🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Anh giúp em hết sợ được không?"

Câu hỏi ấy theo Minh suốt đêm. Làm sao một người sống có thể giúp một linh hồn bớt sợ cái nơi mà chính người sống cũng chưa từng tới? Anh không có câu trả lời. Anh nằm trên tấm nệm, nhìn lên trần nhà, và lần đầu tiên anh nghĩ thật nghiêm túc về cái bóng người vẫn thoáng hiện cuối hành lang. Người đàn ông cao gầy mặc đồ sẫm, đầu hơi cúi, đứng lặng quan sát. Linh nói chú ấy xuất hiện suốt mấy chục năm, không nói, không làm gì, chỉ đợi. Đợi tới lúc cô phải đi.

Có lẽ, Minh nghĩ, người đàn ông ấy mới là người biết câu trả lời.

Đêm đó anh lên căn phòng tầng ba, ngồi xuống nền gạch trước dòng chữ trên tường, và đợi. Anh không biết mình đợi gì, đợi ai. Anh chỉ ngồi đó, trong ánh đèn vàng leo lét, lắng nghe sự tĩnh mịch của tòa nhà về khuya. Tiếng giọt nước rò rỉ. Tiếng quạt trần xa xăm. Tiếng thở của chính anh. Và rồi, không một âm thanh báo trước, anh cảm thấy cái lạnh quen thuộc phả vào sau gáy. Anh ngẩng lên.

Người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa.

Lần này không phải cuối hành lang xa xôi. Anh ta đứng ngay đó, cách Minh chỉ vài bước, cao lớn, lặng lẽ, gương mặt vẫn khuất trong một thứ bóng tối dường như đi theo anh ta bất kể ánh đèn. Minh thấy tim mình đập dồn, nhưng anh không bỏ chạy. Anh đã quyết rồi. "Chú là ai?" anh hỏi, giọng vang lên khô khốc. "Chú tới đây làm gì? Chú định làm gì Linh?"

Người đàn ông không đáp ngay. Khi anh ta cất tiếng, giọng nói ấy không vang lên từ miệng, mà như vọng thẳng vào trong đầu Minh, trầm, đều, không ấm cũng không lạnh, như tiếng gió luồn qua một hành lang dài vô tận. "Tôi không làm gì cả," anh ta nói. "Tôi không bao giờ làm gì. Tôi chỉ ghi chép. Tôi đứng ở chỗ hai bên gặp nhau, và tôi nhìn. Có những người ở lại quá lâu. Tôi đợi. Đợi đến khi họ sẵn sàng. Tôi không xô ai đi cả. Đó không phải việc của tôi."

"Vậy việc của chú là gì?" Minh hỏi.

"Là chứng kiến," người đàn ông đáp. "Là biết. Là nhớ. Có rất nhiều người đi qua ranh giới mà không ai trên đời này còn nhớ tên họ. Tôi nhớ. Tất cả. Đó là việc của tôi." Anh ta khẽ nghiêng đầu về phía bức tường, về phía dòng chữ "Linh, 8 tuổi, 1995". "Đứa bé này, tôi đã đợi nó ba mươi năm. Nó chưa bao giờ sẵn sàng. Nó sợ. Nó bám vào chỗ này vì nó tưởng buông ra là tan biến. Người ta hay nghĩ vậy. Họ tưởng đi qua bên kia là mất hết. Nhưng không phải. Cái mất đi là nỗi cô đơn. Không phải ký ức. Không phải tình thương."

Minh nuốt khan. "Nếu em ấy đi," anh hỏi, giọng run, "em ấy có quên ba má không? Có quên... có quên em không?"

Lần đầu tiên, trong cái bóng tối che gương mặt người đàn ông, Minh có cảm giác anh ta thoáng mỉm cười, dù anh không thấy được. "Cậu hỏi sai rồi," giọng nói trầm vọng. "Câu hỏi không phải là nó có quên hay không. Câu hỏi là cậu có nhớ hay không. Một người chỉ thật sự biến mất khi không còn ai trên đời nhớ đến họ. Chừng nào còn một người sống nhớ, thì người đã khuất chưa hề mất đi. Đứa bé này sợ buông tay vì suốt ba mươi năm không một ai nhớ nó. Ba má bỏ đi. Người thuê bỏ chạy. Nó tự gánh lấy việc nhớ chính mình, một mình, và việc đó nặng quá sức một đứa trẻ. Nếu có một người khác chịu gánh giúp nó..."

"Thì em ấy sẽ hết sợ," Minh nói nốt, và một thứ gì đó vỡ ra trong lồng ngực anh, vừa đau đớn vừa sáng tỏ.

"Thì nó sẽ hết sợ," người đàn ông xác nhận. "Cậu sắp đi xa. Cậu lo rằng đi rồi nó lại một mình. Nhưng khoảng cách không quan trọng. Cậu ở Nhật, hay ở đây, không khác gì nhau, miễn là cậu còn nhớ nó. Trí nhớ không bị giới hạn bởi tường, bởi biển, bởi mấy múi giờ. Cái neo giữ một linh hồn không phải là một căn phòng. Đó là một người. Và một người thì cậu có thể mang theo đi bất cứ đâu."

Người đàn ông lùi lại một bước, hòa dần vào bóng tối hành lang. "Tôi không can thiệp," giọng nói nhỏ dần. "Tôi chỉ nói cho cậu biết điều cậu vốn đã biết. Phần còn lại là việc của hai người." Và rồi, như mọi lần, Minh chớp mắt, và cái bóng đã không còn. Chỉ còn ngọn đèn vàng, bức tường loang lổ, và dòng chữ run rẩy của một đứa trẻ.

Minh ngồi lặng rất lâu. Bên ngoài, trời bắt đầu hửng sáng, một thứ ánh sáng xám bạc rịn qua khung cửa sổ bụi bặm. Anh nhìn dòng chữ trên tường, rồi nhìn hai bàn tay mình, và anh hiểu mình phải làm gì. Anh đứng dậy, và lần đầu tiên kể từ khi biết sự thật, anh không thấy nặng nề nữa. Anh thấy nhẹ nhõm. Vì cuối cùng anh đã biết cách giữ lời hứa với Linh.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →