🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Còn tám phút.

Nghi liếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình điện thoại gắn ở tay lái, tính nhẩm quãng đường còn lại rồi rẽ vào con hẻm tắt mà cô thuộc như lòng bàn tay. Tám phút cho hai cây số ngập nước, cộng thêm ba lần phải dắt xe qua chỗ cống trào — vẫn kịp, nếu không có gì bất thường. Đơn hàng cuối trong ca, đúng giờ thì cộng thêm hai mươi phần trăm thưởng đêm mưa. Cô đã tính lãi lỗ của tối nay từ lúc rời kho hàng: sáu đơn, một đơn trễ nhẹ vì kẹt xe ở ngã tư lớn, còn lại đều đúng giờ. Nếu đơn cuối này suôn sẻ, tối nay coi như thắng.

Nghi làm nghề giao hàng được hơn hai năm, đủ lâu để thuộc lòng cách tính từng phút thành tiền. Cô biết chính xác cung đường nào tiết kiệm được bao nhiêu giây, quán nào hay để khách chờ lâu nên phải trừ hao thời gian, khu nào cứ mưa lớn là ngập trước cả khu khác nửa tiếng đồng hồ. Ban ngày cô còn nhận thêm vài ca gia sư kèm toán cấp hai, nhưng buổi tối, nhất là những tối mưa thế này, là lúc kiếm được nhiều nhất — cũng là lúc mệt nhất. Bà ngoại năm nay đã ngoài bảy mươi, chân yếu, mỗi tháng tiền thuốc khớp không phải nhỏ, nên Nghi quen với việc gồng mình chạy thêm một hai đơn cuối dù người đã rã rời từ lúc chiều. Tính toán, với cô, không phải một thói quen xa xỉ. Nó là cách duy nhất cô biết để giữ mọi thứ không sụp xuống.

Mưa quất ngang mặt, nặng hạt hơn hẳn so với dự báo. Nước trong hẻm đã dâng lên tới nửa bánh xe, cuốn theo rác và lá cây trôi lều bều dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nghi cúi thấp người, một tay giữ ga, một tay che túi hàng buộc sau xe — bên trong là một hộp bánh sinh nhật, dặn kỹ không được ướt. Cô nghĩ tới bà ngoại đang ngồi đợi cơm ở nhà, chắc giờ này đã ngủ gật trước ti vi, và tự nhắc mình sau ca này phải ghé tiệm mua ít cháo nóng cho bà.

Tiếng nước đổ ầm ầm từ miệng cống lớn cuối hẻm mỗi lúc một to, gần như át cả tiếng mưa. Nghi giảm ga, hơi cau mày. Con mương thoát nước chạy dọc dãy nhà trọ vốn chỉ là một rãnh nhỏ ngày thường, nhưng đêm nay nó đã biến thành một dòng chảy xiết, sủi bọt trắng, cuốn phăng cả một chiếc dép nhựa trôi qua trước mặt cô nhanh như tên bắn.

Rồi cô nghe tiếng thét.

Không phải tiếng thét sợ hãi thông thường của trẻ con nghịch nước mưa — nó có một thứ âm sắc khác, đứt quãng, như bị nước nuốt mất một nửa. Nghi quay đầu về phía bờ mương và thấy một bóng nhỏ đang chới với giữa dòng nước, hai tay đập loạn xạ, chiếc áo mưa vàng của nó phồng lên như một cái phao vô dụng. Cô nhận ra ngay — thằng Bin, con nhà cô Thắm ở dãy trọ đối diện, năm tuổi, cái thằng suốt ngày lẽo đẽo theo mẹ ra chợ và hay vẫy tay chào cô mỗi lần cô giao hàng qua khu này. Từ hành lang tầng trên, cô Thắm cũng vừa lao ra, tóc tai ướt sũng, gào tên con mà không dám nhảy xuống vì tay còn bế đứa nhỏ hơn. Tiếng gào của cô ấy hòa vào tiếng mưa, tiếng nước, nghe xa lạ đến rợn người, như thể đang phát ra từ một thế giới khác hẳn cái hẻm quen thuộc này.

Cô không kịp nghĩ thêm gì. Chân chống xe bật ra theo phản xạ, túi hàng buộc sau yên rơi tõm xuống vũng nước cô cũng mặc kệ. Nghi lao xuống bờ mương, giày ướt sũng trượt trên đất bùn, và trong một khoảnh khắc cô thoáng nghĩ — rất nhanh, rất lạ, như một mảnh suy nghĩ không thuộc về mình — rằng cô vừa làm một việc hoàn toàn không tối ưu chút nào. Không tính toán, không cân đo. Chỉ có phản xạ.

Nước lạnh buốt ngập tới thắt lưng ngay bước đầu tiên. Dòng chảy mạnh hơn cô tưởng rất nhiều, đẩy người cô xiêu vẹo, cuốn cả hai chân trượt khỏi nền đất. Nghi vươn tay, cố với lấy cánh tay bé xíu đang chấp chới cách mình chưa đầy một mét mà cảm giác xa vời như một quãng đường không bao giờ tới được. Ngón tay cô chạm vào vải áo mưa, nắm hụt, chạm lần nữa — rồi giữ chặt được cổ tay thằng bé đúng lúc dòng nước xoáy cả hai người vào giữa dòng.

"Cô đây, cô đây rồi, đừng thở nữa, ngậm miệng lại—" Nghi hét lên, cố kéo đầu thằng bé lên khỏi mặt nước đang réo quanh họ, nhưng dòng chảy không cho cô chỗ đứng. Chân cô đạp tìm đáy mương, không thấy gì ngoài bùn trơn tuột. Ánh đèn đường xa dần, hay là cô đang bị cuốn đi, cô không còn phân biệt được nữa.

Miệng cống lớn cuối hẻm hiện ra trước mặt, một cái miệng đen ngòm nuốt trọn dòng nước đang cuộn xoáy, và Nghi hiểu ngay lập tức: nếu cả hai bị cuốn vào đó, sẽ không ai kịp thấy họ nữa.

Cô gồng hết sức còn lại, xoay người lấy vai làm điểm tựa, đẩy thằng bé về phía một gờ bê tông nhô ra sát miệng cống — chỗ duy nhất còn cao hơn mặt nước một chút. Cánh tay cô run bần bật vì lạnh và vì kiệt sức, nhưng cô vẫn đẩy, đẩy thêm một nhịp nữa, cho tới khi cảm nhận được thằng bé đã bám được vào rìa bê tông, tiếng khóc của nó vang lên đâu đó phía trên, xa dần.

Ngay khoảnh khắc đó, dòng nước như chỉ chờ có thế, giật phăng người cô về phía sau.

Không còn điểm tựa nào để bám. Nghi cảm thấy mình bị nuốt chửng vào bóng tối của miệng cống, nước tràn vào mũi, vào miệng, lạnh đến mức không còn là cảm giác lạnh nữa mà là một thứ áp lực đè nghẹt khắp cơ thể. Cô cố đạp chân, cố ngoi lên, nhưng mỗi cử động chỉ khiến cô bị cuốn sâu hơn vào đường ống tối om, hẹp dần, tiếng nước gầm rú lấp kín mọi âm thanh khác trên đời.

Có một khoảnh khắc cô tưởng mình đã chạm được thành ống, những ngón tay quẹt qua lớp rêu trơn nhớt, và trong nửa giây cô cố bấu vào đó bằng tất cả sức lực còn sót lại. Nhưng dòng nước không cho cô cơ hội thứ hai. Nó xoay người cô một vòng, đập đầu cô vào một cạnh bê tông đâu đó, và cơn đau nhói lên rồi tan biến gần như ngay lập tức, nhường chỗ cho một cảm giác tê dại lan dần từ sau gáy xuống hai vai. Nghi nghĩ, rất mơ hồ, rằng đây có lẽ là lần đầu tiên trong hai năm làm nghề cô thật sự trễ một đơn hàng.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, giữa cơn hoảng loạn của phổi đang cháy vì thiếu khí, một ý nghĩ vụt qua đầu Nghi rõ ràng đến kỳ lạ: tám phút, mình còn tám phút để giao đơn cuối. Ý nghĩ ấy buồn cười đến mức gần như phi lý, và chính vì phi lý nó lại là thứ cuối cùng cô còn nắm được trước khi mọi âm thanh, mọi ánh sáng, mọi cảm giác lạnh buốt cùng lúc rút cạn khỏi người cô.

Đâu đó rất xa, phía sau lớp nước đang nuốt dần ý thức cô, Nghi vẫn còn kịp nghĩ tới bà ngoại đang ngồi trước ti vi chờ cơm, tới hộp bánh sinh nhật giờ chắc đã trôi mất dạng, tới việc mình chưa kịp báo cho khách là đơn cuối sẽ trễ. Những mảnh suy nghĩ vụn vặt, tầm thường, chẳng liên quan gì tới việc một người sắp chết nên nghĩ gì — nhưng chúng là tất cả những gì thuộc về cô, và cô bám lấy chúng như bám lấy chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong một cơ thể đã gần như hết cảm giác.

Bóng tối ập xuống, đặc quánh, không đáy.

Và giữa cái tối không còn phân biệt được trên dưới ấy, một dòng chữ mờ nhạt, lạnh lẽo, không thuộc về bất cứ ngôn ngữ ánh sáng nào cô từng biết, hiện ra ngay trước mắt Nghi — chậm rãi, từng nét một, như có ai đó ở rất xa đang viết nó xuống chỉ để riêng cô nhìn thấy.

Nghi không kịp đọc hết được một chữ nào trước khi tất cả biến mất.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →