bao lâu rồi?" Nghi hỏi, cố nắm lấy bất cứ điều gì có thể giúp cô định vị lại bản thân giữa mớ luật lệ xa lạ này.
"Không tính bằng ngày." Đóa đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào Thẻ Mệnh của Nghi hơn là nhìn thẳng vào cô. "Tính bằng số vòng khảo đã qua. Tôi ở vòng ba. Có người đã ở vòng bảy, vòng tám. Có người mới vòng một như chị lẽ ra phải là, nếu chị thật sự có một vòng một để bắt đầu."
Đóa không trả lời ngay câu hỏi "tôi đang làm gì ở đây" mà Nghi đã hỏi từ trước. Cô nhìn quanh, như kiểm tra xem có ai khác đang theo dõi cuộc trò chuyện này không, rồi hạ giọng. "Tôi không biết. Nhưng nếu tôi là chị, tôi sẽ không đi hỏi lung tung. Người chơi không đúng danh sách, nếu bị phát hiện, thường không có kết cục tốt. Luật không cho người ngoài roster vào khảo trường — nếu điều đó là thật với chị, thì việc chị đang đứng đây, đã hoàn thành một khảo đề, đã có điểm Tín, lại càng là một vấn đề lớn hơn chị tưởng."
Nghi không hiểu hết ý nghĩa đằng sau câu nói đó, nhưng giọng điệu của Đóa — thứ giọng điệu của một người vừa cảnh cáo vừa, dù không muốn thừa nhận, phần nào thương hại — khiến cô cảm nhận rõ một điều: cái vị trí cô đang đứng không chỉ kỳ lạ, mà còn nguy hiểm theo một cách cô chưa hình dung hết được.
"Chị định làm gì với thông tin đó?" Nghi hỏi thẳng, giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng không hề bình tĩnh chút nào.
"Không gì cả." Đóa đáp, hơi bất ngờ với chính câu trả lời của mình, như thể cô cũng không lường trước được mình sẽ nói vậy. "Tôi không có nghĩa vụ báo cáo khảo sinh khác, chỉ là không nên dây dưa nhiều với những trường hợp bất thường. Nhưng..." cô ngừng lại, mắt lại lướt qua Thẻ Mệnh của Nghi một lần nữa, "chị vừa hoàn thành khảo đề rất gọn. Người mới mà làm được vậy, không phải chuyện thường thấy."
Trước khi Nghi kịp hỏi thêm, một tiếng chuông rất khẽ, gần như chỉ là một rung động trong không khí hơn là âm thanh thật sự, vang lên từ phía Thẻ Mệnh của Đóa. Cô gái liếc nhìn nó, gương mặt lập tức đổi sang vẻ tập trung cao độ của một người vừa nhận nhiệm vụ mới.
"Tôi phải đi." Đóa nói, quay người bước đi, rồi dừng lại nửa bước, ngoái đầu nhìn Nghi một lần cuối. "Nếu chị thật sự không thuộc danh sách, đừng đi lung tung tìm câu trả lời một mình. Khảo trường này không tử tế với những thứ nó không giải thích được."
Nói xong, cô biến mất vào màn sương cuối hẻm, nhanh và dứt khoát như chưa từng xuất hiện.
Nghi đứng lặng một lúc lâu sau khi bóng dáng Đóa đã khuất hẳn, câu nói cuối cùng ấy cứ lởn vởn trong đầu cô như một lời cảnh báo cô chưa đủ dữ kiện để hiểu hết. Cô nhìn xuống hai bàn tay mình, vẫn còn dính bùn từ mấy bao cát, và nhận ra dưới lòng bàn tay phải, không biết từ lúc nào, đã xuất hiện một vật nhỏ cứng, lành lạnh — một miếng ngói con, nung màu đỏ sẫm, khắc một vòng tròn đơn giản ở giữa, không kèm theo bất cứ lời giải thích nào về công dụng của nó.
Cô xoay miếng ngói trong lòng bàn tay, ngắm nghía nó dưới ánh sáng nhợt nhạt của con hẻm. Không có chữ, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ một vòng tròn đơn giản khắc chìm, nhẵn thín như đã bị bàn tay ai đó mài giũa qua rất nhiều lần trước cô. Cô ướm thử vào lỗ khuyết trên một chiếc dây chuyền tưởng tượng, rồi bật cười khẽ với chính sự ngớ ngẩn của mình — giữa lúc còn chưa biết sống chết ra sao, cô lại đang bận tâm xem một món đồ chơi bí ẩn có đẹp hay không.
Nhưng cái cười ấy cũng giúp ích được điều gì đó. Nó nhắc cô nhớ mình vẫn còn là chính mình, vẫn là Nghi hay tính toán vặt vãnh, hay để ý những chi tiết nhỏ không đâu, giữa một thế giới đang cố nuốt chửng cô vào một tập luật lệ xa lạ. Cô nhét miếng ngói vào túi áo, cài khuy cẩn thận như sợ làm rơi mất, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy nơi này, tự hỏi mình nên sợ hãi, hay nên tò mò nhiều hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →