Minh không định nói cho Linh biết về chuyện đi Nhật. Anh tự nhủ cứ để cô vui thêm vài tháng nữa, rồi đến lúc đi hãy tính. Nhưng Linh không phải một đứa trẻ bình thường. Ba mươi năm ngồi trong căn phòng ấy đã dạy cô đọc được những điều người ta giấu. Và một tối, khi Minh đang dọn dẹp đồ đạc, vô tình để tờ giấy báo trúng tuyển lăn ra khỏi ngăn bàn, cô đã thấy.
Anh không biết cô đọc được tiếng Anh, nhưng cô nhìn thấy cái dấu mộc đỏ, nhìn thấy tấm vé máy bay anh kẹp bên trong, nhìn thấy cái va li rỗng anh mới mua dựng ở góc phòng. Cô không cần đọc cũng hiểu. Khi Minh ngẩng lên, anh thấy cô đứng đó, tờ giấy trong tầm mắt, và gương mặt cô đã đổi khác. Nụ cười dịu dàng quen thuộc biến mất. Thay vào đó là một vẻ gì đó vừa hoảng loạn vừa cam chịu, cái vẻ của một đứa trẻ đã quá nhiều lần chứng kiến người lớn thu dọn hành lý.
"Anh sắp đi hả?" cô hỏi. Giọng cô rất nhỏ, rất bình tĩnh, và chính sự bình tĩnh ấy khiến Minh đau hơn cả tiếng khóc.
"Linh, anh..." Anh không biết bắt đầu thế nào. "Anh xin được học bổng. Bên Nhật. Anh phải đi. Nhưng mà..."
"Em biết mà." Cô cắt lời anh, cười khẽ, một nụ cười không chạm tới mắt. "Ai rồi cũng đi. Hồi đầu họ tới, họ vui. Rồi họ biết em. Rồi họ sợ. Rồi họ đi. Anh thì khác, anh không sợ em. Nhưng anh vẫn đi. Đi vì cái khác. Mà đi thì cũng là đi thôi." Cô quay mặt đi, mái tóc đen che khuất gương mặt. "Em quen rồi anh à. Em không trách anh đâu."
Câu nói ấy, "em không trách anh đâu", thốt ra từ miệng một đứa trẻ đã bị bỏ lại quá nhiều lần, khiến Minh thấy ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh bước tới định nói gì đó, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ngọn đèn trong phòng vụt tắt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Không phải cái tối êm dịu của ban đêm, mà là một thứ tối đặc, nặng, như có thể sờ thấy được. Không khí đột ngột lạnh đi, cái lạnh thấm qua da thịt, dựng đứng từng sợi lông. Và rồi cái mùi tới. Không còn là mùi cơm ấm áp, mùi tỏi phi quen thuộc nữa. Lần này nó nồng nặc, gắt gao, mùi ẩm mốc của bốn bức tường cũ lẫn với một thứ gì đó tanh lạnh, mùi của một căn phòng đã bị niêm phong quá lâu. Tiếng giọt nước rò rỉ ngoài hành lang bỗng vang lên to khủng khiếp trong sự tĩnh mịch, đều đặn, như tiếng đếm ngược.
"Linh?" Minh gọi, giọng run. "Linh, em đâu rồi?"
Tiếng đáp lại không phải giọng của cô gái dịu dàng. Đó là giọng đứa trẻ, nhưng méo mó, vọng lên từ khắp các góc phòng cùng một lúc, như thể cô đang ở mọi nơi và không ở đâu cả. "Anh đừng đi." Tiếng nói nghẹn ngào, run rẩy, đầy nỗi sợ. "Anh đừng bỏ em một mình. Em sợ. Em sợ ở một mình lắm. Anh đừng đi mà, anh đừng đi mà..."
Cái mùi nồng lên dữ dội. Những vệt ố trên tường như sẫm lại, loang ra trong bóng tối. Minh cảm thấy một luồng khí lạnh quấn quanh người anh, không phải để siết chặt, không phải để hại anh, mà như vòng tay tuyệt vọng của một đứa trẻ níu lấy người lớn duy nhất chịu ở bên mình. Anh không thấy sợ. Hoặc đúng hơn, nỗi sợ trong anh bị nhấn chìm bởi một thứ lớn hơn nhiều: nỗi xót thương. Anh hiểu rằng đây là Linh đang hoảng loạn. Đây là ba mươi năm cô đơn vỡ òa ra trong một khoảnh khắc. Đây là đêm cô sợ nhất, đêm cô lại sắp bị bỏ lại.
"Linh," anh nói, và anh cố giữ giọng mình thật bình tĩnh, thật ấm, dù tim đang đập như trống trận. "Linh, nghe anh nói. Anh ở đây. Anh chưa đi đâu hết. Anh đang ở ngay đây với em." Anh ngồi xuống nền gạch lạnh, giữa căn phòng tối đen, và anh xòe hai bàn tay ra trong không khí, như mời gọi. "Lại đây. Em lại gần anh đi. Đừng sợ."
Luồng khí lạnh quanh anh khựng lại. Cái mùi tanh nồng dịu dần. Và trong bóng tối, anh nghe thấy một tiếng nấc, rồi một tiếng nữa, tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ đang cố nén lại. Từ từ, từng chút một, ngọn đèn trên trần chớp lên, leo lét, rồi sáng trở lại với một ánh vàng yếu ớt. Và Minh thấy Linh. Cô đang ngồi co ro trong góc phòng, hai tay ôm mặt, đôi vai nhỏ rung lên từng đợt. Trông cô không còn là cô gái dịu dàng tầng trên nữa. Cô đúng là một đứa bé tám tuổi, đang khóc vì sợ, sợ một điều mà cô đã sợ suốt ba mươi năm trời.
Minh ngồi yên đó, không lại gần, chỉ để cô khóc. Khóc cho hết. Và khi cô đã nguôi, anh khẽ nói, giọng nghẹn: "Anh xin lỗi đã làm em sợ. Nhưng anh hứa với em, anh sẽ không bỏ em như những người khác. Anh sẽ tìm ra cách. Anh sẽ không để em một mình trong căn phòng này thêm một ngày nào nữa." Anh không biết mình lấy đâu ra sự chắc chắn ấy. Anh chỉ biết, sau đêm nay, anh không thể quay lưng đi được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →