🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhưng để xuống xe, Mai sớm nhận ra, không đơn giản chỉ là bước qua cánh cửa. Cô đã thử. Khi chiếc xe khẽ chậm lại ở một khúc quanh tối, cô đã đứng dậy, dắt Bống về phía cửa sau, và đẩy thử. Cánh cửa không nhúc nhích — không phải vì nó khóa, mà vì bên ngoài nó không có gì. Khi Mai áp mặt vào kính cửa, cô không thấy đường phố, không thấy vỉa hè, chỉ thấy một màn đen đặc quánh, sâu hút, như nhìn xuống đáy một cái giếng không đáy. Cô rụt tay lại, gai ốc nổi khắp người.

"Không phải cứ mở cửa là xuống được đâu," Bống nói, đứng nép bên cô. "Cửa chỉ mở ra cho người nào hết vướng thôi. Người nào còn vướng, thì ngoài kia chỉ là tối thui. Họ nhìn không thấy đường, nên họ không dám bước."

Mai hiểu ra. Cánh cửa không phải là chỗ thoát. Cánh cửa chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm mỗi hành khách. Khi một người đã thật sự buông được điều mình vướng, thì bên kia cửa, con đường về của họ sẽ hiện ra. Còn khi họ chưa buông, thì chỉ có bóng tối — và bóng tối ấy giữ họ ở lại còn chắc hơn bất cứ ổ khóa nào.

Cô nhớ lại những bệnh nhân cuối đời trong khoa. Có những người ra đi rất nhẹ, gần như mỉm cười, khi con cháu đã tề tựu đông đủ, khi mọi lời cần nói đã được nói. Và có những người cứ thoi thóp mãi, níu kéo từng hơi thở một, đợi một đứa con ở xa chưa kịp về, một lời tha thứ chưa kịp trao. Cái ngưỡng giữa sống và chết, hóa ra, ở đâu cũng vậy — nó không khóa bằng then cài, mà khóa bằng những điều ta chưa buông được.

"Vậy mình phải giúp họ buông," Mai nói, ánh mắt lướt qua những hành khách câm lặng. "Bắt đầu từ ai?"

Bống ngẫm nghĩ. "Chú Bảy. Chú gần buông nhất. Chú chỉ vướng giỏ lan thôi. Chú muốn đưa lan tới cho con gái chú. Mình giúp chú đưa được, là chú đi được."

Mai nhìn về phía người đàn ông đội nón lá. Một ý nghĩ lóe lên trong cô. Cô bước tới, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh ông, và lần này cô không cố gọi ông dậy hay nói cho ông biết sự thật. Thay vào đó, cô làm điều mà một người điều dưỡng giỏi vẫn làm bên giường những bệnh nhân cuối đời — cô đi vào câu chuyện của ông, đi cùng ông, thay vì kéo ông ra.

"Chú Bảy," cô nói nhẹ nhàng. "Giỏ lan đẹp quá. Lan tím có đốm phải không chú? Con gái chú thích loại này lắm hả?"

Vành nón lá khẽ nhấc lên. Đôi mắt ướt đẫm dưới ấy nhìn cô, và lần này, trong đó lóe lên một thứ ánh sáng — sự ngạc nhiên của một người đã rất lâu không có ai nói chuyện cùng. Đôi môi nhòe nhoẹt mấp máy, và lần này Mai nghe được, văng vẳng như từ rất xa: "Ừ… con bé tên Lan. Tôi đặt tên nó theo hoa… Nó mê lan từ hồi nhỏ xíu…"

"Vậy mình mang lan về cho bé Lan nha chú," Mai nói, giọng dịu dàng. "Chú nhắm mắt lại, hình dung ra nhà mình đi. Hình dung ra bé Lan đang đợi ở cửa. Chú thấy con bé không?"

Người đàn ông nhắm mắt. Cả người ông run lên, và sương quanh ông tan dần. Mai tiếp tục, giọng đều đều như ru: "Chú thấy cái cổng nhà mình rồi đó. Có giàn lan chú trồng trước hiên. Bé Lan chạy ra, nó cười, nó kêu ba ơi. Chú đưa giỏ lan cho con. Chú đưa được rồi đó, chú Bảy. Chú về tới rồi."

Một tiếng thở dài thoát ra từ người đàn ông — tiếng thở đầu tiên Mai nghe thấy trong khoang xe này. Dài, nhẹ nhõm, như trút xuống một gánh nặng đeo mang đã quá lâu. Cả người ông giãn ra, đôi vai vốn cứng đờ vì chờ đợi giờ buông xuống, mềm mại. Vành nón lá cúi xuống, từ từ, như đầu một người vừa thiếp đi sau chặng đường dài. Và khi Mai mở mắt nhìn lại, chiếc ghế bên cạnh đã trống. Chỉ còn lại chiếc túi vải, và từ trong đó, một nhành lan tím có đốm vươn ra, tươi rói, như vừa được hái khỏi giàn.

Phía cuối xe, cánh cửa sau khẽ hé ra một khe nhỏ. Và lần này, qua khe cửa ấy, Mai không thấy bóng tối. Cô thấy một vạt nắng sớm vàng ấm, và thấp thoáng, một giàn hoa lan nở rộ trước một mái hiên.

Mai ngồi lặng, nhìn nhành lan tím trồi ra khỏi chiếc túi vải, và một giọt nước mắt lăn xuống. Cô vừa làm được điều mà cả đời làm điều dưỡng cô luôn ao ước nhưng chưa bao giờ chắc chắn: cô vừa tiễn một con người về tới chốn bình yên. Không phải bằng thuốc men, không phải bằng máy móc, mà bằng chính cái cô có sẵn trong tay — sự dịu dàng, sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn ngồi bên một người đến tận giây phút cuối.

Bống đứng cạnh cô, nắm tay cô, và khẽ thì thầm, giọng vừa mừng vừa nghẹn: "Chú Bảy về tới nhà rồi, chị ơi. Con thấy bé Lan ôm chú rồi đó."

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →