Cơn cuốn dừng lại đột ngột, không có cảm giác va chạm, chỉ như một sợi dây căng hết mức rồi bỗng chùng xuống. Nghi đứng khựng lại, hai chân run rẩy nhưng vẫn vững trên một nền đất thật, cứng, có kết cấu hẳn hoi dưới đế giày. Cô chớp mắt vài lần trước khi cảnh vật quanh mình chịu đứng yên đủ lâu để nhìn rõ.
Đó là một con hẻm. Hoặc một thứ trông giống hệt một con hẻm, với những mái tôn thấp, dây điện chằng chịt, một quán nước vỉa hè có ghế nhựa xếp lệch. Nhưng tất cả đều nhuốm một lớp sương mờ mờ, như thể cô đang nhìn cả thế giới qua một tấm kính ám hơi nước chưa kịp lau. Màu sắc ở đây nhạt hơn màu sắc cô quen thuộc, âm thanh cũng vậy — có tiếng xe máy đâu đó xa xa, tiếng chó sủa, nhưng tất cả đều nghe như phát ra từ một cái loa cũ, hơi rè, hơi trễ nhịp so với thực tại nó lẽ ra phải thuộc về.
Không một bóng người. Nghi đi vài bước, gọi thử một tiếng, không ai đáp, không một cánh cửa nào mở ra dù đèn trong vài căn nhà vẫn sáng. Cô đưa tay chạm vào bức tường gạch cạnh mình. Nó cứng, có nhiệt độ, có cả một vết nứt nhỏ dưới lớp vôi bong tróc y hệt như tường thật — nhưng khi cô gõ nhẹ lên đó, âm thanh vọng lại trầm đục hơn một chút so với những gì cô nhớ về cảm giác gõ lên tường gạch bình thường.
Cô nhìn kỹ hơn vào quán nước vỉa hè bên kia đường. Có một ấm trà còn bốc hơi trên bếp than, một tờ báo cũ mở dở trên bàn, một đôi dép lê để nghiêng dưới ghế nhựa như chủ nhân của nó vừa đứng dậy chưa đầy một phút trước. Nhưng khi cô nhấc tờ báo lên, dòng chữ trên đó nhòe nhoẹt, không đọc nổi thành câu, như mực bị pha loãng quá tay. Cả cái hẻm này giống một sân khấu vừa được dựng vội trước khi cô bước vào, đủ chi tiết để đánh lừa con mắt lướt qua, nhưng không chịu nổi một cái nhìn kỹ hơn nửa giây.
Một khối chữ hiện ra, lần này không lơ lửng trước mắt cô như lúc trước mà đóng khung gọn ở góc trên bên trái tầm nhìn, như một cái badge nhỏ cô có thể lướt qua nếu muốn.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 44 / 100
Tín: 0
Khảo Đề: "Gia cố kè hẻm 12" · Độ khó: ★☆☆☆☆ · Hạn: 00:14:00
Ghi chú: Khu vực có nguy cơ sụt nhẹ nếu không xử lý kịp thời.
【/THẺ MỆNH】
Nghi đọc chậm rãi, lần này bình tĩnh hơn hẳn lần trước. Mười bốn phút. Độ khó một sao trên năm. Ghi chú nghe hoàn toàn vô hại, kiểu câu cảnh báo chung chung mà bất cứ ứng dụng thời tiết nào cũng có thể đưa ra. Cô thấy mình bật cười khẽ, một tiếng cười nhẹ nhõm thật sự lần đầu tiên kể từ cái đêm mưa ấy. Nếu đây đúng là một dạng nhiệm vụ, thì ít nhất nó có hình dạng quen thuộc — một cái deadline, một khối lượng công việc, một phần thưởng chờ ở cuối. Đây là ngôn ngữ cô hiểu rõ hơn bất cứ thứ gì khác trên đời.
Cô men theo con hẻm, theo bản năng nghề nghiệp nhiều năm quen đọc bản đồ trong đầu, và tìm thấy đoạn kè cần gia cố ở cuối hẻm, nơi một bờ đất thấp chạy dọc theo một con mương nhỏ, đã sụt lún một góc, để lộ vài viên gạch nền bên dưới. Cạnh đó là một chồng bao cát và mấy cây cọc gỗ, xếp gọn như thể ai đó đã chuẩn bị sẵn từ trước, chỉ chờ cô tới dùng.
