🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Không có tiếng nước.

Đó là điều đầu tiên Nghi nhận ra, trước cả khi cô kịp hiểu mình đang ở đâu: cái âm thanh gầm rú đã nuốt chửng mọi giác quan của cô mấy giây trước giờ biến mất hoàn toàn, để lại một sự im lặng đặc đến mức gần như có trọng lượng. Không lạnh. Không ướt. Không có cảm giác phổi đang cháy vì thiếu khí nữa. Cô đứng, hoặc có lẽ chỉ là cảm giác giống như đang đứng, giữa một khoảng không xám nhạt không có phương hướng, không sàn, không trần, không một vệt sáng rõ nguồn từ đâu tới.

Cô nhìn xuống. Tay chân vẫn là tay chân cô, quần áo vẫn ướt sũng dính vào da như lúc trước khi bị cuốn vào miệng cống, nhưng không nhỏ một giọt nước nào xuống cái nền không tồn tại bên dưới. Nghi đưa tay lên mặt, cấu nhẹ vào má. Đau, một cái đau rất thật, rất cụ thể. Nhưng cơn đau ấy không giúp cô chắc chắn hơn về bất cứ điều gì, vì cô từng đọc ở đâu đó rằng trong mơ người ta vẫn có thể thấy đau.

"Bin đâu rồi." Cô nói to, giọng mình vang lên kỳ lạ, không có tiếng vọng, như bị nuốt ngay khi vừa thoát khỏi cổ họng. "Có ai không?"

Không ai đáp lại. Nghi xoay một vòng, cố tìm một cái gì đó để bấu víu, một bức tường, một ánh đèn, dù chỉ là bóng của chính mình. Không có gì cả. Cô nghĩ tới khả năng hợp lý nhất mà một người tỉnh táo nên nghĩ tới lúc này: cô đang hôn mê, đây là một dạng ảo giác của não bộ thiếu oxy, và nếu may mắn, cô sẽ tỉnh dậy trong một căn phòng bệnh viện với ống truyền dịch cắm ở tay và bà ngoại ngồi khóc bên giường. Ý nghĩ đó, dù không dễ chịu, ít nhất còn có hình dạng để cô bám vào.

Rồi một dòng chữ hiện ra.

Nó không xuất hiện như chữ viết trên giấy hay trên màn hình. Nó hiện ra ngay trong tầm mắt cô, lơ lửng ở khoảng cách một cánh tay, sắc nét đến mức cô có cảm giác nếu đưa tay chạm vào, ngón tay sẽ chạm phải một mặt phẳng thật.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Dương Khí: 41 / 100

Tín: 0

Trạng thái: Treo — chờ phân định Sổ.

【/THẺ MỆNH】

Nghi đứng sững. Cô đọc lại một lần nữa, rồi một lần nữa, như thể đọc thêm vài lần sẽ khiến những chữ đó biến thành thứ gì dễ hiểu hơn. Dương Khí. Tín. Trạng thái: Treo. Cụm từ cuối cùng khiến gáy cô lạnh toát, dù không khí quanh đây, nếu có thể gọi là không khí, không hề lạnh chút nào.

"Đây là cái gì." Cô hỏi, không chắc mình đang hỏi ai, hay hỏi chính cái khoảng không đang bao quanh mình. "Đây là bệnh viện à? Là máy theo dõi gì đó à?"

Một khối chữ khác hiện ra, ngắn hơn hẳn, đặt cách khối trước một quãng, như thể được viết bởi một bàn tay khác, hoặc ít nhất là một tâm trạng khác.

【HỆ THỐNG】

Đang chờ phân định. Không tự ý rời vị trí.

【/HỆ THỐNG】

Không một lời giải thích nào thêm. Không "bạn đang ở đâu", không "chuyện gì đang xảy ra", không cả một dấu hiệu cho thấy có ai, có cái gì, đang thật sự lắng nghe câu hỏi của cô. Nghi cảm thấy một cơn giận nhỏ dâng lên, lấn át cả nỗi sợ trong giây lát. Cô vốn không phải người dễ hoảng loạn. Hai năm chạy xe giữa dòng xe cộ điên rồ của thành phố, hai năm quen với việc mọi thứ có thể trật đường ray bất cứ lúc nào, đã dạy cô một điều: hoảng loạn không giải quyết được gì, chỉ có hỏi đúng câu hỏi mới giải quyết được vấn đề.

"Được rồi." Cô hít một hơi, dù không chắc mình có phổi để hít thở trong cái nơi này hay không. "Tôi hỏi lại. Bin, đứa trẻ tôi cứu, nó có ổn không?"

