🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Linh," anh thì thầm, gấp cuốn sách lại. "Em có nghe anh đọc không?"

Căn phòng không trả lời bằng lời. Nhưng trong khoảnh khắc Minh gấp cuốn truyện cổ tích sờn gáy ấy lại, ánh đèn tuýp trên trần khẽ chớp một cái, rất nhẹ, như một cái chớp mắt. Rồi nó sáng đều trở lại. Anh ngồi yên trên nền gạch lạnh, lắng nghe nhịp thở của chính mình vang lên trong sự tĩnh mịch, và lần đầu tiên anh không cố lý giải xem đó là gió lùa, là điện chập chờn, hay là một thứ gì khác. Anh chỉ để cho nó là như vậy.

Bên ngoài, Sài Gòn đã chuyển sang cái màu tím sẫm của buổi tối muộn. Tiếng còi xe dưới phố loãng dần, nhường chỗ cho tiếng quạt trần quay đều ở căn hộ nào đó, tiếng một đứa trẻ khóc ngằn ngặt rồi nín bặt, tiếng nước nhỏ tong tong từ vòi rò rỉ ngoài hành lang. Những âm thanh của một tòa chung cư cũ đang chuẩn bị đi ngủ. Minh đứng dậy, đầu gối tê cứng, và bước ra khỏi căn phòng trống của Linh. Anh không khóa cửa lại. Không hiểu sao, anh thấy mình không nên khóa.

Anh xuống tầng dưới, về phòng mình. Mọi thứ vẫn y nguyên như anh để lại sáng nay: tấm nệm trải dưới sàn, chồng sách lập trình, chiếc laptop đang ngủ với đèn nguồn nhấp nháy chậm rãi như một nhịp tim. Nhưng căn phòng giờ đây mang một cảm giác khác. Trước kia anh nghĩ nó trống vì anh sống một mình. Giờ anh hiểu nó chưa bao giờ thật sự trống. Có một ai đó đã ở đây, trong từng bữa cơm, từng đêm thức khuya, từng khoảnh khắc anh tưởng mình cô độc nhất.

Minh nấu một nồi cơm nhỏ. Anh không đói, nhưng tay anh tự động làm những việc quen thuộc: vo gạo, đong nước, cắm điện. Và trong lúc chờ cơm chín, anh nhận ra mình đang lắng nghe. Lắng nghe tiếng bước chân trên cầu thang. Lắng nghe cái mùi tỏi phi, hành tím sẽ thoảng tới từ khe cửa. Bao tháng nay, đó là tín hiệu báo Linh sắp xuống. Anh đã coi nó là điều hiển nhiên, như nắng lên buổi sáng, như đèn đường bật lúc chiều tà. Giờ thì mỗi lần chờ đợi ấy mang một sức nặng mới.

Nồi cơm sôi lục bục. Hơi nước đẩy nắp vung kêu lạch cạch. Và đúng lúc ấy, nó tới. Cái mùi cơm chín tỏa ra, nhưng lẫn trong đó, rõ ràng và không thể nhầm lẫn, là mùi tỏi phi vàng ruộm, mùi hành tím, mùi nước mắm dầm ớt cay nồng. Một mùi hương không thuộc về căn bếp của anh, vì anh chưa hề phi tỏi. Minh đứng yên bên bếp, hai tay buông thõng, và để cho cái mùi ấy bao trùm lấy mình. Lông tay anh dựng lên. Không phải vì sợ. Mà vì anh biết, ở đâu đó rất gần, Linh đang ở đây.

Rồi anh nghe thấy tiếng hát.

Nó tới từ phía cầu thang, mỏng như một sợi chỉ, khẽ đến mức ban đầu anh tưởng là tiếng gió luồn qua khe cửa sổ. Một giọng trẻ con. Giọng một bé gái, ngân nga một câu đồng dao cũ kỹ mà Minh mơ hồ nhớ đã nghe đâu đó từ thuở bé, một câu hát về ông trăng, về con cò, về bữa cơm chiều. Giai điệu lên xuống chậm rãi, đứt quãng, như đứa trẻ vừa hát vừa quên lời. Minh bước ra cửa, tim đập thình thịch trong lồng ngực, và nhìn ra hành lang tối.

Hành lang trống. Ngọn đèn vàng cuối dãy hắt một quầng sáng yếu ớt lên bức tường loang lổ. Nhưng tiếng hát vẫn còn đó, vẫn ngân nga, giờ thì rõ hơn, gần hơn, như thể đứa trẻ đang ngồi ngay trên bậc cầu thang đầu tiên, khuất sau khúc quanh. Và Minh nhận ra một điều khiến sống lưng anh lạnh toát: giọng hát ấy, dù là giọng trẻ con, lại mang cùng một âm sắc, cùng một độ ngân, cùng cái cách kéo dài chữ cuối, với giọng nói của Linh. Cô gái dịu dàng tầng trên. Cô gái mang cơm cho anh mỗi tối.

Chúng là một.

Minh tựa người vào khung cửa, cổ họng khô khốc. Bao nhiêu tháng nay, mỗi đêm trước khi ngủ, anh đều nghe một tiếng hát thoảng qua, và đều tự nhủ đó là tiếng tivi từ nhà hàng xóm, là mơ màng nửa tỉnh nửa mê. Anh chưa bao giờ chịu thừa nhận rằng giọng hát ấy không tới từ một cái loa nào, rằng nó tới từ chính cầu thang dẫn lên căn phòng trống. Giờ thì anh không thể tự dối mình thêm nữa.

"Linh," anh gọi khẽ, giọng run. "Là em đang hát phải không?"

Tiếng hát ngưng bặt. Một sự im lặng đột ngột, đặc quánh, trùm xuống cả hành lang. Quầng sáng vàng cuối dãy như co lại. Minh nín thở. Trong vài giây dài đằng đẵng ấy, anh nghe rõ tiếng tim mình, tiếng quạt trần ở đâu đó, tiếng một con thằn lằn tặc lưỡi trên trần nhà. Rồi, rất khẽ, từ phía khúc quanh tối của cầu thang, một tiếng đáp lại. Không phải lời. Chỉ là một hơi thở dài, mỏng manh, như tiếng thở phào của một đứa trẻ vừa được ai đó tìm thấy sau buổi chơi trốn tìm.

Và mùi cơm, mùi tỏi phi, mùi nước mắm ớt, bỗng đậm lên, ấm áp, lấp đầy cả hành lang, như một vòng tay vô hình ôm lấy anh. Minh đứng đó rất lâu, không dám bước tới, cũng không nỡ quay đi. Cuối cùng anh thì thầm, giọng nghẹn lại: "Tối nay em xuống ăn cơm với anh được không? Như mọi khi." Anh không biết mình đang nói với ai, với cô gái hay với đứa bé. Nhưng anh biết, từ tối nay, anh sẽ không bao giờ còn ngồi ăn cơm một mình mà vờ như không có ai bên cạnh nữa.

Câu trả lời, nếu có, đang chờ anh trên những bậc cầu thang tối kia.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →