"Làm vậy cho nhau là sao hả chị?" Bống hỏi, ngước đôi mắt đẫm nước nhìn Mai.
Mai hít một hơi sâu. "Con sợ bước ra ngoài không gặp được má, đúng không? Nhưng con đã tự nói rồi mà — má con không vướng gì hết, má con đi thẳng được, má con đã về tới nơi rồi. Vậy thì má con đang ở chỗ bình yên, Bống à. Và một người mẹ thương con tới mức ôm con che chở trong giây phút cuối cùng… con nghĩ má con sẽ làm gì, khi con cuối cùng cũng chịu bước về?"
Bống ngẫm nghĩ, môi run run. "Má sẽ… má sẽ đợi con."
"Đúng rồi," Mai gật đầu, nước mắt và nụ cười lẫn vào nhau. "Má con đang đợi con ở đầu kia cánh cửa. Suốt mấy chục năm nay, má con cũng đang đợi con, giống như con đang đi tìm má. Con bước ra, là con gặp má. Con không có một mình đâu. Con chỉ cần đủ can đảm bước qua thôi."
Con bé nhìn về phía cánh cửa cuối xe, và lần đầu tiên, trong ánh mắt nó, nỗi sợ bắt đầu nhường chỗ cho một thứ khác — niềm hy vọng, mong manh nhưng có thật.
"Còn chị?" Bống quay lại. "Chị nói chị giúp con tin má con ổn. Vậy ai giúp chị tin mẹ chị ổn? Mẹ chị có đợi chị ở đầu kia cánh cửa đâu. Mẹ chị còn sống mà."
Mai lặng đi. Con bé chạm đúng vào điều khó nhất. Mẹ cô còn sống. Mẹ cô không đợi cô ở phía bên kia — mẹ cô đang ở phía bên này, sắp sửa gánh chịu nỗi đau mất con. Cô không thể tự dối mình rằng mẹ sẽ ổn. Mẹ sẽ không ổn. Mẹ sẽ tan vỡ.
Cô ngồi đó rất lâu, ôm Bống, nhìn ra màn đêm. Và rồi, từ từ, một sự thấu hiểu lặng lẽ dâng lên trong cô — cái thấu hiểu mà cô từng chứng kiến trên gương mặt biết bao người mẹ, người cha ngồi bên giường con mình trong khoa, vào cái đêm họ buộc phải buông tay.
Cô nhớ một bà mẹ, mấy năm trước, ngồi bên đứa con trai bị bệnh nan y. Người mẹ ấy đã nắm tay con suốt nhiều đêm, không cho con đi, gọi con ở lại. Và đứa con cứ thoi thóp, đau đớn, không sao đi được, vì mẹ chưa buông. Cho đến một đêm, bà cúi xuống tai con, thì thầm điều gì đó Mai không nghe rõ — rồi đứa bé thở ra một hơi nhẹ nhõm, và đi, thanh thản. Sau này bà kể, bà đã nói với con: "Con đi đi, đừng đợi mẹ. Mẹ ổn. Con đừng đau vì mẹ nữa." Tình thương lớn nhất, đôi khi, không phải là níu giữ, mà là cho phép người mình thương được ra đi.
"Bống à," cô nói khẽ, giọng đã bình tĩnh lạ thường. "Chị nghĩ ra rồi. Chị không thể bắt mẹ chị thôi đau. Mẹ chị sẽ đau, lâu lắm. Nhưng chị không thể ở lại đây mãi chỉ vì sợ mẹ chị đau. Nếu chị ở lại, chị sẽ thành như chú Bảy, như bà Sáu — đi vòng vòng mãi, rồi quên cả mặt mẹ. Như vậy còn tệ hơn. Như vậy là chị bỏ rơi mẹ chị thật sự, vì chị không còn nhớ mẹ là ai nữa."
Cô nhắm mắt, và trong lòng cô, cô bắt đầu nói lời cuối với mẹ — lời nhắn cô đã không kịp gửi. "Mẹ ơi," cô thì thầm, môi run run. "Con xin lỗi. Con xin lỗi vì con đi trước mẹ. Con xin lỗi vì cái tin nhắn con chưa trả lời. Con muốn nói với mẹ là con đã đọc nó rồi. Con đã thấy mẹ hỏi con về tới đâu. Câu trả lời của con là: con về rồi mẹ ơi. Con về tới một nơi bình yên rồi. Mẹ đừng đợi con ngoài cửa nữa. Mẹ ăn tô cháo đi, đừng để nguội. Con thương mẹ. Con thương mẹ nhiều lắm. Và con sẽ đợi mẹ — chứ không phải mẹ đợi con. Bao giờ mẹ già thật già, sống thật trọn, thì mẹ tới với con. Con sẽ ở đó. Con sẽ không đi đâu hết."
Khi cô mở mắt, nước mắt đầm đìa nhưng trong lòng nhẹ bẫng. Sợi dây vô hình níu cô lại đã không đứt — nó chỉ chùng xuống, mềm đi, biến từ một sợi xích thành một sợi tơ. Cô vẫn thương mẹ. Cô sẽ luôn thương mẹ. Nhưng cô đã buông được nỗi sợ rằng tình thương ấy sẽ mất đi nếu cô bước qua cánh cửa.
Bống ngẩng lên nhìn cô, và trong đôi mắt con bé, Mai thấy một sự ngạc nhiên dịu dàng. "Chị nói xong rồi hả chị?" nó hỏi khẽ. "Chị nói lời tạm biệt với mẹ chị rồi hả?"
"Ừ," Mai gật đầu, mỉm cười qua nước mắt. "Chị nói rồi. Chị nói với mẹ là chị thương mẹ, và chị sẽ đợi mẹ chứ không phải mẹ đợi chị. Chị nghĩ… chị nghĩ chừng nào mẹ chị nhận được lời đó — dù bằng cách nào đi nữa, dù trong một giấc mơ, một cơn gió, một khoảnh khắc bình yên bất chợt — thì mẹ chị sẽ ổn. Không phải ngay đâu. Nhưng rồi sẽ ổn."
Con bé tựa đầu vào vai cô. "Vậy là chị buông được rồi đó chị. Con cảm được. Sợi dây của chị nó nhẹ đi rồi."
Phía cuối xe, cánh cửa khẽ rung lên. Và lần đầu tiên kể từ khi Mai bước lên chuyến xe này, qua khe cửa hé ra, cô thấy một thứ ánh sáng — không phải bóng tối đặc quánh như khi cô thử mở cửa lúc đầu, mà một vầng sáng dịu, ấm, màu của bình minh. Một con đường đã hiện ra cho cô. Cánh cửa, cuối cùng, đã chịu mở.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →