Sáng hôm sau, đúng như Minh tự nhủ, mọi chuyện lại bình thường. Nắng tràn vào giếng trời, thành phố lại ồn ào với tiếng còi xe và tiếng rao hàng. Anh đi học, ngồi giữa giảng đường đông đúc, và những ý nghĩ kỳ quặc của đêm qua dần phai đi như một giấc mơ xấu. Tiếng hát của đứa trẻ, bóng người trên cầu thang, ly trà không có dấu môi, tất cả chỉ là sản phẩm của một bộ óc kiệt sức. Anh tin như vậy. Anh muốn tin như vậy.
Nhưng đêm xuống, cái âm thanh ấy lại trở về.
Anh nghe nó rõ hơn lần này. Một giọng trẻ con, mỏng và trong, ngân nga một bài đồng dao mà anh mơ hồ nhớ từ tuổi thơ. "Nu na nu nống, cái cống nằm trong..." Giọng hát ấy không vui. Nó kéo dài, lặp đi lặp lại, đều đều, như một đứa trẻ ngồi chơi một mình trong góc tối, hát chỉ để lấp đầy sự im lặng. Nó vọng xuống từ tầng trên, len qua trần nhà, len qua những bức tường mỏng, và phủ lên căn phòng anh một thứ cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Minh ngồi bật dậy trên nệm. Anh lắng tai. Giọng hát ngưng lại một lúc, rồi tiếng lạch cạch bát đũa lại vang lên, tiếng dọn mâm, tiếng kéo ghế. Rồi giọng trẻ con lại cất lên, lần này thì thầm hơn, như đang nói chuyện với ai đó. Minh không nghe rõ lời, chỉ nghe được nhịp điệu lên xuống của một cuộc trò chuyện một chiều. Một đứa trẻ đang nói chuyện với một người không trả lời.
Anh nhớ ra Linh chưa bao giờ nhắc đến việc có một đứa trẻ sống cùng. Anh chưa bao giờ thấy bóng dáng một đứa bé nào ở khu này, chưa bao giờ nghe tiếng trẻ con khóc hay chạy nhảy trên hành lang. Vậy đứa trẻ này từ đâu ra? Con của Linh? Em của cô? Hay là một đứa bé hàng xóm nào đó?
Sáng hôm sau, anh chờ Linh ở hành lang. Khi cô xuống mang cho anh một đĩa xôi đậu xanh, anh hỏi, cố giữ giọng bình thản. "Linh này, trên phòng em có em bé hả? Anh nghe tiếng trẻ con hát mỗi đêm."
Linh khựng lại. Chỉ một thoáng thôi, nhưng Minh thấy rõ. Bàn tay cô, đang đặt đĩa xôi xuống, dừng lại giữa không trung. Ánh mắt cô tối đi, và một cái gì đó như nỗi sợ thoáng lướt qua. Rồi cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không tới được mắt. "Không có ai đâu anh," cô nói khẽ. "Chỉ có mình em thôi. Chắc anh nghe nhầm tiếng tivi nhà nào đó."
"Nhưng anh nghe rõ lắm. Là tiếng hát đồng dao. Nu na nu nống..."
Khi anh hát lại mấy chữ ấy, mặt Linh tái đi. Cô lùi lại một bước, hai tay siết vào nhau. "Anh đừng hát bài đó," cô nói, giọng run nhẹ. "Đừng hát nữa." Rồi cô vội vã quay lên cầu thang, không một lời từ biệt. Minh đứng đó, đĩa xôi nóng trên tay, ngơ ngác. Anh chưa từng thấy Linh phản ứng như vậy. Cô luôn dịu dàng, điềm tĩnh. Cái gì ở bài đồng dao ấy khiến cô sợ hãi đến thế?
Cả ngày hôm đó, Minh không tài nào tập trung được. Anh cứ nghĩ về vẻ mặt của Linh, về giọng hát đứa trẻ. Tan học, thay vì về thẳng phòng, anh ghé qua chỗ bà Tư, lần này quyết hỏi cho ra lẽ. Anh mua một ly nước, ngồi xuống cái ghế nhựa thấp.
"Bà Tư ơi, hồi xưa cái phòng tầng ba trên phòng cháu, có ai ở không bà? Cháu nghe nói có gia đình nào đó."
Bà Tư đang quạt phe phẩy, chợt dừng tay. Bà nhìn anh, lần này không phải cái nhìn lơ đãng như mọi khi, mà là một cái nhìn dò xét, dè dặt. "Sao tự nhiên cháu hỏi chuyện đó?" Giọng bà trầm xuống.
"Dạ... cháu tò mò thôi ạ."
Bà Tư im lặng một lúc lâu. Cái quạt trên tay bà thõng xuống. "Cái phòng đó," bà nói chậm rãi, mắt nhìn vào khoảng không, "lâu lắm rồi không ai dám ở. Người ta dọn đi hết. Hồi đó có chuyện buồn lắm." Bà ngừng lại, như đắn đo. "Mà thôi, chuyện cũ rồi. Cháu là người mới, đừng có khơi lại. Ở đây, có những chuyện không nên hỏi nhiều."
Bà đứng dậy, dọn dẹp, ra hiệu rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc. Minh không gặng được nữa. Anh trả tiền nước, đi lên cầu thang, lòng nặng trĩu những câu hỏi không lời đáp. "Chuyện buồn lắm." "Lâu lắm rồi không ai dám ở." Những lời ấy lặp đi lặp lại trong đầu anh.
Đêm đó, anh nằm thật lâu, lắng nghe. Và đúng như anh chờ đợi, lại có tiếng hát. Nhưng lần này, khi anh áp tai vào nền nhà lạnh để nghe rõ hơn, anh giật mình nhận ra một điều khiến máu trong người như đông lại. Giọng hát đứa trẻ ấy, và giọng nói của Linh mỗi khi cô trò chuyện với anh, có cùng một âm sắc. Cùng một cách ngân, cùng một nhịp điệu. Như thể chúng là một.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →