Sài Gòn đón Minh bằng một cái ôm ngột ngạt. Anh bước xuống bến xe lúc xế chiều, ba lô trên vai, một túi vải buộc vội trong tay, và ngay lập tức thành phố nuốt chửng anh vào dòng người vội vã của nó. Khói xe phả lên mặt nóng rát, tiếng còi đan vào nhau thành một thứ âm thanh không bao giờ dứt, như tiếng của một con thú lớn đang thở. Anh đứng đó một lúc, lạc lõng giữa những con người đều biết mình đang đi đâu, chỉ riêng anh là không.
Anh đến từ một thị trấn nhỏ ngoài miền Trung, nơi buổi tối người ta tắt đèn sớm và con đường chính chỉ dài chừng vài trăm mét. Ở đó, bóng tối là một thứ hiền lành. Còn ở đây, bóng tối không bao giờ thật sự buông xuống; nó chỉ lùi vào các con hẻm, nấp sau những bức tường loang lổ, chờ đợi. Minh siết quai ba lô, hít một hơi đầy mùi nhựa đường và mưa cũ, rồi đi tìm cái nơi mà từ nay anh sẽ phải gọi là nhà.
Căn phòng anh thuê nằm trong một khu chung cư cũ, loại nhà bốn tầng xây từ thời nào đó rất xa, tường vàng ố những vệt nước mưa chảy dài như nước mắt khô. Cầu thang bộ tối om, mỗi bậc lát gạch tàu đã mòn vẹt ở giữa, in dấu chân của không biết bao nhiêu người đã đi qua đây trước anh. Bóng đèn ở mỗi chiếu nghỉ leo lét, vàng vọt, hắt xuống thứ ánh sáng yếu ớt khiến cái bóng của anh kéo dài rồi đứt gãy ở mỗi khúc quanh. Nhưng giá thuê rẻ. Và với một sinh viên năm nhất ngành công nghệ thông tin, túi tiền mỏng hơn cả tờ giấy báo nhập học, thì rẻ là tất cả những gì anh cần.
Phòng của anh ở tầng hai. Bên trong chỉ là một khoảng vuông trống, trần thấp, một ô cửa sổ nhìn ra giếng trời hẹp giữa tòa nhà. Mùi ẩm mốc và vôi vữa cũ đặc quánh trong không khí, thứ mùi của những nơi đã lâu không có hơi người. Minh đặt ba lô xuống, trải tấm nệm mỏng ra giữa nền nhà, xếp vài cuốn sách lên bệ cửa sổ. Thế là đủ. Anh tự nhủ mình không cần gì hơn. Anh đến đây để học, để đổi đời, chứ không phải để sống.
Đêm đầu tiên, anh không ngủ được. Không phải vì lạ chỗ, mà vì thành phố không chịu im. Tiếng xe máy vẫn gầm rú dưới phố dù đã quá nửa khuya, tiếng ai đó cãi nhau vọng từ tầng dưới, tiếng nước chảy lục bục trong đường ống cũ luồn qua tường. Minh nằm mở mắt nhìn lên trần, đếm những vết nứt mảnh chạy ngang dọc như một tấm bản đồ của những con đường không tên. Anh nhớ nhà, nhớ tiếng mẹ gọi cơm, nhớ cái mâm cơm đơn sơ mà ấm. Ở đây, bữa tối của anh là một gói mì úp vội, ăn một mình, ngồi bệt trên nền nhà lạnh.
Rồi giữa cái mớ âm thanh hỗn tạp ấy, anh nghe thấy một tiếng khác. Tiếng lạch cạch nhỏ, đều đặn, vọng xuống từ đâu đó phía trên đầu. Tiếng đũa chạm vào thành bát, tiếng nắp nồi đậy lại khẽ khàng. Tiếng của một người đang dọn bữa ăn. Minh nhíu mày. Đã gần một giờ sáng. Ai lại nấu nướng vào giờ này?
Và rồi mùi hương ấy len qua khe cửa. Mùi thịt kho tàu, ngọt và mặn, ấm nồng, quyện trong hơi nước mắm thắng đường. Nó luồn vào phòng anh nhẹ như một bàn tay, chạm vào cái dạ dày đang trống rỗng, chạm vào một nơi nào đó sâu hơn cả cơn đói. Đó là mùi của một mái nhà, mùi của những bữa cơm mà anh đã bỏ lại sau lưng. Minh nuốt nước bọt. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi cô đơn của anh có hình hài, có mùi vị, và nó đắng nghét.
Anh trở mình, nhắm mắt, cố dỗ giấc ngủ. Mùi hương vẫn ở đó, kiên nhẫn, không tan đi. Nó theo anh vào giấc mơ chập chờn, dẫn anh đi qua những hành lang dài hun hút, về phía một cánh cửa khép hờ nơi có ánh đèn vàng hắt ra. Anh đưa tay định gõ, nhưng giật mình tỉnh dậy. Trời đã sáng. Mùi thịt kho đã biến mất, chỉ còn lại mùi ẩm mốc quen thuộc.
Sáng hôm sau, khi Minh đang loay hoay với một nồi mì cháy khét trên cái bếp gas mini, anh nghe tiếng cánh cửa phòng tầng trên khẽ mở. Có tiếng bước chân nhẹ trên cầu thang, nhẹ đến mức gần như không có. Anh ngẩng đầu lên, khói cay xè mắt. Một cô gái đang đứng ở khúc quanh cầu thang, mái tóc đen dài buông xõa che gần hết khuôn mặt, lặng lẽ nhìn anh. Anh chưa kịp nói gì thì cô đã mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, rồi quay đi.
Và Minh không hề biết rằng, suốt cả đêm qua, anh chưa từng nghe thấy tiếng bước chân nào đi xuống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →