Chị Dậu ký vào ngày thứ bảy.
Ký lúc mười giờ sáng, ở tầng hai mươi tám, trong một phòng họp có cửa kính nhìn ra cả thành phố.
Ông Quế không có mặt. Ông đi công tác. Người ký thay là một anh giám đốc pháp chế trẻ, lịch sự, nói năng nhẹ nhàng, và hỏi chị ba lần rằng chị đã đọc kỹ chưa.
Chị đọc kỹ. Chị đọc hai tiếng đồng hồ trong phòng chờ.
Hợp đồng có mười chín trang. Điều khoản chị quan tâm nhất nằm ở trang mười bốn, mục 8.2:
"Bên Mua có toàn quyền quyết định đối với Sản phẩm sau khi chuyển giao, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc tiếp tục vận hành, thay đổi, tích hợp, hoặc ngừng cung cấp dịch vụ cho toàn bộ hoặc một phần người dùng hiện hữu."
Chị hỏi anh pháp chế:
"Em xin phép hỏi. Cái mục 8.2 này, mình có thể thêm một câu là bên mua cam kết duy trì dịch vụ cho khách hàng hiện hữu tối thiểu ba năm không ạ?"
Anh pháp chế đáp, vẫn nhẹ nhàng:
"Dạ chị ơi, cái này em phải trình lại. Mà trình thì mất khoảng hai tuần ạ."
Chị Dậu nhìn đồng hồ.
Còn ba mươi mốt giờ.
*
Chị ký.
Chị ký bằng bút bi màu xanh, ký ba chỗ có dán giấy vàng, và ký xong thì anh pháp chế thu lại tập giấy, kiểm tra từng chữ ký, rồi anh chìa tay ra:
"Chúc mừng chị. Rất vui được hợp tác."
Chị bắt tay anh ấy.
Rồi chị xuống tầng trệt, ra chỗ để xe máy, ngồi lên yên, và chị ngồi đấy bốn mươi lăm phút.
Chị không khóc. Chị chỉ ngồi.
*
Bây giờ tôi phải kể một chuyện, kể để các bạn hiểu vì sao chị ngồi lâu như thế.
Cái phần đồng bộ dữ liệu mà ông Quế khen, cái phần mà Quế Group làm ba năm không ra, chị Dậu viết trong bốn tháng.
Bốn tháng ấy là bốn tháng chị mang thai đứa thứ hai.
Chị viết nó vào những đêm không ngủ được vì nghén. Có đoạn chị viết trong bệnh viện, hôm đi khám thai định kỳ, ngồi ở hành lang chờ đến lượt, kê máy tính lên đùi.
Có một hàm trong đó, hàm xử lý xung đột khi hai cửa hàng cùng sửa một dòng, chị nghĩ ra lúc ba giờ sáng, lúc đang bế con đi vòng quanh phòng cho nó nín khóc.
Chị nhớ rõ. Chị đang đi vòng thứ mười mấy thì trong đầu bật ra cách giải, và chị vừa bế con vừa gõ bằng một tay, gõ mười phút, chạy thử, và nó chạy.
Đêm ấy chị đứng giữa phòng, một tay bế con, một tay còn đặt trên bàn phím, và chị cười một mình trong bóng tối.
Cái hàm ấy dài bốn trăm mười một dòng.
Bây giờ nó thuộc về Quế Group.
*
Về nhà, anh Dậu hỏi:
"Ký rồi à em?"
"Rồi."
"Ừ." Anh gật đầu. "Thôi thế cũng xong."
Rồi anh vào bếp nấu cơm.
Bữa cơm hôm ấy có canh cua, cà pháo, và thịt kho. Con bé lớn học lớp chín, ăn xong hỏi:
"Mẹ ơi, mai mẹ đi làm ở công ty mới hả mẹ?"
"Ừ."
"Công ty mới có to không mẹ?"
"To lắm. Ba trăm người."
"Oách quá!" Con bé cười. "Thế là mẹ hết phải thức đêm rồi nhỉ?"
Chị Dậu và ừ một tiếng.
*
Tiền về vào chiều ngày thứ tám.