Nghi không mất thời gian đắn đo. Cô tính toán trong đầu gần như ngay lập tức: tám bao cát, bốn điểm cần đóng cọc, quãng đường di chuyển ngắn nhất giữa các điểm đó nếu đi theo hình chữ Z thay vì chạy tới chạy lui từng bao một. Đây đúng là công việc của một người giao hàng giỏi — không phải sức mạnh, mà là tối ưu tuyến đường trong một khoảng thời gian có hạn. Cô xắn tay áo, bắt đầu vác từng bao cát, đặt đúng vị trí, đóng cọc giữ, lặp lại, không để một giây nào trôi qua lãng phí.
Đồng hồ đếm ngược ở góc mắt chạy từ mười bốn phút xuống còn tám, rồi năm, rồi ba. Nghi đổ mồ hôi, hai tay rát vì cọ vào vải bao cát thô ráp, nhưng cô không dừng lại, không để ý gì khác ngoài nhịp làm việc của chính mình. Có một khoảnh khắc, giữa lúc vác bao cát thứ sáu, đầu óc cô trống rỗng đủ lâu để một hình ảnh khác len vào — gương mặt thằng Bin lúc chới với giữa dòng nước, tiếng cô Thắm gào lên từ hành lang — và tay cô khựng lại nửa giây trước khi ép mình tập trung trở lại vào công việc trước mắt. Nghĩ về chuyện đó bây giờ không giúp được gì. Chỉ có hoàn thành việc này, đúng giờ, đúng cách, mới là thứ cô kiểm soát được.
Khi bao cát cuối cùng được đặt xuống, cọc cuối cùng được đóng chắc, đồng hồ vẫn còn hơn một phút.
Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên, như tiếng khóa vừa được vặn đúng chiều, và khối chữ hiện ra lần nữa, lần này có thêm một dòng mới.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Khảo Đề "Gia cố kè hẻm 12": HOÀN THÀNH.
Tín: +40
【/THẺ MỆNH】
Nghi đứng thở dốc, nhìn con số 40 hiện lên rồi mờ dần vào khối chữ, và có một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng cô, nửa nhẹ nhõm, nửa vẫn còn hoang mang tột độ. Cô vừa "thắng" cái gì đó. Cô không biết Tín để làm gì, không biết bốn mươi điểm ấy có ý nghĩa ra sao trong cái thế giới sương mờ này, nhưng có một điều chắc chắn: nó là bằng chứng cụ thể đầu tiên rằng hành động của cô, dù ở nơi quái đản này, vẫn tạo ra một kết quả có thể đo đếm được. Với một người quen sống bằng những con số cuối ngày — bao nhiêu đơn, bao nhiêu tiền, bao nhiêu phút tiết kiệm được — đó là thứ gần với an toàn nhất mà cô có thể bám vào lúc này.
Cô ngồi thụp xuống bên bờ kè vừa gia cố, lưng dựa vào bức tường sương mờ, và lần đầu tiên cho phép mình thở thật sâu, thật chậm. Trong đầu cô, hàng loạt câu hỏi vẫn xếp hàng chưa có lời đáp — nơi này là đâu, Bin có sao không, bà ngoại có đang chờ cơm mà không biết cô đã biến mất — nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô có một việc để làm, một cách để đo mình đang tiến hay lùi. Với Nghi, điều đó còn quý hơn cả một lời giải thích.
Cô nhìn lại đoạn kè, giờ đã vững chãi hơn hẳn, những bao cát xếp thẳng hàng như thể một đội thi công chuyên nghiệp vừa làm xong việc chứ không phải một người phụ nữ vừa chết hụt vài phút trước. Có gì đó trong cảnh tượng ấy khiến cô thấy dễ chịu một cách kỳ lạ — không phải niềm vui, mà là một cảm giác gần giống trật tự, thứ cô luôn tìm cách áp lên cuộc sống lộn xộn của mình mỗi ngày, dù chỉ bằng những việc nhỏ như xếp đơn hàng theo đúng thứ tự giao hay dọn phòng gọn gàng trước khi đi ngủ.
Cô ngước lên nhìn bầu trời sương mờ phía trên những mái tôn, tự hỏi liệu có ai khác đang ở đây, trong cái thế giới lạ lùng này, cùng chung số phận với mình hay không.
Câu trả lời tới nhanh hơn cô tưởng — từ phía cuối hẻm, một bóng người bước ra khỏi màn sương, dừng lại khi thấy cô, và trong mắt người đó, thứ đầu tiên Nghi đọc được không phải sự ngạc nhiên, mà là một sự cảnh giác sắc lạnh, như thể cô vừa xuất hiện ở một nơi cô không nên có mặt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →