🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mai đứng dậy, và lần này đôi chân cô không còn run nữa. Cô nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của Bống, và cùng nó bước về phía cuối xe, nơi cánh cửa đang hé ra một khe sáng dịu dàng. Chiếc xe vẫn lăn bánh đều đặn dưới chân họ, không người lái, chở hai hành khách cuối cùng đến cái bến mà mãi đến giờ mới chịu hiện hình.

Càng đến gần cánh cửa, ánh sáng càng rõ. Đó không phải ánh đèn chói lòa của thiên đường trong những câu chuyện người ta hay kể. Đó là một thứ ánh sáng quen thuộc, ấm áp, gần gũi đến lạ — ánh nắng sớm mai rọi qua tán me, cái thứ nắng vàng mật ong của một buổi sáng Sài Gòn vừa tạnh mưa, khi thành phố thức dậy và mọi thứ được gột rửa, tinh khôi. Từ phía bên kia cửa, Mai ngửi thấy mùi cỏ ướt, mùi đất thơm, mùi của một ngày mới bắt đầu.

Mai dừng lại một thoáng, đưa mắt nhìn khắp khoang xe lần cuối. Cô nhớ lúc mới bước lên đây, cô đã thấy nó lạnh lẽo và đáng sợ biết bao — những bóng người cúi đầu câm lặng, ánh đèn trắng buốt, cái mùi của một căn phòng vừa có người ra đi. Giờ thì khoang xe trống không, yên ả, gần như hiền hòa. Cô đã hiểu rằng nó chưa bao giờ là một nơi ác độc. Nó chỉ là một chốn dừng chân cho những kẻ chưa sẵn sàng đi tiếp — một phòng đợi giữa hai cõi, nơi người ta nán lại cho đến khi đủ can đảm buông tay.

Nhưng đến sát cửa, Bống bỗng dừng lại, níu tay Mai. Con bé nhìn vào ánh sáng, rồi nhìn lại khoang xe trống trải phía sau, và đôi mắt nó lại ngân ngấn nước.

"Con sợ, chị ơi," nó thì thầm, lần cuối. "Lỡ con bước qua mà má con không có ở đó thì sao? Con ở trên xe này lâu quá rồi. Con quen rồi. Bước ra ngoài kia… con không biết có gì đợi con."

Mai quỳ xuống ngang tầm con bé. Cô nhìn vào đôi mắt sợ hãi ấy — đôi mắt của một đứa trẻ tám tuổi đã lạc đường suốt mấy chục năm — và cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhất mà cô có.

"Bống nghe chị nói nha," cô nói. "Hồi nãy con dẫn đường cho chị. Con chỉ cho chị thấy mấy cô mấy chú, con dạy chị cách đưa họ về. Nếu không có con, chị cũng đã ngồi đây mãi, ôm cái điện thoại, đợi hoài rồi quên mất mình đợi ai. Con cứu chị đó, Bống. Giờ tới lượt chị. Chị nắm tay con. Chị bước trước. Con bước sau. Mình cùng qua. Nếu ngoài kia có gì, thì chị ở đó với con trước. Chị hứa rồi mà — chị không bỏ con đâu."

Bống nhìn cô thật lâu. Đôi mắt đen ấy dò xét gương mặt Mai, tìm kiếm một dấu hiệu của sự lưỡng lự, một sợi chỉ dối lừa. Nhưng nó không tìm thấy gì ngoài sự dịu dàng và một lời hứa chắc nịch. Rồi, rất chậm, con bé gật đầu. Bàn tay nhỏ xíu siết chặt tay Mai.

"Chị hứa rồi đó nha," nó nói khẽ. "Con tin chị. Con chưa từng tin ai như con tin chị."

"Chị hứa," Mai nói. "Và chị giữ lời."

Mai đứng dậy. Cô đặt một chân lên bậc cửa. Ánh sáng ấm áp ùa vào, phủ lên gương mặt cô, lên bàn tay cô, lên mái tóc con bé. Cô cảm thấy một hơi ấm thật sự — không phải cái lạnh giá của cõi chết, mà hơi ấm của một buổi sáng, của một nơi chốn bình yên đang đợi.

Cô quay đầu lại, nhìn khoang xe một lần cuối. Những hàng ghế trống. Ánh đèn trắng giờ đã dịu hơn, không còn lạnh lẽo. Và ở góc cuối, người đàn ông trong bóng tối ngẩng đầu lên, nhìn theo hai người. Ông không nói gì. Nhưng Mai thấy ông khẽ gật đầu — một cái gật đầu rất nhẹ, như một lời tiễn biệt, hay một sự ghi nhận cuối cùng. Cây bút của ông gập lại. Quyển sổ khép. Như thể với hai cái tên cuối cùng này, một trang đã được viết xong.

Mai khẽ gật đầu đáp lại ông — một lời cảm ơn lặng lẽ cho sự hiện diện không phán xét ấy, cho việc ông đã ngồi đó suốt đêm như một chứng nhân, để cô và Bống không phải tan biến vào quên lãng mà không một ai hay biết. Cô không biết ông là ai, không biết ông ghi chép cho ai, không biết vì sao một người như ông lại tồn tại ở cái ranh giới mong manh này. Nhưng cô cảm nhận được rằng, theo một cách kỳ lạ nào đó, sự có mặt của ông khiến cái chết bớt cô đơn hơn. Ngay cả ở nơi tận cùng, vẫn có một người chứng kiến, một người ghi nhớ.

"Bống," Mai nói, siết chặt tay con bé. "Mình về nhà thôi."

Và cô bước qua cánh cửa, kéo theo bàn tay nhỏ trong tay mình, vào vầng sáng đang đợi. Phía sau lưng họ, chuyến xe không giờ tiếp tục lăn bánh vào màn đêm, trống trải và lặng lẽ, đợi những hành khách vương vấn tiếp theo của một thành phố không bao giờ thật sự ngủ.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →