🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Hồi đó nhà em ở ngay căn phòng này," Linh bắt đầu, mắt nhìn vào khoảng không, như thể bức tường trước mặt cô đang chiếu lại những thước phim cũ. "Tầng ba. Ba em chạy xe ba gác, đi từ sáng tới tối mịt. Má em làm công nhân ở xưởng dệt dưới quận. Em là con một. Nhà nghèo lắm, nhưng mà vui."

Giọng cô chùng xuống ở chữ "vui", và Minh ngồi im, không dám động đậy, sợ một cử động nhỏ cũng làm vỡ tan cái khoảnh khắc mong manh này. Bên ngoài, khuya đã rất sâu. Cả tòa chung cư chìm trong giấc ngủ, chỉ còn tiếng quạt trần xa xăm và tiếng giọt nước rò rỉ đều đặn ngoài hành lang, như một chiếc đồng hồ đếm ngược thời gian đã mất.

"Sài Gòn năm chín lăm khác bây giờ nhiều lắm anh ơi," Linh nói tiếp, môi cô thoáng cười. "Chưa có mấy tòa nhà cao. Hẻm nhà em còn lát đá xanh. Chiều chiều em hay ngồi trước cửa, nghe ông bán cà rem rao, leng keng cái chuông đồng. Một ngàn đồng một cây, vị đậu xanh. Em mê lắm, mà má ít cho tiền. Em để dành mãi mới mua được một cây, ngậm cho tan thật chậm để lâu hết."

Cô kể về những buổi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm dọn ngay trên nền gạch, chỗ mà giờ Minh đang ngồi. Má cô phi tỏi, kho cá, dầm chén nước mắm ớt cay xè mà cô vẫn lén chấm rồi hít hà. Ba cô về muộn, người đầy mùi nắng và bụi đường, nhưng bao giờ cũng để dành cho cô một thứ gì đó: khi thì cái bánh men, khi thì trái ổi hái dọc đường. Linh kể, và càng kể giọng cô càng ấm lên, như đứa trẻ được sống lại những ngày đẹp nhất đời mình. Minh chợt hiểu cái mùi cơm, mùi tỏi phi, mùi nước mắm ớt vẫn theo cô mỗi tối xuống phòng anh là gì. Đó là mùi của hạnh phúc cô từng có. Là mùi của mái ấm cô khao khát được sống lại.

"Rồi mùa hè năm đó em bệnh," Linh nói, và giọng cô đột ngột nhỏ lại. "Sốt. Sốt cao lắm. Ban đầu má tưởng cảm thường, mua thuốc tây ngoài tiệm cho em uống. Nhưng em không hạ sốt. Người em cứ nóng ran, đầu đau như búa bổ. Em nằm li bì trên cái chõng tre kê sát cửa sổ kia." Cô đưa tay chỉ về phía cửa sổ căn phòng, dù căn phòng này đâu phải phòng cô nữa. Nhưng trong mắt cô, có lẽ nó vẫn vậy, vẫn là tổ ấm năm chín lăm. "Em nhớ em khát nước hoài. Em nhớ trần nhà quay vòng vòng. Em nhớ tiếng má khóc."

Minh nuốt khan. Anh muốn nói gì đó, muốn với tay an ủi cô, nhưng anh biết tay mình sẽ chỉ chạm vào không khí lạnh. Nên anh chỉ ngồi đó, lắng nghe, để cô biết rằng có một người đang thật sự lắng nghe.

"Nhà nghèo, ba má chần chừ mãi mới dám đưa em đi bệnh viện," Linh kể, mắt vẫn nhìn vào khoảng không. "Phải vay tiền hàng xóm. Tới lúc đưa đi thì... bác sĩ nói viêm màng não. Trễ rồi. Em nằm viện mấy ngày, mê man, rồi em đi. Hồi đó em tám tuổi. Em còn chưa kịp học hết lớp hai." Cô ngừng lại, và trong sự im lặng ấy Minh nghe thấy cả một mùa hè cũ kỹ đang khóc. "Em không nhớ lúc em đi đau hay không. Em chỉ nhớ em mở mắt ra, và em lại ở trong căn phòng này. Một mình. Cái chõng tre không còn. Ba má không còn. Cây cà rem cũng không còn. Chỉ còn em, và bốn bức tường."

Cô kể, giọng đều đều như đọc một câu chuyện đã thuộc lòng đến chai sạn, rằng ba má cô không chịu nổi căn phòng có quá nhiều kỷ niệm về cô, nên ít lâu sau họ dọn đi. Họ về quê. Họ bỏ lại căn phòng, bỏ lại cả cô, mà không hề biết cô vẫn còn ở đó, vẫn đứng bên cửa nhìn theo bóng họ khuất dần xuống cầu thang. Cô đã gọi với theo. Cô đã chạy theo tới đầu cầu thang. Nhưng chân cô không bước qua được ngưỡng cửa. Có một thứ gì đó giữ cô lại, một sợi dây vô hình buộc cô vào căn phòng này, vào buổi chiều năm chín lăm không bao giờ kết thúc.

"Từ đó tới giờ là bao nhiêu năm rồi anh?" Linh hỏi, ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Minh. Câu hỏi ngây thơ ấy khiến tim anh nhói lên. Cô không biết. Cô thật sự không biết đã bao nhiêu mùa hè trôi qua bên ngoài bức tường này.

"Ba mươi năm, Linh," Minh đáp khẽ, giọng nghẹn. "Ba mươi năm rồi."

Linh chớp mắt. Cô lặp lại con số ấy, "Ba mươi năm," như nếm thử một thứ gì quá lớn để hiểu. Rồi cô cúi đầu, và đôi vai nhỏ run lên. "Ba mươi năm em ngồi trong phòng này," cô thì thầm. "Người ta dọn tới rồi dọn đi. Không ai ở lâu. Họ sợ. Chỉ có anh là ở lại. Chỉ có anh là chịu ăn cơm với em." Cô ngẩng lên, nước mắt long lanh nhưng không rơi. "Anh có biết, suốt ba mươi năm, anh là người đầu tiên nghe em kể chuyện này không?"

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →