🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Suốt mấy ngày sau đêm đó, Minh đi như người mộng du. Ban ngày anh vẫn lên giảng đường, vẫn ngồi gõ những dòng code trong phòng lab cùng đám bạn, nhưng tâm trí anh để cả ở căn phòng tầng ba, ở cô bé tám tuổi đã ngồi đó ba mươi năm. Anh không kể cho ai. Anh biết nếu kể, người ta sẽ nhìn anh như nhìn một kẻ mất trí, hoặc tệ hơn, sẽ khuyên anh dọn đi cho nhanh. Mà anh thì không muốn dọn đi. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình có một việc quan trọng phải làm, dù anh chưa biết chính xác việc đó là gì.

Chiều hôm ấy, anh xuống quán nước của bà Tư dưới tầng trệt. Bà Tư là cuốn từ điển sống của tòa chung cư này, người đã ngồi bán trà đá, thuốc lá lẻ ở cái góc ấy từ thời tòa nhà còn mới. Minh gọi một ly trà đá, ngồi xuống cái ghế nhựa cọc cạch, và sau một hồi vòng vo, anh hỏi, cố giữ giọng thật bình thản: "Bà Tư ơi, hồi xưa căn phòng tầng ba con đang ở, có gia đình nào ở không bà? Lâu rồi ấy. Cỡ mấy chục năm trước."

Bà Tư đang têm trầu, tay khựng lại. Bà ngước đôi mắt đục mờ lên nhìn anh, một cái nhìn dò xét kéo dài đến mức Minh thấy gai gai sống lưng. "Sao tự nhiên chú hỏi vậy?" bà hỏi lại, giọng cảnh giác.

"Dạ con tò mò thôi," Minh đáp. "Con thấy trên tường có dòng chữ cũ. Tên một đứa nhỏ."

Bà Tư im lặng một lúc lâu. Quanh họ, buổi chiều Sài Gòn đổ xuống cái nắng vàng quạch, hắt qua tán cây bàng già trước cổng. Tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào ầm ì như tiếng biển xa. Cuối cùng bà thở dài, đặt miếng trầu xuống. "Cái phòng đó," bà nói chậm rãi, "đúng là hồi xưa có một gia đình ở. Vợ chồng son với một đứa con gái nhỏ. Hiền lành lắm. Cái con bé đó... tội nghiệp. Bệnh rồi mất, hồi mới tám tuổi. Năm nào tôi không nhớ rõ, lâu lắm rồi, hồi khu này còn lèo tèo mấy nóc nhà."

Minh nghe tim mình đập dồn. "Rồi ba má con bé đâu hả bà?"

"Dọn đi rồi. Đi sau đó không lâu." Bà Tư lắc đầu, ánh mắt xa xăm. "Hai vợ chồng buồn quá, ở không nổi. Nghe đâu về quê ngoài Trung. Từ đó tới giờ không thấy quay lại lần nào. Mà cái phòng đó..." Bà hạ giọng, nhìn quanh như sợ ai nghe thấy. "Từ hồi con bé mất, ai dọn vô ở cũng không lâu. Người ta kêu ban đêm nghe tiếng con nít hát. Có người kêu ngửi thấy mùi cơm, mùi tỏi phi, mà trong phòng có nấu nướng gì đâu. Sợ quá họ dọn hết. Bỏ trống mấy năm liền. Tới hồi chú vô thuê, tôi cũng tính nói, mà thấy chú hiền, ở yên, lại thôi. Chú... chú có nghe thấy gì không?"

Minh không trả lời ngay. Anh nhìn xuống ly trà đá, những viên đá đang tan dần, để lại một vũng nước đọng trên thành ly. "Dạ không bà," anh nói dối. "Con ở yên à."

Nhưng trong lòng anh, mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào nhau. Linh không bịa chuyện. Mọi điều cô kể đều thật. Cô bé tám tuổi, mất vì viêm màng não, gia đình dọn đi không bao giờ trở lại. Và suốt ba mươi năm, cô ngồi đó một mình, đợi từng người thuê mới tới rồi sợ hãi bỏ đi, hết người này đến người khác, cho đến khi có một chàng sinh viên tỉnh lẻ cô đơn không kém gì cô dọn vào, và ngồi ăn cơm một mình mỗi tối.

Tối đó, Linh lại xuống. Minh kể cho cô nghe những gì bà Tư nói, kể về việc ba má cô đã về quê ngoài Trung. Anh tưởng cô sẽ buồn, nhưng kỳ lạ thay, gương mặt cô lại sáng lên một niềm hy vọng mong manh đến tội nghiệp. "Vậy là ba má em vẫn còn sống hả anh?" cô hỏi, hai tay đan vào nhau. "Ba má em không bỏ em luôn. Ba má chỉ buồn quá nên đi thôi, đúng không?"

"Đúng rồi," Minh nói, dù trong lòng anh quặn thắt. Ba mươi năm. Ba má cô, nếu còn sống, giờ đã già lắm rồi. Và họ đã có một cuộc đời khác, ở một nơi khác, có lẽ đã nguôi ngoai nỗi đau từ lâu, mà không hề biết đứa con gái nhỏ của mình vẫn còn kẹt lại nơi đây, vẫn tám tuổi, vẫn đợi.

"Em vẫn nhớ mặt ba má," Linh nói khẽ, ánh mắt mơ màng. "Em nhớ giọng má hát ru. Nhớ ba bồng em lên vai đi coi múa lân Trung thu. Em nhớ hết. Em sợ một ngày nào đó em quên. Em sợ lắm anh ơi. Vì nếu em quên ba má, thì em còn lại gì nữa?" Cô ngước lên nhìn anh, và trong đôi mắt trẻ thơ ấy là một nỗi sợ già cỗi hơn cả ba mươi năm. "Anh giúp em được không? Anh giúp em đừng quên được không?"

Minh nhìn cô, và trong khoảnh khắc ấy, anh biết mình sẽ không thể đứng ngoài. "Được," anh nói, dù chưa biết phải bắt đầu từ đâu. "Anh sẽ giúp em. Anh hứa."

Cô bé mỉm cười, một nụ cười tin cậy tuyệt đối, nụ cười của đứa trẻ tin rằng người lớn nói được là làm được. Và chính nụ cười ấy khiến lòng Minh nặng trĩu, vì anh chợt nhận ra mình vừa hứa một điều mà anh hoàn toàn không biết làm cách nào để giữ.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →