🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mai trở lại với những hành khách còn lại. Lần này cô đến bên chàng trai giao đồ ăn — anh Phong — vẫn ngồi đó với đôi tai nghe, đầu gật gù theo một giai điệu vô hình, mắt dán vào màn hình điện thoại sáng yếu ớt với dòng chữ "Đang giao" nhấp nháy mãi không đổi.

Cô ngồi xuống bên anh, và khẽ chạm vào vai anh. Phong giật mình, tháo một bên tai nghe ra, ngơ ngác nhìn cô như thể không tin có người nhìn thấy mình.

"Chị… chị thấy em hả?" anh hỏi, giọng trẻ măng, đầy hoang mang. "Lâu rồi không ai nói chuyện với em. Em đang vội lắm chị ơi. Em còn một đơn cuối, giao trễ là bị phạt. Mà sao em chạy hoài không tới được địa chỉ này. Cái GPS nó loạn rồi hay sao á."

Mai nhìn vào màn hình điện thoại. Địa chỉ trên đó là một con hẻm ở quận 4, một cái tên khách hàng, một phần cơm tấm sườn bì. Một đơn hàng nhỏ nhoi, mười mấy ngàn tiền công, mà chàng trai này đã đuổi theo suốt không biết bao nhiêu năm trời, không chịu buông.

"Phong à," cô nói nhẹ. "Em đang để dành tiền mua thuốc cho mẹ, đúng không?"

Mắt chàng trai mở lớn. "Sao chị biết? Ừ… mẹ em bệnh tim. Thuốc mắc lắm. Em chạy thêm ca đêm để gom tiền. Đêm đó mưa, em vội về sớm coi mẹ thế nào, nên em nhận đại cái đơn cuối trên đường về…" Giọng anh nghẹn lại. "Mà em chưa giao được. Em phải giao xong cái đã. Em không bỏ ngang được. Người ta đợi cơm…"

Mai cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô hiểu rồi. Phong không vướng đơn hàng. Phong vướng trách nhiệm — cái trách nhiệm của một đứa con nghèo gồng gánh cả nhà, không cho phép mình dừng lại, không cho phép mình buông tay, kể cả khi đã không còn gì để gồng gánh nữa. Cô đã gặp những người như Phong nhiều lần, ngoài đời thật — những người trẻ chở cả gia đình trên hai bánh xe máy, phóng qua những đêm mưa Sài Gòn để kịp một cuốc xe, một đơn hàng, một đồng bạc lẻ. Họ chạy nhanh đến mức quên cả việc sống. Và đôi khi, một khúc cua trơn là đủ để chuyến đi của họ kéo dài vô tận.

"Phong nghe chị nói nha," cô nói, giọng dịu dàng nhưng chắc chắn. "Cái đơn đó, có người khác giao rồi. Người ta nhận cơm rồi, người ta no bụng rồi. Em làm xong việc của em rồi." Cô đặt tay lên màn hình điện thoại. "Còn mẹ em… mẹ em ổn rồi. Em đừng lo nữa. Em đã thương mẹ hết lòng rồi. Giờ tới lúc em được nghỉ. Em chạy mệt lắm rồi, đúng không?"

Phong nhìn cô, và đôi mắt trũng sâu của anh ngân ngấn nước. "Em mệt thiệt chị à," anh thì thầm. "Em mệt quá trời. Mà em không dám nghỉ. Em sợ nghỉ rồi không ai lo cho mẹ."

"Giờ em nghỉ được rồi," Mai nói, và nước mắt cô cũng trào ra. "Em nhắm mắt lại đi. Bỏ điện thoại xuống. Tháo cái mũ bảo hiểm ra. Em về nhà đi Phong. Mẹ đang đợi em ở cửa. Mẹ nói: con về rồi hả, vô ăn cơm con. Em nghe không?"

Chàng trai khẽ gật đầu. Anh đặt điện thoại xuống ghế — màn hình tắt lịm, dòng chữ "Đang giao" cuối cùng cũng biến mất. Anh tháo chiếc mũ bảo hiểm khỏi khuỷu tay, gỡ đôi tai nghe ra. Và lần đầu tiên kể từ khi Mai thấy anh, gương mặt trẻ măng ấy giãn ra, thanh thản, như một đứa trẻ vừa được phép buông cây bút sau một bài thi quá dài.

Một tiếng thở nhẹ. Chiếc ghế trống. Phía cuối xe, cửa hé ra, và qua đó là ánh đèn ấm áp của một căn nhà nhỏ, một người mẹ đứng tựa cửa, dang tay đón đứa con vừa về tới.

Mai ngồi lặng bên chiếc ghế trống, nhìn chiếc mũ bảo hiểm và đôi tai nghe Phong để lại. Cô nghĩ về mẹ chàng trai — người mẹ bệnh tim mà anh đã chắt chiu từng đồng để mua thuốc. Không biết bây giờ bà ra sao. Không biết bà có hay rằng đứa con hiếu thảo của mình, ngay cả khi đã sang một cõi khác, vẫn không ngừng lo lắng cho bà. Có những tình thương lớn đến mức cái chết cũng không cắt đứt được — nó chỉ chuyển thành một nỗi day dứt, lang thang mãi trên những chuyến xe đêm.

Bống tựa đầu vào vai Mai, lặng lẽ. "Chị giỏi quá," nó thì thầm. "Con ở đây mấy chục năm mà con không làm được như chị. Tại con còn nhỏ. Tại con cũng đang sợ, đang vướng, làm sao con gỡ cho người khác." Nó ngước lên. "Còn cô Hạnh nữa thôi chị. Rồi tới bác tài. Rồi…" Giọng nó nhỏ lại. "Rồi tới con với chị."

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →