Sau đêm Linh hoảng loạn, có một điều gì đó thay đổi giữa hai người. Cô không còn giấu mình sau lớp vỏ cô gái dịu dàng nữa. Cô để Minh thấy đúng con người cô: một đứa bé tám tuổi, hồn nhiên, hờn dỗi, đôi khi vô lý, đôi khi khôn ngoan đến đau lòng. Và Minh, thay vì sợ hãi điều đó, lại thấy mình gần cô hơn. Anh bắt đầu đối xử với cô đúng như đối xử với một đứa em gái nhỏ.
Anh mua về một hộp sáp màu và một xấp giấy trắng. Tối tối, sau khi học bài xong, anh trải giấy ra nền nhà, và hai anh em cùng vẽ. Anh không nhìn thấy Linh cầm bút, nhưng anh thấy những nét màu hiện ra trên giấy, nguệch ngoạc, vụng về, đúng nét vẽ của một đứa trẻ tám tuổi. Cô vẽ ngôi nhà có mái tam giác. Vẽ ba người nắm tay. Vẽ ông mặt trời tròn xoe với những tia nắng. Lúc nào cũng là những thứ ấy. Một mái nhà, một gia đình, một ngày nắng.
"Sao em hay vẽ ông mặt trời vậy?" Minh hỏi một tối, khi cô vừa tô xong tia nắng cuối cùng.
Linh ngẫm nghĩ, rồi đáp khẽ: "Tại em không ra nắng được. Lâu lắm rồi em không thấy nắng thật. Em chỉ thấy nắng qua cửa sổ thôi, mà cũng không dám tới gần. Nắng làm em đau. Nên em vẽ. Vẽ thì em đỡ nhớ." Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt trong veo. "Anh biết em thèm gì nhất không? Em thèm được đứng dưới nắng, để nắng ấm trên mặt, như hồi còn nhỏ. Hồi đó em hay ra trước cửa, đứng cho nắng chiếu, má la hoài, kêu đen da. Mà em thích lắm."
Câu nói ấy theo Minh suốt mấy ngày liền. Anh nghĩ về nó khi ngồi trên giảng đường, khi đi bộ về dưới cái nắng vàng rực của buổi chiều Sài Gòn, cái nắng mà anh vẫn coi là điều hiển nhiên, là thứ phải tránh cho khỏi rám da. Với Linh, nó là cả một thiên đường xa vời. Và anh chợt hiểu sâu hơn về nỗi mắc kẹt của cô. Cô không chỉ kẹt trong bốn bức tường. Cô kẹt trong một nỗi khao khát những điều bình thường nhất mà người sống có mà không bao giờ trân trọng: một tia nắng, một bữa cơm nóng, một bàn tay người thân, một lời chào tạm biệt tử tế.
Đêm đó Minh ngồi rất khuya, suy nghĩ về lời hứa của mình. Anh đã hứa sẽ giúp Linh, sẽ tìm ra cách. Nhưng càng nghĩ, anh càng nhận ra điều cô cần không phải là một phép màu để được sống lại, cũng không phải một nghi lễ kỳ bí để bị tống khứ sang thế giới bên kia. Điều một đứa trẻ như cô cần, đơn giản đến mức gần như tàn nhẫn, chỉ là được đối xử như một con người. Được lắng nghe. Được nhớ tới. Được một ai đó nói rằng: em quan trọng, em có thật, em không phải một thứ đáng sợ để người ta bỏ chạy.
Ba mươi năm qua, mỗi người thuê dọn vào căn phòng ấy đều làm cùng một việc: phát hiện ra cô, rồi hoảng sợ, rồi bỏ đi. Họ biến cô thành một con ma. Họ nhìn cô bằng ánh mắt khiếp đảm, và chính ánh mắt ấy, lặp đi lặp lại suốt ba mươi năm, đã dạy cô tin rằng mình là một thứ gì đó đáng sợ, một thứ khiến người ta phải chạy trốn. Nhưng cô đâu có đáng sợ. Cô chỉ là một đứa bé cô đơn, làm cái việc duy nhất nó biết làm để bớt cô đơn: nấu cơm cho người bên cạnh, mong người ta đừng đi.
Minh nhận ra rằng việc anh đang làm, chỉ đơn giản là ngồi vẽ với cô, ăn cơm cùng cô, lắng nghe chuyện ngày xưa của cô, đối xử với cô như một đứa em chứ không phải một bóng ma, có lẽ đã là điều cô khao khát suốt ba mươi năm. Và có lẽ, đó cũng chính là chìa khóa. Một đứa trẻ chỉ thật sự sẵn sàng buông tay rời đi khi nó biết chắc rằng nó được yêu thương, rằng nó sẽ không bị quên lãng. Một đứa trẻ được ôm chặt đủ đầy thì mới dám đi ngủ một mình trong bóng tối.
Anh không thể đưa Linh ra nắng. Anh không thể tìm lại ba má cô sau ba mươi năm biệt tích. Anh không thể cho cô sống lại. Nhưng có một điều anh có thể làm. Anh có thể cho cô cảm giác được yêu thương, được công nhận, được nhớ đến, đủ để cô không còn sợ phải buông tay. Anh có thể là người cuối cùng trong căn phòng này không bỏ chạy, mà ở lại, đủ lâu, để nói với cô rằng em không cô đơn, và sẽ không bao giờ bị lãng quên.
Sáng hôm sau, Minh thức dậy với một quyết tâm rõ ràng trong lòng. Anh còn vài tháng trước khi bay sang Nhật. Vài tháng ấy, anh sẽ dùng để làm một việc duy nhất: cho cô bé tám tuổi này một mái ấm, một gia đình, một mùa hè trọn vẹn mà cô chưa từng có. Và rồi, khi cô đã đủ đầy, anh sẽ giúp cô làm cái điều khó nhất, điều mà suốt ba mươi năm cô không dám làm. Anh sẽ giúp cô tạm biệt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →