Một năm trôi qua. Nghi tiếp tục cuộc sống của mình, tốt nghiệp thêm vài chứng chỉ nghề, dần dà chuyển từ công việc giao hàng sang một vị trí ổn định hơn tại một trung tâm hỗ trợ cộng đồng, nơi cô dành phần lớn thời gian giúp đỡ những người già neo đơn, những gia đình khó khăn — một công việc cô cảm thấy gắn bó sâu sắc dù không hiểu rõ vì sao mình lại bị thu hút tới nó tới vậy.
Bà ngoại, sức khỏe dần ổn định hơn nhờ sự chăm sóc tận tình của cháu gái, thường nói đùa rằng Nghi bây giờ "già dặn hơn cả tuổi", biết suy nghĩ thấu đáo, biết quan tâm người khác theo một cách sâu sắc hiếm thấy ở người trẻ.
Những giấc mơ kỳ lạ vẫn thỉnh thoảng ghé thăm cô, ngày càng thưa dần theo thời gian, nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn — như một dấu vết mờ nhạt của một câu chuyện cô đã sống qua nhưng không còn nhớ được chi tiết, chỉ còn giữ lại cảm xúc, bài học, và đôi khi, một nỗi buồn không tên vào những đêm mưa lớn.
Vào một buổi tối mưa, khi đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra con phố ướt át, Nghi bất chợt thì thầm một cái tên, không rõ từ đâu trồi lên trong tâm trí, không có khuôn mặt, không có ký ức cụ thể đi kèm.
"Lam."
Cô không biết cái tên ấy thuộc về ai, tại sao nó lại xuất hiện trong đầu mình vào khoảnh khắc này, chỉ cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ, một lòng biết ơn sâu sắc dành cho một ai đó, ở đâu đó, đã cho cô một điều gì đó quý giá, dù cô không thể nhớ rõ đó là gì.
Ở một tầng thực tại khác, xa xôi, ẩn giấu sau lớp màn sương của một khảo trường không ai ở dương gian từng biết tới, Lam, đang làm công việc cố vấn mới của mình, chợt khựng lại giữa một cuộc trò chuyện với một khảo sinh mới, cảm nhận một sự cộng hưởng nhẹ nhàng, ấm áp, lan tỏa từ một nơi rất xa.
Anh mỉm cười, biết rằng, dù Nghi đã quên đi phần lớn câu chuyện của họ, một phần nhỏ của tình cảm ấy, của bài học ấy, vẫn còn tồn tại, âm thầm kết nối hai tầng thực tại tưởng chừng không bao giờ chạm được vào nhau.
Và có lẽ, đó là điều quan trọng nhất còn sót lại — không phải ký ức, không phải chi tiết cụ thể của một hành trình phi thường, mà là những giá trị, những bài học, âm thầm truyền đi qua thời gian, qua ranh giới giữa các thế giới, tiếp tục sống trong cách một cô gái trẻ chọn đối xử tử tế với những người xung quanh mình, mỗi ngày, dù cô không còn nhớ vì sao mình lại trở thành người như vậy.
HẾT — Nhánh TRỞ VỀ
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết nhánh này ✨