Bảy trăm triệu, chuyển một lần, nội dung ghi: "Thanh toan HD chuyen giao san pham NHD."
Chị Dậu vào trang nhà cung cấp cloud, bấm thanh toán ba trăm tám mươi hai triệu bốn trăm mười bảy nghìn chín trăm.
Bấm xong, trên màn hình hiện ra một dòng chữ xanh:
Thanh toán thành công! Cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ.
Bên dưới có một dòng nhỏ hơn:
Bạn có hài lòng với trải nghiệm thanh toán hôm nay không? ⭐⭐⭐⭐⭐
*
Ba tuần sau, Quế Group gửi thư cho hai nghìn một trăm cửa hàng.
Thư viết rất hay. Chị Dậu đọc mà phải công nhận là hay.
"Kính gửi Quý khách hàng thân thiết,
Chúng tôi vui mừng thông báo Nhà Dậu đã chính thức gia nhập hệ sinh thái Quế Group. Đây là bước tiến quan trọng giúp chúng tôi mang đến cho Quý khách những giải pháp toàn diện và mạnh mẽ hơn.
Trong lộ trình nâng cấp, kể từ ngày 01/03 năm sau, dịch vụ hiện tại sẽ được chuyển đổi sang nền tảng mới với nhiều tính năng vượt trội. Gói dịch vụ mới có giá 890.000đ/tháng...
Chúng tôi tin rằng đây sẽ là khởi đầu cho một chặng đường phát triển mới cùng nhau."
Tám trăm chín mươi nghìn.
Cửa hàng của bà Bảy ở Long An, mỗi ngày lãi chừng hai trăm nghìn.
*
Trong sáu tháng sau đó, chị Dậu đếm.
Chị đếm vì chị không nhịn được. Chị vẫn còn quyền xem thống kê, vì hợp đồng lao động của chị ở Quế Group cho chị quyền ấy.
Tháng thứ nhất: một nghìn một trăm bốn mươi hai cửa hàng rời đi.
Tháng thứ hai: bốn trăm hai mươi mốt.
Tháng thứ ba: hai trăm mười.
Đến tháng thứ sáu, còn lại hai trăm hai mươi bảy cửa hàng.
Hai trăm hai mươi bảy trên hai nghìn một trăm.
*
Trong số một nghìn tám trăm bảy mươi ba cửa hàng rời đi, có bao nhiêu chuyển sang phần mềm khác thì chị không biết.
Chị chỉ biết một trường hợp.
Bà Bảy ở Long An, tiệm tạp hoá, khách hàng số bốn mươi mốt, khách đầu tiên của Nhà Dậu ba năm trước.
Bà gọi cho chị vào một buổi chiều.
"Cô Dậu ơi. Cô còn nhớ già không?"
"Dạ, con nhớ chứ bà."
"Già hỏi cô cái này. Cái máy tính tiền ấy, giờ nó bắt trả tám trăm chín. Già trả không nổi."
"Dạ..."
"Thế giờ già làm sao hả cô?"
Chị Dậu cầm điện thoại, ngồi trong phòng làm việc ở tầng hai mươi tám, nhìn ra cửa kính.
"Dạ bà ơi, bà có thể dùng phần mềm khác, có mấy bên rẻ hơn con gửi bà tham khảo..."
"Già tám mươi mốt rồi cô ạ." Bà cười. "Cái của cô già học ba tháng mới quen. Giờ học cái mới thì già chịu."
"Dạ..."
"Thôi già ghi sổ như ngày xưa vậy. Ngày xưa già cũng ghi sổ mà."
*
Bà Bảy không trách chị một câu nào.
Trước khi cúp máy, bà còn hỏi thăm hai đứa nhỏ, và bà bảo:
"Cô lên công ty to thì cô cố mà giữ sức khoẻ nghe. Đừng thức khuya như hồi trước."
Chị Dậu dạ.
Cúp máy xong, chị vào nhà vệ sinh ở tầng hai mươi tám, khoá cửa, và chị ngồi trong ấy hai mươi phút.
Nhà vệ sinh ở tầng hai mươi tám sạch lắm, có nhạc, có tinh dầu thơm, và có gương soi cả người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →