🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nồi mì cháy bốc khói mù mịt, khét lẹt. Minh ho sặc sụa, vội tắt bếp, mở toang cửa sổ cho khói thoát ra giếng trời. Khi anh quay lại, cô gái vẫn còn đứng đó, ở khúc quanh cầu thang, một tay đặt hờ lên thành lan can gỗ. Lần này cô không che mặt nữa. Đôi mắt cô to, đen, và có một thứ gì đó trong veo đến lạ, như mắt của một đứa trẻ nhìn thế giới lần đầu.

"Mùi gì cháy vậy anh?" Giọng cô nhỏ nhẹ, trong trẻo, vương một chút tò mò.

Minh đỏ mặt, gãi đầu. "À... tại tôi nấu vụng quá." Anh cười gượng, cái bụng đói cồn cào lúc này bị nỗi xấu hổ lấn át hoàn toàn. Cô gái nhìn nồi mì đen thui, rồi nhìn anh, ánh mắt thoáng một nét gì như là thương hại, nhưng dịu dàng. Cô không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng đi lên. Minh thở phào, nghĩ chuyện đến đó là hết.

Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng bước chân nhẹ ấy lại vọng xuống. Cô gái xuất hiện ở đầu cầu thang, trên tay bưng một chiếc đĩa nhỏ. Trên đĩa là mấy miếng thịt kho tàu bóng nhẫy, còn bốc khói, nằm cạnh một quả trứng cắt đôi. Cái mùi đêm qua, cái mùi đã len vào giấc mơ anh, giờ hiện ra bằng xương bằng thịt.

"Ăn tạm đi anh," cô nói, đặt đĩa thức ăn lên bậc thang trên cùng, ngay sát cửa phòng anh. "Đừng ăn mì cháy, hại bụng lắm."

Cô không bước hẳn xuống. Cô đặt đĩa rồi lùi lại, giữ một khoảng cách kỳ lạ, như thể giữa cô và anh có một lằn ranh vô hình mà cô không muốn vượt qua. Minh định cảm ơn, định mời cô vào, nhưng cô đã quay người, tà áo trắng thoáng qua khúc quanh, và biến mất vào căn phòng tầng trên yên ắng. Anh đứng đó một lúc, hơi sững. Rồi anh bước tới, cúi xuống cầm chiếc đĩa lên. Nó còn ấm. Ấm thật, hơi nóng phả lên lòng bàn tay anh rõ ràng.

Anh ngồi xuống bậc thang, ăn ngay tại chỗ. Từng miếng thịt mềm tan trong miệng, đậm đà vị nước mắm và đường thắng, đúng cái vị mà mẹ anh vẫn kho ở nhà. Nước mắt anh suýt trào ra, không phải vì cay, mà vì một nỗi nhớ bất chợt ập đến. Đã bao lâu rồi anh chưa được ăn một bữa cơm tử tế? Anh ăn chậm, nhấm nháp từng miếng, cố kéo dài cái cảm giác ấm áp hiếm hoi ấy.

Khi đĩa đã sạch, anh mang lên trả. Anh gõ cửa phòng tầng trên, nhẹ nhàng. Không có tiếng đáp. Anh gõ lần nữa, gọi khẽ. Vẫn im lặng. Anh đành đặt chiếc đĩa sạch trước cửa, rồi quay xuống, lòng vừa biết ơn vừa áy náy. Có lẽ cô bận, anh nghĩ. Có lẽ cô ngại.

Buổi chiều, khi anh đi học về, chiếc đĩa đã không còn ở đó nữa. Và từ hôm ấy, một thói quen kỳ lạ bắt đầu. Cứ vào lúc chạng vạng, khi Minh trở về sau một ngày dài, anh lại thấy một thứ gì đó đặt trước cửa phòng mình. Hôm thì một tô canh chua cá lóc còn nóng. Hôm thì một đĩa cá kho tộ thơm lừng. Hôm thì chỉ là một chén cơm trắng với vài quả cà pháo. Lúc nào cũng còn ấm, lúc nào cũng được đặt ngay ngắn, và lúc nào cô cũng đã biến mất trước khi anh kịp nhìn thấy.

Anh biết tên cô là Linh. Cô tự giới thiệu vào một buổi tối, khi anh tình cờ gặp cô ngoài hành lang. "Em tên Linh," cô nói, không đưa tay ra bắt, chỉ mỉm cười. "Em ở trên này." Anh hỏi cô làm gì, học gì, cô chỉ cười và lảng sang chuyện khác. Anh không tiện hỏi thêm. Người thành phố vốn dè dặt, anh tự nhủ vậy.

Đôi khi cô nán lại trò chuyện vài câu trên hành lang, lưng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Cô hỏi anh ăn uống thế nào, học hành ra sao, có nhớ nhà không. Những câu hỏi giản dị mà ấm. Minh kể cho cô nghe về thị trấn của anh, về mẹ, về con đường nhỏ. Linh lắng nghe, mắt sáng lên, như thể những điều bình thường nhất với anh lại là điều gì kỳ diệu với cô. Có lần anh hỏi cô có muốn ra ngoài uống cà phê không, cô lắc đầu rất nhanh. "Em không ra ngoài ban ngày được," cô nói. Rồi cô cười, như để xóa đi cái câu trả lời lạ lùng vừa rồi.

Minh không để tâm. Anh chỉ thấy lòng mình ấm lại sau những ngày dài lạnh lẽo. Căn chung cư cũ kỹ này, nhờ có Linh, bỗng bớt đáng sợ đi. Mùi ẩm mốc dường như đã nhường chỗ cho hương của những bữa cơm. Tiếng lạch cạch bát đũa từ tầng trên, mỗi đêm, giờ trở thành một thứ âm thanh anh chờ đợi.

Nhưng có một điều nhỏ anh chưa từng nghĩ tới. Suốt những tuần ấy, anh chưa một lần nhìn thấy Linh ăn. Cô nấu, cô mang đồ xuống, cô ngồi nhìn anh ăn với ánh mắt hài lòng. Nhưng chính cô thì không bao giờ chạm vào một miếng nào.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →