🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khó nhất trên đời. Mai để câu nói ấy lắng xuống trong lòng, và cô hiểu con bé nói đúng. Làm sao để buông một người mình thương? Làm sao để chấp nhận rằng tô cháo kia sẽ nguội, rằng tin nhắn kia sẽ mãi không có lời hồi đáp, rằng mẹ cô sẽ thức trắng đêm nay và nhiều đêm sau nữa, đợi một bước chân không bao giờ về tới cửa?

Để trì hoãn cái khoảnh khắc khó khăn ấy, Mai bám vào điều duy nhất cô có thể làm: tìm hiểu. Bản năng nghề nghiệp của một người điều dưỡng — quan sát, ghi nhận, thấu hiểu — trỗi dậy trong cô. Cô đứng dậy, lần này không còn run nữa, và bắt đầu đi dọc khoang xe, nhìn từng hành khách một, như đi qua từng giường bệnh trong một ca trực đêm.

Cô bé đi theo sau cô, lặng lẽ như một cái bóng nhỏ.

"Anh kia tên gì?" Mai hỏi, dừng lại trước chàng thanh niên đeo tai nghe. Anh ta chừng hai mươi, gầy gò, mặc áo khoác đồng phục của một hãng giao đồ ăn, chiếc mũ bảo hiểm vẫn đeo lủng lẳng nơi khuỷu tay. Đầu anh khẽ gật gù theo một giai điệu vô hình.

"Anh Phong," cô bé đáp. "Anh chạy giao đồ ăn. Đêm đó anh chở đơn cuối cùng, trời mưa, đường trơn. Anh vội về vì mẹ anh bệnh, anh đang để dành tiền mua thuốc cho mẹ." Con bé nhìn chàng trai với ánh mắt thương cảm. "Anh còn vướng cái đơn hàng cuối. Anh cứ tưởng mình chưa giao xong. Anh sợ bị trừ tiền, sợ khách phàn nàn. Anh nghe nhạc cho đỡ run tay lái. Anh không biết là anh không cần giao nữa rồi."

Mai nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng yếu ớt trong tay chàng trai. Trên đó hiện một địa chỉ, một cái tên khách hàng, và dòng chữ "Đang giao" nhấp nháy mãi không đổi. Một đơn hàng treo lơ lửng giữa hai cõi, vĩnh viễn không hoàn tất.

Cô bước tiếp, đến trước người phụ nữ búi tóc cao ngồi cạnh cửa sổ. Người này lớn tuổi hơn, dáng vẻ tươm tất, mặc áo dài màu tím nhạt đã ngả màu. Bà nhìn ra ngoài cửa kính, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra cửa xe như đang trông đợi ai bước lên.

"Cô Hạnh," cô bé giới thiệu, hạ giọng. "Cô là cô giáo. Dạy tiểu học mấy chục năm. Cô không có chồng con, cô coi học trò như con. Đêm đó cô đi họp phụ huynh về trễ." Con bé ngừng lại. "Cô vướng một đứa học trò cũ. Hồi xưa cô la nó nặng lời, rồi nó nghỉ học luôn, bỏ đi đâu mất. Cô ân hận tới giờ. Cô cứ ngồi đây, đợi nó bước lên xe, để cô xin lỗi nó. Mà nó đâu có bao giờ lên."

Mai cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Mỗi hành khách là một vết thương chưa lành, một câu chuyện dở dang, một sợi dây níu họ lại với cõi trần khi đáng lẽ họ đã phải đi tiếp. Họ không hề đáng sợ. Họ chỉ là những con người, với tất cả những yêu thương và hối tiếc rất con người của mình, bị mắc kẹt trong giây phút cuối cùng ấy mãi mãi.

Cô nghĩ, nếu cô không gặp được con bé, nếu cô không nghe được nó, thì có lẽ cô cũng sẽ như họ. Cô sẽ ngồi xuống một chiếc ghế trống, ôm khư khư chiếc điện thoại với tin nhắn chưa trả lời của mẹ, và cứ đợi. Đợi một chuyến về không bao giờ đến. Cho đến khi cô quên cả khuôn mặt mẹ, quên cả lý do mình còn ngồi đây, chỉ còn lại một thôi thúc mơ hồ rằng mình phải về nhà. Cái ý nghĩ ấy khiến cô rùng mình hơn bất cứ bóng ma nào.

"Tại sao cháu kể hết cho chị nghe?" Mai quay lại hỏi cô bé. "Cháu muốn chị làm gì?"

Cô bé ngước nhìn cô. Dưới ánh đèn trắng lạnh, gương mặt nó trông trong suốt một cách kỳ lạ, như được nặn bằng sương.

"Tại con không cứu được họ," nó nói khẽ. "Con kể họ nghe là họ đã đi rồi, mà họ không nghe con. Con chỉ con đường xuống xe, mà họ không thấy. Con ở trên xe này lâu lắm rồi, một mình, nhìn họ trôi đi từ từ." Đôi mắt nó long lanh. "Con mệt lắm rồi, chị à. Con cũng muốn về nhà. Mà con không về được, chừng nào con chưa giúp được một người xuống xe." Nó nắm tay Mai, siết chặt. "Chị nghe được con. Chị là người đầu tiên. Nếu con giúp được chị xuống, thì có lẽ… có lẽ con cũng được về."

Mai nhìn xuống đôi mắt đứa trẻ ấy, và một sự thật khủng khiếp dần hé lộ trong cô — con bé này, người dẫn đường cho cô giữa cõi chết, cũng là một linh hồn mắc kẹt. Và nó đã mắc kẹt ở đây lâu hơn tất cả những hành khách khác.

"Cháu," Mai thì thầm. "Cháu vướng điều gì?"

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →