🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Họ chọn buổi sáng. Linh muốn vậy. Suốt ba mươi năm cô chỉ dám hiện ra khi trời tắt nắng, nên cô muốn lần cuối cùng này được làm một điều cô chưa bao giờ dám: bước ra ánh sáng.

Minh dậy từ tờ mờ sáng. Anh tắm rửa, mặc bộ đồ tươm tất nhất, như sắp đi dự một buổi lễ quan trọng, mà đúng là vậy thật. Anh ôm cuốn sách của Linh trong tay, lên căn phòng tầng ba lần cuối. Linh đã đợi sẵn, ngồi giữa phòng, trên nền gạch chỗ ngày xưa từng kê cái chõng tre của cô. Trông cô bình thản lạ thường. Không còn nỗi sợ trong đôi mắt. Chỉ còn một sự thanh thản dịu dàng, và một chút bồi hồi của đứa trẻ sắp đi xa.

"Anh tới rồi," cô nói, mỉm cười.

Minh ngồi xuống bên cô. Bên ngoài, mặt trời đang lên dần sau những mái nhà, và những tia nắng đầu tiên bắt đầu rịn qua khung cửa sổ bụi bặm, vẽ một vệt sáng vàng trên nền gạch, mỗi lúc một dài ra, một gần lại. Linh nhìn vệt nắng ấy, đôi mắt long lanh. "Ba mươi năm rồi em mới dám nhìn thẳng vào nó," cô thì thầm. "Em sợ nó làm em đau, làm em tan ra. Nhưng giờ em không sợ nữa."

"Em đứng dậy được không?" Minh hỏi khẽ.

Linh gật đầu. Cô từ từ đứng lên, và đi về phía vệt nắng. Mỗi bước chân của cô run rẩy, như một đứa trẻ tập đi những bước đầu tiên. Đến rìa vệt sáng, cô dừng lại, ngập ngừng. Rồi cô đưa một bàn tay nhỏ ra, đặt vào trong nắng. Minh nín thở. Anh nửa sợ cô sẽ tan biến trong đau đớn, nửa hy vọng vào những gì người đàn ông trong bóng tối đã nói. Bàn tay Linh chìm vào ánh nắng vàng ấm, và cô không tan ra. Cô không đau. Cô khẽ bật cười, một tiếng cười trong veo, sửng sốt, sung sướng, tiếng cười của một đứa bé tám tuổi lần đầu chạm vào điều mình hằng mơ ước.

"Ấm quá anh ơi," cô reo khẽ, quay lại nhìn anh, gương mặt rạng rỡ dưới nắng. "Nắng ấm thật. Đúng như em nhớ. Y hệt hồi xưa em đứng trước cửa cho má la." Cô bước hẳn vào vệt sáng, để nắng phủ trọn lên người, lên mái tóc đen, lên gương mặt nhỏ. Và trong ánh nắng ban mai ấy, lần đầu tiên Minh thấy cô không còn nhợt nhạt, không còn cái vẻ lạnh lẽo của một bóng hình. Cô ấm áp, sống động, đẹp đẽ, như một đứa trẻ bình thường vào một buổi sáng bình thường.

"Linh," Minh nói, giọng anh vỡ ra. Anh giơ cuốn sách lên. "Cuốn sách của em đây. Anh giữ rồi. Anh sẽ mang nó theo, đi đâu cũng mang theo. Anh sẽ nhớ em mỗi ngày. Em không phải sợ bị quên nữa. Em cứ đi đi. Anh ở đây, anh nhớ giùm em."

Linh quay lại nhìn anh, và đôi mắt cô ngân ngấn nước, nhưng là nước mắt của hạnh phúc. "Cảm ơn anh," cô nói. "Cảm ơn anh đã ăn cơm với em. Cảm ơn anh không bỏ chạy. Cảm ơn anh đã thương em, như thương một người thật." Cô ngừng lại, rồi nói, giọng nhỏ dần: "Anh là gia đình của em. Anh biết không? Ba mươi năm, anh là người đầu tiên coi em là gia đình."

Vệt nắng trên sàn đã rộng ra, sáng rực cả căn phòng. Và trong ánh sáng ấy, Minh thấy hình hài Linh bắt đầu trở nên trong suốt, nhẹ nhõm, như sương tan dưới mặt trời. Cô không tan biến trong sợ hãi. Cô đang đi, thanh thản, mỉm cười. Phía sau cô, nơi khúc quanh tối của cầu thang, Minh thoáng thấy người đàn ông cao gầy đứng lặng, đầu cúi xuống, không phải để bắt cô đi, mà như một người đưa tiễn cúi đầu chào. Và lần này, trong khoảnh khắc cuối, Minh có cảm tưởng anh ta thật sự mỉm cười.

"Anh Minh ơi," Linh gọi, giọng cô đã xa xăm như vọng từ một nơi rất khác. "Em đi nha. Em đi tìm ba má. Anh giữ gìn sức khỏe. Mai mốt anh già rồi tụi mình gặp lại." Cô vẫy tay, một cái vẫy tay trẻ con, và nụ cười cuối cùng của cô tràn ngập ánh nắng. "Tạm biệt anh. Em thương anh."

"Tạm biệt Linh," Minh thì thầm, nước mắt ròng ròng. "Anh cũng thương em. Đi bình an nha em."

Và rồi cô không còn ở đó nữa. Vệt nắng vẫn vàng rực trên nền gạch, nhưng căn phòng đã trống. Một sự trống vắng nhẹ nhõm, thanh thản, không còn chút bất an nào. Mùi cơm, mùi tỏi phi, mùi nước mắm ớt thoảng lên một lần cuối, ấm áp như một cái ôm từ biệt, rồi tan dần vào không khí. Minh ngồi đó rất lâu, ôm cuốn sách vào ngực, để nắng phủ lên mình, lên chỗ cô vừa đứng. Anh khóc, nhưng không phải khóc vì mất mát. Anh khóc vì cuối cùng cô đã được tự do.

Anh nhìn lên bức tường, nơi dòng chữ run rẩy vẫn còn đó: "Linh, 8 tuổi, 1995." Anh đưa tay chạm lên nó, nhẹ nhàng, như chạm lên vai một đứa em nhỏ vừa đi xa. Anh đã hiểu rồi. Linh chưa bao giờ là một con ma đáng sợ. Cô chỉ là một linh hồn nhỏ bé, đáng thương, mắc kẹt trong nỗi cô đơn suốt ba mươi năm, chờ một người chịu nhìn thấy mình. Và giờ, cô đã được giải thoát. Không phải bằng bùa chú, không phải bằng sợ hãi, mà bằng một điều giản dị nhất trên đời: bằng việc được một ai đó nhớ đến, và thương yêu.

Minh đứng dậy, ôm cuốn sách, bước ra khỏi căn phòng tràn nắng. Anh khép cửa lại sau lưng, nhẹ nhàng. Ngoài kia, Sài Gòn đang thức dậy, ồn ào, rực rỡ, đầy nắng. Còn vài tháng nữa anh sẽ bay đi. Nhưng anh sẽ không đi một mình. Trong hành lý của anh, ngay ngắn, sẽ luôn có một cuốn sách. Và trong tim anh, mãi mãi, sẽ có một đứa bé tám tuổi đang đứng dưới nắng, mỉm cười.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →