Cái ý nghĩ ấy đeo bám Minh suốt nhiều ngày, dai dẳng như một sợi tóc vướng vào cổ áo mà gỡ mãi không ra. Giọng đứa trẻ và giọng Linh là một. Anh cố xua nó đi, nhét nó xuống dưới những lớp bài vở, những buổi học. Nhưng nó cứ trở lại, mỗi đêm, đúng vào cái khoảnh khắc anh tắt đèn và đặt lưng xuống nệm, theo tiếng hát vọng từ trần nhà rớt xuống như nước rỉ qua khe gạch. Anh bắt đầu mất ngủ. Quầng thâm hằn dưới mắt như hai vết bầm, và trong các giờ học anh ngồi như một cái xác không hồn, đầu óc treo lơ lửng ở đâu đó giữa hai tầng lầu.
Linh vẫn xuống mỗi tối, vẫn mang đồ ăn, vẫn dịu dàng như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng từ sau cái hôm anh dại dột hát lại câu đồng dao, có một khoảng cách mong manh dựng lên giữa họ, mỏng và lạnh như một tấm kính. Cô ít nói hơn. Cô hay nhìn anh bằng ánh mắt vừa thương vừa lo, cái nhìn của một người sợ kẻ mình quý mến đang tiến quá gần một bờ vực mà chỉ riêng cô trông thấy. Có lần cô nắm tay anh, một cái nắm rất khẽ, và nói: "Anh đừng tò mò về em quá, được không? Cứ để mọi thứ như bây giờ. Như vậy là đủ rồi." Bàn tay cô, Minh nhớ rõ, lạnh. Lạnh như nước giếng vục lên giữa trưa, dù đêm Sài Gòn vẫn oi nồng và lưng áo anh đẫm mồ hôi.
Nhưng sự tò mò, một khi đã nhen lên, thì không dập tắt được nữa. Nó âm ỉ, nó gặm nhấm, nó biến mọi lời trấn an của cô thành dầu đổ vào lửa. Một buổi chiều, khi Linh chưa xuống và cả khu chung cư chìm trong cái vắng lặng oải người của giờ tan tầm chưa tới, Minh quyết định làm cái điều mà anh biết rõ mình không nên làm. Anh đặt cuốn sách đang đọc xuống, đứng dậy, và đi lên tầng ba.
Cầu thang dẫn lên tầng ba tối hơn hẳn các tầng dưới. Ngọn đèn ở chiếu nghỉ đã cháy từ lâu, cái đui đèn trơ ra đen kịt, không ai buồn thay. Anh bước từng bậc, tay vịn lan can gỗ ẩm lạnh. Càng lên cao, không khí càng đặc lại, càng lạnh, dù bên ngoài trời vẫn còn nắng gắt và tiếng ve vẫn ran ran đâu đó sau lưng tòa nhà. Cái lạnh ở đây không giống cái lạnh của máy quạt hay của bóng râm. Nó là một thứ lạnh đứng yên, lạnh đã ở đó từ lâu lắm và quen với việc ở đó.
Anh đến trước cánh cửa phòng Linh, cánh cửa mà bao đêm anh nghe tiếng động vọng ra. Sơn đã tróc gần hết, lộ ra lớp gỗ mục thâm sì bên dưới, vân gỗ nứt nẻ như những mạch máu khô. Một lớp bụi mỏng phủ trên tay nắm cửa, dày đến mức anh có thể thấy rõ nó chưa được ai chạm vào từ rất, rất lâu. Tim Minh thắt lại một nhịp đau nhói. Nếu Linh sống ở đây, nếu mỗi tối cô mở cánh cửa này, bưng mâm cơm bước ra, đi xuống tìm anh, rồi quay lên, thì sao tay nắm lại có thể phủ bụi dày đến thế? Anh đưa tay quệt thử. Lớp bụi để lại một vệt sạch trên đầu ngón tay, xám và mịn như tro, như bột của một thứ gì đã cháy hết từ rất xưa.
Anh gõ cửa. Một, hai, ba tiếng khô khốc. Âm thanh vang vọng trong hành lang trống rồi tắt ngấm, bị nuốt chửng bởi cái im lặng đặc quánh của tầng lầu. Anh gọi khẽ, giọng nghe lạ lẫm ngay cả với chính mình: "Linh ơi? Em có nhà không?" Không một tiếng đáp. Anh đặt tay lên tay nắm, hít một hơi, và xoay. Cửa không khóa. Nó mở ra với một tiếng cọt kẹt dài lê thê, như tiếng rên của một thứ rất già cỗi và rất mệt mỏi vừa bị đánh thức.
Minh đứng sững nơi ngưỡng cửa, không tin vào mắt mình.
Căn phòng trống không. Trống hoàn toàn. Không bàn ăn, không kệ sách, không cái bếp mà anh tưởng Linh vẫn nhóm lửa nấu nướng mỗi đêm. Không một món đồ, không một mảnh vải, không một dấu vết nào của sự sống. Chỉ có bốn bức tường ố vàng loang lổ, một nền gạch phủ bụi dày đến mức in rõ từng dấu chân anh khi anh dợm bước vào, và một ô cửa sổ đóng kín mờ mịt mạng nhện. Ánh nắng chiều len qua khe cửa, chiếu thành một vệt sáng nghiêng, và trong vệt sáng ấy những hạt bụi lơ lửng, không một chút lay động, như thể cả căn phòng đã ngừng thở từ hàng chục năm về trước và chưa ai dám hà hơi vào nó.
Anh lùi lại, lưng chạm vào khung cửa lạnh ngắt. Và rồi, trong cái tĩnh lặng tuyệt đối ấy, anh ngửi thấy nó. Rất nhẹ, nhưng rõ ràng không thể nhầm. Mùi cơm chín. Mùi tỏi phi vàng ruộm. Mùi hành tím cháy cạnh, mùi nước mắm dầm ớt cay nồng. Cái mùi quen thuộc của những bữa cơm Linh vẫn mang xuống, đang dậy lên giữa một căn phòng phủ bụi không một bóng người, không một ngọn lửa. Nó dậy lên từ hư không, ấm và sống động đến nghẹn ngào, rồi cuộn quanh anh như một vòng tay vô hình muốn níu anh ở lại.
Minh quay đầu nhìn lại căn phòng trống. Vệt nắng chiều đã nhạt đi, rút dần về phía cửa sổ như một dòng nước đang cạn. Và trong góc tối nhất, nơi bức tường gặp nền nhà, anh thấy một thứ mà lúc nãy anh đã không để ý. Một dòng chữ. Viết bằng bút chì, run rẩy, nét chữ non nớt của một bàn tay trẻ con, gần như bị lớp bụi và thời gian xóa nhòa. Anh bước tới, quỳ xuống, đưa tay phủi nhẹ, và dụi mắt nhìn cho rõ. Và khi đọc được những gì viết ở đó, giữa căn phòng câm lặng tỏa mùi cơm của một bữa ăn không bao giờ có thật, Minh nghe tim mình ngừng đập một nhịp dài.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →