🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Minh gọi đó là "mùa hè của Linh", dù bên ngoài Sài Gòn đang vào mùa mưa. Anh dồn hết những buổi tối rảnh, những ngày cuối tuần, để làm cho cô bé tám tuổi ấy tất cả những điều cô chưa từng có.

Anh bắt đầu từ cây cà rem đậu xanh. Cô đã kể về nó, về ông bán cà rem với cái chuông đồng leng keng, về cây kem một ngàn đồng cô phải để dành mãi mới mua được. Minh đi khắp các con hẻm cũ của Sài Gòn, hỏi han, tìm kiếm, cho đến khi anh tìm được một xe kem cũ kỹ vẫn còn bán đúng loại kem cây đậu xanh ngày xưa. Anh mua hai cây, mang về. Anh biết Linh không ăn được, nhưng anh đặt một cây lên cái đĩa nhỏ trước mặt cô, để cây kem từ từ tan ra, tỏa cái mùi đậu xanh ngòn ngọt vào không khí. "Em ngửi đi," anh nói. "Đúng mùi hồi xưa không?" Và Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, gương mặt giãn ra trong một niềm hạnh phúc thuần khiết đến mức Minh phải quay đi để giấu đôi mắt cay xè.

Anh kể cho cô nghe về thế giới bên ngoài, cái thế giới cô không bao giờ chạm tới được. Anh tả những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn ban đêm. Tả những chiếc xe điện sáng choang. Tả biển ở Vũng Tàu, cát trắng và sóng xanh, mùi muối mặn trong gió. Tả tuyết ở Nhật mà chính anh cũng chưa từng thấy, nhưng anh tưởng tượng ra cho cô, những bông tuyết trắng rơi nhẹ như lông ngỗng, lạnh và êm. Linh nghe, mắt mở to, uống lấy từng lời, sống trọn cả một thế giới qua giọng kể của anh.

Anh mở những bài hát cũ trên điện thoại, những bài đồng dao, những bài hát thiếu nhi của thập niên chín mươi mà anh phải lục tìm mãi mới ra. Và khi giai điệu quen thuộc vang lên, Linh đã hát theo, giọng cô trong veo hòa vào tiếng nhạc, và lần đầu tiên Minh thấy cô cười một nụ cười không vương chút buồn nào. Cô kể đây là bài má hay ru cô ngủ. Bài kia là bài cô học ở lớp một. Mỗi bài hát mở ra một cánh cửa ký ức, và Minh cẩn thận ghi nhớ từng chi tiết, như đang sao chép một kho báu sắp thất lạc.

Một tối, anh làm một việc mà chính anh cũng không ngờ tới. Anh nấu một mâm cơm. Không phải mì gói cháy khét như mọi khi, mà một mâm cơm tử tế: cá kho tộ, canh chua, rau muống xào tỏi, và một chén nước mắm dầm ớt cay xè. Anh phi tỏi cho thật vàng, để cái mùi ấy, mùi của Linh, mùi của mái ấm cô từng có, tỏa khắp căn phòng. Rồi anh bày mâm cơm ra nền nhà, bới hai bát, và mời cô. "Tối nay anh nấu," anh nói. "Em nếm thử coi anh nấu có ngon bằng má em không."

Linh nhìn mâm cơm, rồi nhìn anh, và đôi mắt cô ngân ngấn nước. "Lâu lắm rồi mới có người nấu cơm cho em," cô thì thầm. "Ba mươi năm nay toàn em nấu cho người khác. Chưa ai nấu cho em." Cô ngồi xuống, xếp chân ngay ngắn, chắp hai tay lại như sắp ăn một bữa cơm thiêng liêng. Và dù cô không ăn được, dù bát cơm trước mặt cô sẽ nguội đi nguyên vẹn, cô vẫn ngồi đó, ăn bằng mắt, ăn bằng mùi hương, ăn bằng cái cảm giác được một người chăm sóc. Đó là bữa cơm gia đình đầu tiên của cô sau ba mươi năm.

Những ngày ấy trôi qua chậm rãi và dịu dàng, như một giấc mơ mà cả hai đều biết sẽ phải tỉnh. Căn chung cư cũ kỹ không còn lạnh lẽo. Mỗi tối, tiếng cười của Linh lại vang lên, tiếng sáp màu lăn trên giấy, tiếng hai anh em ngân nga hát. Bà Tư dưới tầng trệt có lần ngước nhìn lên, lẩm bẩm rằng dạo này tầng ba sao yên ắng lạ, không còn nghe tiếng con nít khóc đêm nữa. Minh chỉ cười. Anh biết Linh không khóc nữa. Vì lần đầu tiên trong ba mươi năm, cô không còn cô đơn.

Nhưng giữa những niềm vui ấy, đôi khi Minh bắt gặp Linh đứng lặng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố, gương mặt thoáng một nỗi buồn xa xăm. Và anh biết cô cũng đang đếm ngày, như anh. Một tối, cô quay lại nhìn anh, và hỏi một câu khiến anh giật mình: "Anh đang chuẩn bị cho em đi, đúng không? Mấy cái này, kem, bài hát, bữa cơm. Anh đang làm để em sẵn sàng nói tạm biệt."

Minh sững người. Anh không ngờ cô nhận ra. Anh định chối, nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo và thấu suốt của cô, anh biết mình không thể. "Ừ," anh thừa nhận khẽ. "Anh sợ em chưa sẵn sàng. Nên anh muốn em có một mùa hè trọn vẹn trước đã. Anh muốn em biết em được thương, thật nhiều, trước khi..."

"Trước khi em đi," Linh nói nốt. Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và buồn bã đến lạ thường, một nụ cười quá già so với gương mặt tám tuổi. "Em biết mà. Em không giận anh đâu. Có điều..." Cô ngập ngừng, hai tay vặn vào nhau. "Em vẫn còn sợ. Em chưa biết bên kia có gì. Anh giúp em hết sợ được không?"

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →