🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mai bước về phía đầu xe, Bống nắm tay theo sau. Người tài xế vẫn ngồi đó, lưng thẳng, hai tay đặt trên vô-lăng, lái chiếc xe đi qua màn đêm không bến với một sự điềm tĩnh đã hóa thành quán tính. Đây có lẽ là người khó gỡ nhất, Mai nghĩ — bởi nỗi vướng của ông không phải một vật, không phải một người, mà là chính cái công việc đã định nghĩa cả đời ông.

"Bác tài," cô gọi khẽ, ngồi xuống ghế ngay sau lưng ông. "Bác chạy tuyến này hai chục năm rồi, bác nói vậy đúng không?"

"Đúng," ông đáp, không quay đầu. "Hai mươi mốt năm. Tôi nhớ rõ. Từ hồi cái bến xe còn lợp tôn, tới lúc người ta xây lại bằng bê tông. Tôi chở biết bao nhiêu là người. Học trò đi học, công nhân đi làm, mấy bà đi chợ sớm. Tôi thuộc mặt khách quen. Có người đi xe tôi từ hồi còn bé tí, lớn lên, lập gia đình, dẫn con đi xe tôi luôn." Giọng ông trầm xuống, ấm áp một nỗi tự hào lặng lẽ. "Đưa người ta về nhà an toàn — đó là việc của tôi. Tôi làm tròn việc đó suốt hai mươi mốt năm. Chưa một lần để khách nào gặp chuyện."

Mai im lặng. Cô hiểu rồi. Người tài xế này không sợ chết. Ông không tiếc nuối điều gì cho riêng mình. Cái giữ ông lại là một lời hứa thầm lặng với hành khách của mình — lời hứa đưa họ về nhà an toàn. Và cái đêm mưa định mệnh ấy, khi chiếc container lao tới, ông đã không giữ được lời hứa đó. Vì vậy ông cứ chạy, mãi mãi, như để chuộc lại một chuyến xe duy nhất mà ông đã không đưa được khách về tới bến.

Cô nghĩ về những người như ông — những người cả đời sống bằng trách nhiệm, bằng cái nghĩa với người khác. Những bác tài, những người gác đêm, những điều dưỡng trực ca. Họ mang trên vai một thứ gánh nặng thầm lặng mà ít ai thấy: gánh nặng của việc phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của người khác. Và khi điều không may xảy ra, dù không phải lỗi của họ, họ vẫn tự dày vò mình, vẫn ôm lấy nó, không buông. Mai hiểu điều đó hơn ai hết, bởi chính cô cũng từng nằm thức cả đêm sau mỗi ca trực có người ra đi, tự hỏi liệu mình có thể làm gì khác hơn.

"Bác ơi," Mai nói nhẹ. "Cái đêm đó… mưa lớn lắm phải không? Cái xe container nó vượt ẩu, nó lấn tuyến. Đó không phải lỗi của bác."

Hai bàn tay trên vô-lăng siết chặt lại. Lần đầu tiên, người tài xế run lên. "Tôi… tôi đã cố lách," ông nói, giọng vỡ ra. "Tôi cố hết sức để xe không lật. Trên xe lúc đó có khách. Tôi không cứu được hết. Tôi là tài xế. Khách lên xe tôi là tôi phải chịu trách nhiệm. Mà tôi… tôi không đưa được họ về."

"Bác đã đưa họ về rồi đó," Mai nói, và cô đặt tay lên vai ông. Vai ông lạnh giá, run rẩy. "Bác nhìn quanh xe đi bác. Chú Bảy về với con gái rồi. Bà Sáu về nấu cơm cho con trai rồi. Anh Phong về với mẹ. Cô Hạnh về với học trò. Họ về tới nhà hết rồi, bác à. Bác đưa họ về tới nơi rồi. Bác làm tròn việc của bác rồi."

Người tài xế nhìn vào tấm gương chiếu hậu, nhìn những hàng ghế trống thênh thang phía sau. Và ông hiểu. Đôi mắt đỏ ngầu của ông ngân ngấn nước.

"Họ… họ về hết rồi hả cô?" ông thì thầm.

"Dạ. Nhờ bác hết đó bác. Bác chở họ suốt bao nhiêu năm, đợi tới ngày họ buông được mà về. Bác là người tài xế tốt nhất mà con từng gặp." Mai siết vai ông. "Giờ tới lượt bác về nhà rồi bác ơi. Bác cũng có người đợi mà. Bác buông cái vô-lăng ra đi. Bác nghỉ đi. Bác xứng đáng được nghỉ rồi."

Người tài xế nhìn xuống hai bàn tay mình, hai bàn tay đã nắm vô-lăng suốt hai mươi mốt năm và cả một quãng vĩnh hằng sau đó. Rất chậm, từng ngón một, ông buông tay ra. Chiếc xe vẫn chạy đều, êm ru, như thể tự nó biết đường. Ông quay lại nhìn Mai và Bống, và lần đầu tiên, một nụ cười hiền hậu nở trên gương mặt khắc khổ của ông.

"Cảm ơn cô," ông nói. "Cảm ơn con bé. Cô về được nha. Đừng ở lại đây lâu."

Rồi ông nhắm mắt. Một tiếng thở dài, dài nhất trong tất cả, như tiếng thở của một người cuối cùng cũng được đặt xuống thứ mình đã gồng gánh suốt một đời. Ghế lái trống không. Phía cuối xe, cánh cửa hé ra, và qua đó Mai thấy một bến xe nhỏ lợp tôn của những ngày xưa cũ, có một người phụ nữ đứng đợi với hai đứa con, vẫy tay rối rít đón người chồng, người cha cuối cùng đã tan ca về nhà.

Và chiếc xe vẫn chạy, một mình, qua màn đêm — không người lái, êm ru như tự nó biết đường, chở hai hành khách cuối cùng đến cái bến mà chính họ phải tự tìm. Mai nhìn xuống Bống đang nắm tay mình, và con bé nhìn lại cô, và cả hai đều hiểu rằng giờ đây trên chuyến xe không giờ này chỉ còn lại họ — hai linh hồn vương vấn cuối cùng, và một người đàn ông lặng lẽ trong góc tối, ghi chép.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →