🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Phán Quan Vọng dẫn Nghi tới một khoảng không tĩnh lặng, khác hẳn điện thờ nghi lễ chuyển hóa, một nơi mang cảm giác nhẹ nhàng hơn, gần gũi hơn với dương gian.

"Con sẵn sàng chưa?" Bà hỏi, tay cầm cuốn Sổ Sinh Tử cổ xưa.

"Vâng." Nghi đáp, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc.

"Quá trình này sẽ đưa con trở lại đúng khoảnh khắc đêm mưa ấy." Phán Quan Vọng giải thích. "Nhưng lần này, dòng chảy số mệnh sẽ đưa con theo hướng con đáng lẽ đã đi nếu không có sự can thiệp của Lam — con sẽ sống sót, được cứu kịp thời bởi những người xung quanh, thay vì chết đuối."

Nghi gật đầu, nhắm mắt, chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc chuyển tiếp.

Phán Quan Vọng lật cuốn sổ, đọc một đoạn văn cổ xưa, và Nghi cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan biến, nhẹ nhàng hơn hẳn cơn đau dữ dội của nghi lễ chuyển hóa hộ pháp, như thể cô đang chìm vào một giấc ngủ sâu, êm ái.

Hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy trước khi ý thức mờ dần là gương mặt của Đóa, Vệ, Lam, Ông Cả Xuyên, tất cả đang mỉm cười tiễn biệt cô, dù nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt mỗi người.

Rồi, bóng tối.

Khi Nghi mở mắt trở lại, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh viện, ánh đèn trắng chói lòa phía trên, tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn bên cạnh. Một cơn đau âm ỉ lan khắp cơ thể, dấu vết của một trận chiến sinh tử thật sự mà cơ thể cô vừa trải qua.

"Cháu tỉnh rồi!" Một giọng nói quen thuộc, run rẩy vì xúc động, vang lên bên cạnh giường.

Nghi quay đầu, thấy bà ngoại đang ngồi đó, gương mặt bà hằn rõ những đêm không ngủ, nhưng đôi mắt bà giờ đây tràn ngập một niềm vui vỡ òa.

"Bà ơi." Nghi thì thầm, giọng khàn đặc, nước mắt lăn dài dù cô không hoàn toàn hiểu vì sao mình lại xúc động tới vậy, chỉ cảm nhận một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể vừa trở về từ một hành trình dài, xa xôi mà cô không thể nhớ rõ chi tiết.

"Con đã ở đâu vậy?" Bà ngoại hỏi, nắm chặt tay cô. "Con đã hôn mê suốt ba ngày, bác sĩ nói không chắc con có tỉnh lại được không."

Nghi cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ có những mảnh vỡ mơ hồ — sương mù, những gương mặt thân quen mà cô không thể gọi tên, một cảm giác ấm áp sâu sắc pha lẫn nỗi buồn không rõ nguyên do.

"Con không nhớ rõ." Cô đáp, giọng bối rối. "Chỉ nhớ... con đã ở một nơi nào đó rất xa. Và con đã học được điều gì đó quan trọng, dù con không nhớ chính xác nó là gì."

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →