🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Linh, 8 tuổi, 1995."

Minh đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, từng nét chì run rẩy hiện ra dưới đầu ngón tay anh khi anh khẽ phủi đi lớp bụi. Nét chữ của một đứa trẻ tập viết, các con chữ to nhỏ không đều, con số 5 viết ngược. Một đứa trẻ đã từng ngồi ở góc phòng này, áp lưng vào bức tường này, và viết tên mình lên đó. Một hành động vô tư của tuổi thơ, một cách để nói rằng: tôi đã ở đây, tôi đã tồn tại.

1995. Con số ấy đập vào đầu Minh như một nhát búa. Năm 1995, anh còn chưa ra đời. Anh sinh năm 2000. Khi cô bé này viết dòng chữ này, thế giới của anh còn chưa bắt đầu. Vậy mà Linh, cô gái mang cơm xuống cho anh mỗi tối, cô gái có giọng nói trong trẻo và bàn tay lạnh như nước giếng, lại mang chính cái tên ấy. Linh.

Anh quỳ đó rất lâu, trên nền gạch lạnh, trước dòng chữ. Trong đầu anh, những mảnh rời rạc bắt đầu ghép lại, chậm rãi và tàn nhẫn. Linh không bao giờ ra ngoài khi trời nắng. Linh không bao giờ có khách. Bà Tư bảo căn phòng này bỏ không đã lâu. Tay nắm cửa phủ bụi dày. Ly trà không có dấu môi. Bàn tay lạnh. Giọng đứa trẻ hát đồng dao mỗi đêm, cùng âm sắc với giọng cô. "Chuyện buồn lắm. Lâu lắm rồi không ai dám ở."

Cô bé tám tuổi của năm 1995. Và cô gái dịu dàng tầng trên. Chúng là một.

Lẽ ra Minh phải sợ. Lẽ ra anh phải bỏ chạy, lao xuống cầu thang, ra khỏi tòa nhà này và không bao giờ quay lại. Đó là phản ứng của bất kỳ ai khi nhận ra mình đã sống bên cạnh một người chết suốt bao tháng trời. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi sợ trong anh chỉ dâng lên một thoáng rồi lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác khác, nặng hơn, đau hơn. Một nỗi xót xa.

Bởi vì anh nghĩ đến Linh. Nghĩ đến cô gái đã mang cho anh tô cháo hành khi anh ốm, ly trà gừng khi anh lạnh, người đã ngồi bên anh trong đêm mưa sấm chớp để anh không phải sợ một mình. Anh nghĩ đến nụ cười khẽ của cô, đến ánh mắt buồn cũ kỹ ấy, đến cái cách cô nói "cảm ơn anh" mà anh không hiểu. Giờ thì anh hiểu. Cô cảm ơn anh, vì anh đã ở đây. Vì anh đã cho cô một người để chăm sóc, một người để bầu bạn. Vì suốt bao nhiêu năm, có lẽ cô đã ở trong căn phòng này một mình, và anh là người đầu tiên cô có thể đến gần.

Cô không ám anh. Cô không hề làm hại anh. Suốt bao tháng qua, cô chỉ mang đến cho anh hơi ấm, sự quan tâm, những bữa cơm. Một con ma, nếu cô là ma, thì là con ma hiền lành nhất, cô độc nhất mà anh có thể tưởng tượng. Một đứa trẻ tám tuổi, mãi mãi tám tuổi, bị giữ lại trong căn phòng này, không lớn lên được, không bước ra ngoài ánh nắng được. Một đứa trẻ đã chờ đợi, có lẽ hàng chục năm, chỉ để có một người nào đó ngồi ăn cơm cùng mình.

Nước mắt Minh rơi xuống nền gạch bụi, không phải nước mắt kinh hoàng, mà là nước mắt thương cảm. Anh đưa tay chạm lên dòng chữ, nhẹ nhàng, như chạm lên vai một đứa em nhỏ. "Linh," anh thì thầm. "Em ở đây một mình lâu lắm rồi, phải không?"

Căn phòng im lặng đáp lại. Nhưng cái mùi cơm, mùi tỏi phi và hành tím, vẫn vương vất trong không khí, ấm áp, như một câu trả lời không lời. Và Minh chợt nhận ra, cái mùi ấy không phải mùi của một bữa ăn thật. Nó là mùi của ký ức. Là dấu vết còn sót lại của những bữa cơm gia đình mà đứa trẻ này từng có, hoặc từng khao khát có, trong căn phòng này, rất lâu về trước.

Anh đứng dậy, đi tới ô cửa sổ, lau đi lớp bụi bám trên kính. Bên ngoài, Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh chiều, vẫn ồn ào tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cuộc sống. Cả một thế giới mà Linh sẽ không bao giờ được chạm tới. Cô bé tám tuổi ấy sẽ không bao giờ lớn lên, không bao giờ được đi học cấp hai, không bao giờ biết đến mùi vị của trưởng thành. Cô mắc kẹt ở đây, trong một buổi chiều năm 1995 không bao giờ kết thúc.

Nỗi xót xa trào lên, mặn chát nơi cuống họng. Minh đứng đó, nhìn ra thành phố, và lần đầu tiên anh thật sự hiểu căn phòng nhỏ của mình tầng dưới không bao giờ trống vắng. Suốt bao tháng qua, anh tưởng mình cô đơn. Nhưng anh chưa từng cô đơn một mình. Có một người, hay đúng hơn là một đứa trẻ, đã luôn ở bên anh, lặng lẽ, từ phía bên kia của một thứ ranh giới mà anh không nhìn thấy. Và giờ đây, khi anh đã biết, anh tự hỏi: anh sẽ làm gì với sự thật này?

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →