🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mùa mưa đến với Sài Gòn như một thói quen cũ. Cứ chiều xuống là mây kéo về đen kịt, rồi nước trút xuống ào ạt, gõ trên mái tôn của khu chung cư thành một thứ âm thanh dày đặc, không dứt. Những buổi tối mưa như thế, căn phòng của Minh trở nên nhỏ bé và lạnh hơn bao giờ hết. Anh ngồi co ro bên bàn học, ánh đèn bàn hắt một vầng sáng vàng vọt, ngoài kia là cả một bức tường nước.

Và cũng chính những buổi tối ấy, Linh thường xuống. Cô không gõ cửa. Anh chỉ nghe tiếng bước chân nhẹ trên cầu thang, rồi một tiếng đặt khẽ trước cửa, và khi anh mở ra, cô đã đứng đó, lùi lại một bước, tay vẫn còn vương hơi ấm của chiếc tô vừa đặt xuống. Có đêm là một tô cháo hành nóng hổi, khi anh hắt hơi mấy cái lúc chiều. Có đêm là một ly trà gừng, cay nồng, ấm từ cổ họng xuống tận bụng. Cô luôn biết anh cần gì, trước cả khi anh kịp nhận ra.

"Sao em biết hôm nay anh mệt?" có lần anh hỏi.

Linh chỉ nghiêng đầu, mỉm cười. "Em nghe được," cô nói khẽ. "Nhà mình mỏng lắm. Em nghe được hết." Rồi cô không giải thích thêm. Minh cười, nghĩ cô nói đùa về những bức tường cũ kỹ vọng âm này.

Dần dà, anh bắt đầu chờ đợi. Anh chờ ánh đèn từ tầng trên hắt xuống giếng trời sáng muộn hơn thường lệ. Anh chờ tiếng bước chân nhẹ ấy. Anh chờ giọng nói trong trẻo hỏi "Hôm nay anh sao rồi?". Cuộc sống của anh, vốn là một chuỗi ngày xám xịt giống hệt nhau, giờ có thêm một điểm sáng nhỏ để hướng về mỗi khi đêm xuống. Mong manh, nhưng có thật.

Anh cũng muốn đáp lại cô. Anh thử nấu ăn. Anh mua một con cá về, làm theo cách mẹ chỉ qua điện thoại, và kết quả là một nồi cá kho cháy đen, mặn chát. Anh bưng lên mời Linh, ngượng nghịu. Cô nhìn nồi cá, rồi bật cười khúc khích, tiếng cười trong veo vang khẽ trong hành lang tối. "Anh nấu ăn dở thật đấy," cô nói, mắt cong lại. Nhưng cô không ăn. Cô chỉ ngồi xổm trên bậc thang, nhìn anh ăn nồi cá thảm họa của chính mình, và cười.

Minh để ý điều đó. Anh để ý rằng dù mang xuống bao nhiêu món ngon, Linh chưa bao giờ ăn cùng anh. Anh từng nài, "Em ăn với anh cho vui," và cô luôn lắc đầu, dịu dàng nhưng dứt khoát. "Em ăn rồi. Anh ăn đi." Lần nào cũng vậy. Anh nghĩ có lẽ cô khó ăn, hoặc giữ ý. Anh không gặng.

Có một buổi tối, mưa to hơn mọi khi, sấm rền vang chấn động cả tòa nhà. Minh ngồi một mình, cảm giác cô độc dâng lên như nước lũ. Anh nhớ những bữa cơm ở nhà, nhớ tiếng người, nhớ hơi ấm. Đột nhiên có tiếng gõ cửa, nhẹ đến mức anh tưởng mình nghe nhầm. Anh ra mở. Linh đứng đó, lần này không mang theo món ăn nào, chỉ đứng đó, dưới ánh đèn hành lang chập chờn.

"Em nghe sấm to quá," cô nói, giọng khẽ. "Sợ anh ngồi một mình buồn."

Minh sững người. Anh chưa từng nghĩ có ai để tâm đến nỗi buồn của anh đến vậy. Anh mời cô vào. Lần này, lạ thay, cô bước qua ngưỡng cửa. Cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ ở góc phòng, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng, và nhìn quanh căn phòng của anh như nhìn một thứ gì cô đã rất lâu không thấy. Họ ngồi đó, gần như không nói gì, trong khi cơn mưa gào thét bên ngoài. Nhưng cái im lặng ấy không nặng nề. Nó ấm.

Minh pha hai ly trà. Anh đặt một ly trước mặt Linh. Cô nhìn ly trà, mỉm cười, nhưng không cầm lên. Khi anh quay đi lấy thêm đường, rồi quay lại, ly trà của cô vẫn nguyên, hơi nóng đã nguội dần, lớp khói mỏng đã tan. Cô vẫn ngồi yên, ánh mắt xa xăm, như đang lắng nghe một thứ âm thanh nào đó mà chỉ riêng cô nghe được.

"Em ở đây lâu chưa?" Minh hỏi.

Linh im lặng một lúc. "Lâu rồi," cô đáp, mắt nhìn ra ô cửa sổ đầy nước. "Lâu hơn anh tưởng." Rồi cô quay lại nhìn anh, và trong khoảnh khắc ấy, Minh thấy trong đôi mắt trong veo của cô một nỗi buồn không thuộc về một cô gái trẻ. Một nỗi buồn cũ kỹ, sâu, như thể đã ở đó từ rất lâu trước khi anh ra đời. Anh định hỏi thêm, nhưng có gì đó ngăn anh lại, một rào cản vô hình.

Cơn mưa ngớt dần về khuya. Linh đứng dậy, nói cô phải về. Cô bước ra cửa, rồi dừng lại, quay đầu nhìn anh. "Cảm ơn anh," cô nói. Minh ngơ ngác. "Cảm ơn vì cái gì?" Cô chỉ mỉm cười, không đáp, rồi đi lên cầu thang. Tiếng bước chân nhỏ dần, rồi tắt hẳn.

Đêm đó, trước khi ngủ, Minh chợt nhận ra một điều khiến anh hơi rùng mình mà không hiểu vì sao. Ly trà Linh để lại trên bàn vẫn còn đầy nguyên. Và trên thành ly, nơi đáng lẽ phải có dấu môi của người uống, không có một vệt mờ nào cả.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →