🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Năm tháng trôi đi êm đềm như nước chảy. Minh quen dần với nhịp sống thành phố, với những giờ học dày đặc, những đêm thức làm bài tập đến khuya. Và anh quen với sự hiện diện của Linh, đến mức không còn hình dung nổi những buổi tối thiếu cô. Cô như một phần của căn nhà này, lặng lẽ, dịu dàng, luôn ở đó mỗi khi anh cần.

Nhưng khi người ta sống bên cạnh một điều gì đó đủ lâu, người ta bắt đầu nhìn thấy những đường nét của nó rõ hơn. Và có những đường nét, ở Linh, không khớp vào đâu cả.

Minh bắt đầu để ý. Cô chưa bao giờ ra ngoài khi trời còn sáng. Không một lần. Anh từng rủ cô đi chợ, đi dạo công viên buổi sáng, cô đều từ chối với một lý do mơ hồ. Cô chỉ xuất hiện khi mặt trời đã lặn, hoặc trong những buổi chiều mưa âm u khi cả thành phố chìm trong một màu xám. Như một loài hoa chỉ nở về đêm. Anh từng đùa cô là "công chúa bóng đêm", và Linh cười, nhưng nụ cười ấy thoáng một nét buồn anh không hiểu nổi.

Cô không bao giờ có khách. Suốt thời gian anh ở đây, chưa một lần anh thấy ai đến thăm cô, chưa một lần nghe tiếng cô nói chuyện điện thoại, chưa một lần thấy cô nhận thư hay bưu phẩm. Cô không đi làm, cũng chẳng đi học. Cô chỉ ở đó, trong căn phòng tầng trên, nấu những bữa ăn mà chính cô không bao giờ động đũa.

Một buổi chiều, Minh gặp bà Tư bán nước dưới sảnh. Bà Tư đã ở khu chung cư này mấy chục năm, là cuốn từ điển sống về mọi người, mọi chuyện. Minh tiện miệng hỏi, "Bà Tư ơi, cô Linh ở tầng ba phòng trên phòng cháu, cô ấy làm gì mà suốt ngày ở nhà vậy bà?" Bà Tư ngẩng lên, đôi mắt đục mờ nheo lại nhìn anh một lúc lâu. "Tầng ba á? Trên phòng cháu là cái phòng bỏ không lâu rồi mà. Có ai ở đâu." Rồi bà quay đi rót nước cho khách, không để tâm.

Minh đứng đó một lúc, cảm giác như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Rồi anh tự cười mình. Bà Tư già rồi, lẫn cẫn, anh nghĩ. Hoặc bà không để ý đến Linh vì cô ít ra ngoài. Vậy thôi. Anh không muốn nghĩ thêm. Bởi vì nghĩ thêm nghĩa là phải đặt câu hỏi, và anh sợ những câu hỏi ấy.

Có một đêm, anh tỉnh giấc vì khát nước. Đồng hồ chỉ ba giờ sáng. Anh nghe thấy tiếng lạch cạch quen thuộc từ tầng trên, tiếng đũa chạm bát, tiếng ai đó đang dọn một mâm cơm. Anh nằm nghe, và lần đầu tiên, cái âm thanh ấy khiến anh thấy gai gai sống lưng thay vì ấm áp. Ba giờ sáng. Linh đang nấu cơm cho ai, vào cái giờ ấy? Anh nhớ ra mình chưa bao giờ thấy cô mua thực phẩm, chưa bao giờ thấy túi rác của cô, chưa bao giờ ngửi thấy mùi đồ ăn thừa.

Anh ngồi dậy, bước ra hành lang. Ánh đèn vàng vọt hắt lên những bậc thang dẫn lên tầng ba. Anh ngước nhìn. Cánh cửa phòng Linh đóng kín, nhưng dưới khe cửa có một vệt sáng vàng ấm. Mùi cơm thoảng xuống, mùi tỏi phi, mùi hành tím cháy cạnh. Minh đứng đó, một chân trên bậc thang, do dự. Một phần anh muốn đi lên, gõ cửa, hỏi cho ra lẽ. Một phần khác, cái phần bản năng sâu thẳm, bảo anh quay về.

Anh ngước nhìn lên cao hơn, về phía khúc quanh tối của cầu thang dẫn lên tầng bốn. Và trong một thoáng, anh tưởng như có ai đó đang đứng đó. Một bóng người cao, lặng lẽ, đứng sát vào tường nơi ánh đèn không với tới, đầu hơi cúi, như đang quan sát. Tim Minh đập thót một nhịp. Anh chớp mắt. Khi nhìn lại, chỉ còn lại bóng tối và bức tường loang lổ. Không có ai cả. Chỉ là cái cầu thang cũ, và trí tưởng tượng của một người thiếu ngủ.

Anh quay về phòng, đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa, tim vẫn đập mạnh. Anh tự nhủ mình mệt quá, học nhiều quá, nên đầu óc mới sinh ra những thứ kỳ quặc. Sáng mai mọi chuyện sẽ bình thường trở lại. Linh sẽ lại cười, lại mang cho anh một bát gì đó nóng hổi, và những ý nghĩ đêm nay sẽ tan đi như sương.

Anh leo lên nệm, kéo chăn trùm kín. Nhưng anh nằm rất lâu mới ngủ được. Bởi vì dù đã đóng cửa, dù đã trùm chăn, anh vẫn cảm thấy cái mùi cơm ấy, ấm và quen, len qua mọi khe hở. Và lẫn trong tiếng mưa rả rích bên ngoài, anh nghe thấy một âm thanh rất khẽ, từ tầng trên vọng xuống, một âm thanh mà cho đến lúc ấy anh mới nhận ra mình chưa từng nghe trước đây. Tiếng một đứa trẻ đang ngân nga hát, rất nhỏ, một bài đồng dao cũ.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →