Những ngày tiếp theo trôi qua trong một sự hồi phục chậm rãi nhưng chắc chắn. Bác sĩ giải thích rằng Nghi đã bị đuối nước nghiêm trọng, tim ngừng đập trong một khoảng thời gian đáng lo ngại trước khi được đội cứu hộ tìm thấy và hồi sức kịp thời ngay bên bờ con hẻm ngập nước, chỉ cách miệng cống nơi cô suýt bị cuốn vào trong gang tấc.
"Cháu may mắn lắm đó." Bác sĩ nói, xem lại hồ sơ bệnh án. "Vài giây nữa thôi là không cứu kịp."
Nghi gật đầu, dù trong lòng cô cảm thấy "may mắn" không phải từ ngữ chính xác để miêu tả cảm giác kỳ lạ, phức tạp đang tồn tại trong cô — như thể cô đã trải qua một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với một tai nạn đơn thuần, dù ký ức cụ thể vẫn mờ nhạt như sương khói.
"Còn thằng Bin thì sao ạ?" Cô hỏi, nhớ tới đứa trẻ cô đã lao xuống cứu.
"Nó ổn." Bà ngoại đáp, mỉm cười. "Cô Thắm đưa nó tới thăm con mấy lần khi con còn hôn mê, cứ khóc suốt vì cảm ơn con đã cứu con trai cô ấy."
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Nghi trước tin tức ấy, một sự xác nhận rằng, dù chi tiết cụ thể của hành trình kỳ lạ cô vừa trải qua đã mờ nhạt, những gì thật sự quan trọng — hành động cứu người, tình yêu thương dành cho những người xung quanh — vẫn còn nguyên vẹn.
Trong những tuần tiếp theo, khi dần hồi phục sức khỏe, Nghi nhận ra một vài thay đổi tinh tế trong chính bản thân mình mà cô không thể giải thích rõ ràng nguồn gốc. Cô trở nên kiên nhẫn hơn trong công việc giao hàng, luôn dành thêm vài giây để đảm bảo an toàn thay vì chỉ chăm chăm vào tốc độ. Cô bắt đầu để ý nhiều hơn tới những người xung quanh, những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống mà trước đây cô thường bỏ qua vì quá bận rộn.
"Con thay đổi rồi." Bà ngoại nhận xét một buổi tối, khi thấy Nghi kiên nhẫn giúp một cụ già hàng xóm xách đồ lên cầu thang thay vì vội vã chạy đơn tiếp theo như thói quen cũ. "Theo cách tốt đẹp hơn."
"Có lẽ vậy." Nghi đáp, mỉm cười, dù không thể giải thích chính xác vì sao. "Con cảm thấy như mình đã học được một bài học quan trọng nào đó, dù không nhớ rõ nó tới từ đâu."
Cô không biết, và có lẽ sẽ không bao giờ biết đầy đủ, về khảo trường sương mờ, về Đóa, về Vệ, về Lam, về toàn bộ hành trình phi thường cô đã trải qua. Nhưng những giá trị cốt lõi cô đã học được ở đó, như Lam từng nói, vẫn ở lại, âm thầm định hình con người cô đã trở thành.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 101 →