Im lặng. Không một dòng chữ nào hiện ra để trả lời câu hỏi đó, dù cô đợi rất lâu, đủ lâu để cô bắt đầu đếm nhịp tim của chính mình trong đầu, dù chẳng có gì để đếm cả, vì cô còn không chắc tim mình có đang đập hay không giữa cái khoảng không phi thời gian này.

"Tôi chết rồi à?" Cô hỏi tiếp, giọng nhỏ hơn lần này, không còn vẻ cứng cỏi như câu đầu.

Vẫn không có gì. Nhưng lần này, có một điều gì đó khác biệt trong sự im lặng ấy, một cái gì đó Nghi không lý giải nổi nhưng vẫn cảm nhận được, mơ hồ như cách người ta cảm nhận có ai đó đang đứng sau lưng mình trong bóng tối mà không quay lại nhìn cũng biết. Không phải sự im lặng của một cỗ máy không nhận được câu hỏi. Là sự im lặng của một cái gì đó nghe thấy câu hỏi rất rõ, và chọn không trả lời.

Nghi bước tới một bước, rồi một bước nữa, dù không chắc "bước" có ý nghĩa gì trong một nơi không có khoảng cách thật. Cô thử chạy. Cảnh vật, hay đúng hơn là sự không-có-cảnh-vật, không hề thay đổi dù cô chạy bao lâu, bao xa. Cô dừng lại, thở dốc dù ngực không hề đau như khi thật sự chạy, và bắt đầu nghi ngờ chính khái niệm "cố gắng" ở đây có còn ý nghĩa gì không.

Cô ngồi thụp xuống, hai tay ôm gối, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy ở đây, một câu hỏi khác lặng lẽ trồi lên trong đầu cô, đáng sợ hơn hẳn mọi câu hỏi trước đó: nếu đây thật sự là một giấc mơ do não thiếu oxy tạo ra, thì tại sao con số 41 trên 100 kia lại khiến bụng cô quặn lại như thể nó là thứ có thật nhất trong toàn bộ chuyện này? Không ai mơ ra một con số cụ thể để tự dọa mình cả. Người ta mơ ra quái vật, mơ ra rơi từ trên cao xuống, mơ ra bị đuổi mà chân không nhấc lên được. Không ai mơ ra một bảng chỉ số lạnh lùng, đúng phong cách một cái app quản lý, hiện đúng giữa không trung như một hóa đơn chưa thanh toán.

Nghi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, nơi hai khối chữ vừa hiện ra rồi mờ dần, không hẳn là biến mất, chỉ như lùi lại một bước, chờ sẵn.

"Được." Cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, dù bên trong vẫn còn run. "Tôi không biết ông, bà, hay cái gì đang nghe tôi nói là ai. Nhưng nếu tôi thật sự đang treo lơ lửng ở đây chờ ai đó phân định số phận mình, thì tôi muốn biết luật chơi. Tôi làm nghề giao hàng. Tôi không thích chờ đợi mà không biết mình đang chờ cái gì."

Lần này, khối chữ hiện ra chậm hơn hẳn hai lần trước, như thể phía sau nó có một khoảng dừng, một sự cân nhắc mà một hệ thống máy móc thuần túy không cần có.

【HỆ THỐNG】

Chờ.

【/HỆ THỐNG】

Chỉ một chữ. Nghi bật cười, một tiếng cười khô khốc không có chút vui vẻ nào, vang lên rồi tắt ngấm trong cái im lặng nuốt chửng mọi âm thanh quanh cô. Cô định mở miệng cãi lại, định hỏi thêm một câu gì đó sắc hơn, nhưng đúng lúc ấy, cô cảm nhận được một sự thay đổi rất khẽ, gần như không thể gọi tên: cái màu xám nhạt bao quanh cô bắt đầu gợn lên, như mặt nước bị một viên đá ném xuống từ rất xa, những vòng sóng vô hình lan dần ra từ một điểm nào đó phía sau lưng cô.

Nghi quay phắt lại. Không có gì ở đó, chỉ là màu xám đang đổi dần sang một sắc độ khác, đậm hơn, có chiều sâu hơn, như thể một bức tranh vốn chỉ có một lớp màu duy nhất giờ bắt đầu lộ ra những nét vẽ ẩn bên dưới. Một cảm giác kéo nhẹ xuất hiện quanh mắt cá chân cô, không đau, chỉ là một lực kéo rất thật, rất chắc, như có một sợi dây vô hình vừa được thắt vào và bắt đầu siết lại.

"Này—" Nghi kịp thốt lên một tiếng trước khi cái khoảng không xám nhạt quanh cô vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh sáng tối, cuốn cô đi theo một hướng mà cô không có cách nào cưỡng lại, nhanh dần, nhanh dần, cho tới khi cô không còn phân biệt được đâu là trên, đâu là dưới, đâu là chính cơ thể mình nữa.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →