Vài tháng sau khi xuất viện, cuộc sống của Nghi dần trở lại nhịp điệu bình thường — giao hàng, chăm sóc bà ngoại, những cuộc trò chuyện phiếm với đồng nghiệp trong những đêm mưa. Nhưng thỉnh thoảng, vào những đêm nhất định, cô lại có những giấc mơ kỳ lạ, mơ hồ nhưng đầy ám ảnh.
Cô mơ thấy một khoảng không sương mờ, những con hẻm không có thật, một giọng nói ấm áp nhưng buồn bã luôn ở đâu đó rất gần mà cô không thể nhìn thấy rõ hình dạng. Cô tỉnh dậy sau những giấc mơ ấy với một cảm giác mất mát khó tả, như thể cô vừa để lỡ mất điều gì đó quan trọng.
Một buổi tối, khi đang xem tin tức, cô thoáng thấy một bản tin về một trận dịch nhỏ bùng phát ở một vùng nông thôn xa xôi, số ca tử vong cao bất thường so với quy mô ban đầu của dịch bệnh. Một cảm giác lạnh buốt, không rõ nguyên do, lan khắp người cô khi xem bản tin ấy, một sự bất an sâu sắc cô không thể giải thích.
"Có chuyện gì vậy con?" Bà ngoại hỏi, nhận thấy vẻ mặt bối rối của cô.
"Không có gì ạ." Nghi đáp, lắc đầu, cố xua đi cảm giác kỳ lạ ấy. "Chỉ là... cháu có cảm giác lẽ ra chuyện đó không nên tệ tới vậy."
Bà ngoại nhìn cô với vẻ lo lắng nhẹ, nhưng không hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai cháu gái an ủi.
Nghi không biết, và sẽ không bao giờ biết một cách rõ ràng, rằng đâu đó, ở một tầng thực tại khác, domain Sinh Tử vẫn đang vật lộn trong tình trạng khuyết người, rằng Phán Quan Vọng, dù đã cố gắng hết sức, không thể một mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm từng được san sẻ bởi một hộ pháp đầy đủ quyền năng. Cô không biết rằng, ở đâu đó, những quyết định khó khăn đang được đưa ra với ít sự thấu đáo hơn, ít lòng trắc ẩn hơn, so với cách cô từng xử lý thử thách cuối cùng của mình.
Cô chỉ cảm nhận được, một cách mơ hồ, không thể diễn đạt thành lời, rằng có một khoảng trống nào đó trong thế giới, một sự thiếu vắng cô không hiểu rõ nguồn gốc nhưng vẫn cảm nhận được, như một cơn gió lạnh thổi qua dù cửa sổ đã đóng kín.
Cô lắc đầu, gạt bỏ cảm giác kỳ lạ ấy, quay trở lại với cuộc sống thường nhật của mình, không hề biết rằng lựa chọn cô đã đưa ra, dù mang lại cho cô một cuộc đời trọn vẹn, cũng để lại một cái giá thầm lặng mà những người khác, ở một nơi cô không còn nhớ tới, vẫn đang phải gánh chịu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 102 →