🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Lời hứa với Linh đè nặng lên Minh suốt những ngày sau đó. Giúp một linh hồn đừng quên. Anh không biết phải làm điều đó thế nào, nên anh làm cái việc duy nhất một đứa sinh viên IT biết làm khi đứng trước một vấn đề: anh tìm kiếm dữ liệu. Anh lục tung internet, gõ vào ô tìm kiếm những từ khóa vụng về như "cách giúp linh hồn siêu thoát", "trẻ con chết oan", "vong mắc kẹt trong nhà". Phần lớn những gì hiện ra là mê tín nhảm nhí, là quảng cáo thầy bùa, là những câu chuyện hù dọa rẻ tiền chẳng giống chút nào với Linh dịu dàng của anh. Anh đóng laptop lại, thấy mình lạc lõng và bất lực.

Anh thử cách khác. Anh muốn tìm ba má Linh. Nếu họ còn sống, nếu họ quay lại, có lẽ cô bé sẽ được giải thoát, hoặc chí ít cũng được gặp lại người thân lần cuối. Minh xin bà Tư mọi thông tin bà còn nhớ, nhưng bà chỉ lắc đầu: tên họ bà đã quên, quê quán cũng chỉ mang máng "ngoài Trung", giấy tờ thuê nhà thời đó thì làm gì còn lưu. Ba mươi năm là một quãng thời gian quá dài. Nó nuốt chửng mọi dấu vết, để lại chỉ một dòng chữ bút chì run rẩy trên tường và một đứa trẻ không bao giờ lớn.

Đêm đó Minh thức rất khuya. Anh lên căn phòng tầng ba, ngồi xuống nền gạch lạnh trước dòng chữ "Linh, 8 tuổi, 1995", và bật cây đèn pin điện thoại lên rọi quanh tường, hy vọng tìm thêm một manh mối nào khác. Một cái tên. Một con số. Bất cứ thứ gì. Quầng sáng trắng lạnh của đèn pin quét qua những vệt ố loang lổ, những mảng vôi bong tróc, những vết nứt như mạng nhện. Và rồi anh thấy chúng. Thấp hơn dòng chữ, gần sát chân tường, là những hình vẽ. Mờ nhạt, gần như tan vào lớp vôi, nhưng vẫn còn đó. Một ngôi nhà nhỏ với mái tam giác và ống khói. Ba hình người nắm tay nhau: một cao, một vừa, một nhỏ xíu. Phía trên là một ông mặt trời tròn xoe với những tia nắng tỏa ra tứ phía.

Minh ngồi lặng đi trước bức tranh ấy rất lâu. Đó là giấc mơ của một đứa trẻ tám tuổi. Một mái nhà, một gia đình, một ngày nắng. Những điều bình thường nhất trên đời, mà Linh đã không bao giờ có đủ. Anh đưa ngón tay chạm khẽ lên hình ông mặt trời, lớp vôi lạnh và nhám dưới đầu ngón tay, và bỗng dưng mắt anh cay xè. Cô bé này không cần thầy bùa, không cần bùa chú. Cô chỉ cần một ai đó nhìn thấy. Một ai đó biết rằng cô đã từng tồn tại, đã từng có những ước mơ giản dị này, và không quên cô đi.

Đúng lúc ấy, anh cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.

Cảm giác ấy đến rất khẽ, như một luồng khí lạnh phả vào sau gáy. Minh ngẩng phắt lên. Cánh cửa phòng vẫn mở, hắt ra hành lang tối. Và ở cuối hành lang dài hun hút ấy, nơi ngọn đèn vàng leo lét không đủ sức xua đi bóng tối, có một bóng người đang đứng. Một người đàn ông cao, gầy, mặc thứ gì đó sẫm màu, đầu hơi cúi. Anh ta đứng tuyệt đối bất động, mặt khuất trong bóng tối đến mức Minh không thấy được một nét nào. Không một cử động. Không một hơi thở. Chỉ là một cái bóng người đứng lặng, như thể đã đứng đó từ rất lâu, lặng lẽ quan sát.

Tim Minh đập thình thịch. Anh không nghe thấy ai bước lên cầu thang. Hành lang này không có lối nào khác. "Ai đó?" anh gọi, giọng vang lên khô khốc trong sự tĩnh mịch. Bóng người không đáp. Không nhúc nhích. Minh chớp mắt một cái, chỉ một cái thôi, và khi anh mở mắt ra, cuối hành lang đã trống không. Chỉ còn ngọn đèn vàng leo lét và bức tường loang lổ. Như thể chưa từng có ai ở đó.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh, nhưng kỳ lạ thay, đó không phải nỗi sợ như khi anh đối diện với Linh. Cảm giác này khác. Bóng người ấy không mang theo ác ý, cũng chẳng mang theo thiện ý. Nó chỉ ở đó, lặng lẽ, như một người ghi chép đứng bên lề một câu chuyện không phải của mình, quan sát mà không can dự. Minh có cảm tưởng kỳ lạ rằng người đàn ông ấy không đến vì anh. Anh ta đến vì Linh. Hoặc vì cái khoảnh khắc anh và cô bé chạm vào ranh giới giữa hai cõi.

"Anh thấy gì vậy?" Tiếng Linh vang lên khe khẽ sau lưng anh. Cô đã ở đó từ lúc nào, ngồi co ro trong góc phòng, ôm gối. Minh quay lại, và thấy cô cũng đang nhìn ra hành lang, gương mặt thoáng vẻ căng thẳng.

"Có một người đàn ông," Minh nói. "Đứng cuối hành lang. Rồi biến mất. Em có thấy không?"

Linh im lặng một lúc. Rồi cô khẽ gật đầu, ôm gối chặt hơn. "Em thấy chú ấy hoài," cô nói nhỏ. "Mấy chục năm nay. Lâu lâu chú ấy lại tới, đứng đó nhìn em. Chú ấy không nói gì, không làm gì. Em hỏi chú là ai, chú không trả lời. Em nghĩ..." Cô ngừng lại, ánh mắt xa xăm. "Em nghĩ chú ấy đang đợi em. Đợi tới lúc em phải đi. Nhưng em chưa muốn đi, anh à. Em chưa sẵn sàng."

Minh nhìn ra hành lang trống một lần nữa, và lần đầu tiên anh hiểu rằng câu chuyện của anh và Linh không chỉ có hai người. Có một thứ gì đó lớn hơn đang lặng lẽ dõi theo, kiên nhẫn chờ đợi ở rìa bóng tối, và nó biết những điều mà cả anh lẫn cô đều chưa biết.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →