Tiếng trống hội vọng vào từng con ngõ nhỏ của trấn Vân Lạc, mang theo mùi dầu thơm và mùi nhựa thông từ hàng trăm chiếc đèn lồng treo dọc hai bên phố. Ngọc Bích đứng bên cửa sổ tầng hai của quán trọ, nhìn xuống dòng người nườm nượp bên dưới, lòng ngọ nguậy không yên.
"Lễ hội đèn hoa chỉ một năm một lần," cô thầm nhủ, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên bậu cửa. "Và có lẽ đây là lần cuối cùng ta được tự do như thế này."
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên sau lưng. Lâm Tĩnh bước vào, tay cầm bát cháo hành còn bốc khói. Vết thương ở vai hắn đã đỡ nhiều sau hai ngày nghỉ ngơi, nhưng đôi mắt thâm quầng vẫn còn đó — chứng tích của những gì hắn chưa kể.
"Nhìn gì mà chăm vậy?" Giọng hắn khàn nhẹ, nhưng có gì đó ấm áp ẩn sâu.
"Muốn ra xem hội." Ngọc Bích xoay người lại, ánh mắt thẳng thắn. "Đừng ngăn ta."
Lâm Tĩnh đặt bát cháo xuống bàn, lặng yên nhìn cô một lúc. "Ta không ngăn. Ta đi cùng."
Ngọc Bích chớp mắt. Trong suốt mấy ngày đồng hành, hắn hiếm khi chủ động như vậy. Cô định nói gì đó sắc bén cho lại thế cân bằng, nhưng ánh đèn lồng từ ngoài cửa sổ bỗng chiếu vào, phủ lên khuôn mặt hắn một màu vàng ấm dịu — và cô nuốt lại câu nói.
"Được," cô chỉ nói vậy, quay đầu che giấu biểu cảm lạ lùng vừa thoáng qua.
Chợ đêm Vân Lạc vào tiết Thượng Nguyên như một bức tranh lụa được ai đó thổi linh hồn vào. Hàng nghìn chiếc đèn lồng đủ hình thù — cá chép, phượng hoàng, thỏ ngọc, hoa sen — treo trên dây dọc theo phố chính, tạo thành một vòm sáng lung linh không có điểm kết. Mùi hương của bánh trôi, mùi dầu vừng rang và mùi khói nhang quyện vào nhau, thoảng qua từng kẽ đám đông như một lời thì thầm của mùa xuân.
Ngọc Bích đi giữa dòng người, mắt sáng lên theo từng chiếc đèn mới. Cô mặc thường phục đơn giản — áo xanh lam, tóc vấn gọn, không trang sức. Chính lần đầu tiên trong nhiều năm cô được hòa vào đám đông như một người thường, không phải tiểu thư Đỗ gia, không phải tân nương của Vương phủ.
"Đèn cá này đẹp thật." Cô chỉ vào một chiếc đèn lồng hình cá chép đỏ rực trên gian hàng bên đường.
Lâm Tĩnh nhìn theo tay cô, mặt vẫn bình thản như thường. Nhưng hắn bước đến, đặt xuống một đồng tiền trên quầy mà không nói gì, rồi quay lại đưa chiếc đèn cho Ngọc Bích.
"Ta không nhờ anh mua." Cô nhận lấy, giọng cứng nhưng tay không buông.
"Biết vậy." Hắn tiếp tục bước, tay cài sau lưng, mắt bắt đầu quét xung quanh với một thứ chú ý khác — không phải ngắm hội, mà là thứ chú ý nghề nghiệp, lạnh và kín.
Ngọc Bích để ý điều đó. Cô cũng để ý ba người đàn ông mặc thường phục vừa xuất hiện ở đầu ngõ bên phải — đứng tản ra nhưng ánh mắt hướng về một điểm chung. Hướng về cô.
Tim cô thắt lại. Người của Hàn Nguyệt.
Cô không quay đầu, không đổi bước, chỉ nhẹ nhàng thu hẹp khoảng cách với Lâm Tĩnh. "Đừng nhìn sang phải. Có người theo."
Hắn không hỏi ai, không tỏ ra kinh ngạc. Chỉ gật đầu một cái, cực kỳ nhỏ. "Còn phía sau. Hai người. Cũng có một tên ở cầu đèn phía trước."
Ngọc Bích kiên nhẫn duy trì dáng đi tự nhiên dù mọi giác quan đang rú lên cảnh báo. Họ đã bao vây rồi. Ít nhất sáu tên, chia thành ba hướng, cắt đứt mọi lối thoát thông thường.
"Họ chỉ nhắm vào ta," cô nói khẽ. "Họ không biết anh là ai."
"Đúng," Lâm Tĩnh đồng ý, giọng bình thản đến lạnh người. "Vậy thì có thể dùng được."
"Anh định làm gì?"
Hắn không trả lời ngay. Mắt hắn quét qua một chiếc xe hàng bán đèn lồng đang đậu giữa đường, đám trẻ con đứng bu quanh, tiếng cười đùa inh ỏi. Rồi nhìn sang một ngõ hẹp bên trái, khuất sau tấm bạt của một gian hàng bán chè.
"Cô đi thẳng, vào gian hàng chè đó. Đứng trong đó, đừng ra." Hắn dừng lại một nhịp. "Tin ta."
Hai chữ cuối — ngắn, không trang sức — nhưng Ngọc Bích không hiểu sao lại cảm thấy chúng nặng hơn bất kỳ lời hứa nào cô từng nghe.
Cô gật đầu.
Lâm Tĩnh tách ra khỏi cô, bước nhanh về phía xe hàng đèn lồng giữa đường. Hắn không nhìn lại.
Ngọc Bích đi vào gian hàng chè, ngồi xuống một góc khuất, giả vờ gọi một bát chè hoa cúc. Từ kẽ tấm bạt, cô nhìn ra ngoài.
Những gì xảy ra tiếp theo chỉ kéo dài không đầy một khắc, nhưng Ngọc Bích sẽ nhớ mãi.
Lâm Tĩnh đến cạnh xe hàng đèn, nói gì đó với người bán — cô không nghe thấy — rồi đột ngột nhặt lên một chiếc đèn lồng hình phượng hoàng lớn, màu đỏ rực, và bước thẳng ra giữa đường đông người. Hắn giơ chiếc đèn lên cao, kêu to: "Đèn phượng hoàng! Ai muốn mua đèn phượng hoàng giảm giá không?"
Đám người xô đến. Trẻ con kéo nhau chạy theo. Bà bán hàng la hét. Người bán đèn nhảy ra chặn lại — tạo thành một đám hỗn loạn ngay giữa phố chính.
Và trong cái hỗn loạn đó, ba tên mặc thường phục vốn đang kẹp chặt phạm vi bao vây bị đám đông đẩy dạt ra. Họ cố chen về phía chiếc đèn lồng, tưởng đó là mồi nhử để Ngọc Bích trốn thoát theo hướng khác.
Nhưng kế của Lâm Tĩnh tinh xảo hơn thế.
Hắn ném chiếc đèn lồng về phía cầu đèn phía trước — ngay chỗ tên thứ tư đang đứng. Tên đó phản xạ chụp lấy, ngay lập tức bị đám trẻ con bu vào xin. Trong nháy mắt, con đường dọc bờ sông — phía tên đó vốn chặn — bỗng thông.
Đó là lối thoát thật.
Lâm Tĩnh không chạy theo. Hắn quay lại, bước về phía hai tên phía sau đang chen qua đám đông tiến đến hắn — vì họ nhận ra hắn là người khuấy đảo — và để họ xô vào hắn, gây thêm náo loạn, tạo thêm thời gian.
Ngọc Bích hiểu. Cô đứng dậy, bước nhanh ra sau gian hàng chè, men theo tường vào ngõ hẹp, rồi vòng ra bờ sông. Con đường thông thoáng. Cô chạy.
Quán trọ hiện ra sau một khúc quanh, ánh đèn vàng quen thuộc hắt ra từ tầng hai.
Ngọc Bích vọt lên cầu thang, đóng cửa lại, tựa lưng vào vách gỗ. Tim cô đập loạn — không chỉ vì chạy.
Hắn có sao không?
Cô nhìn sang chiếc đèn cá chép đỏ vẫn còn cầm trong tay, không biết từ lúc nào đã không buông. Ngọn lửa nhỏ bên trong vẫn lung linh, đều đặn, như không hay biết bên ngoài kia người ta vừa đổ máu hay chưa.
Hắn biết họ sẽ bao vây từ sớm. Hắn không nói cho cô biết để cô không hoang mang, không để lộ. Hắn tự xử lý mọi thứ, rồi mở đường cho cô — không hỏi, không yêu cầu cô trả ơn, không tính toán được mất.
Đó là kiểu người cô chưa từng gặp.
Ngọc Bích ngồi xuống mép giường, đặt chiếc đèn lên bàn. Ngọn lửa nhỏ phản chiếu trên vách, in lên đó hình bóng một con cá chép đang bơi — hiền lành, vô lo.
Bên ngoài, tiếng trống hội vẫn vang, tiếng người vẫn rộn.
Nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ có tiếng tim cô đập — và câu hỏi không buông: Hắn có sao không?
Rồi tiếng bước chân trên cầu thang.
Chậm. Đều. Hơi khập khiễng ở bước thứ ba.
Ngọc Bích đứng dậy, tay nắm chặt thành giường.
Cửa mở. Lâm Tĩnh bước vào — áo xé một vạt ở vai, có một vệt bầm dài trên gò má, nhưng đứng thẳng, bước vào như người vừa đi dạo về.
Hắn nhìn cô. Cô nhìn hắn.
"Anh..." Giọng Ngọc Bích khựng lại ở đó.
"Ổn." Hắn kéo ghế ngồi xuống, bình thản lấy vải băng từ túi áo ra, bắt đầu quấn lại vết thương ở tay. "Mấy tên đó không quen đánh trong đám đông. Dễ hơn ta nghĩ."
Ngọc Bích không nói gì. Cô bước lại, ngồi xuống ghế đối diện, không hỏi xin phép, lấy dải vải từ tay hắn, bắt đầu băng lại cho hắn — chặt hơn, đúng hơn.
Lâm Tĩnh nhìn đôi tay cô, không rút lại.
"Cô học y thuật?" hắn hỏi.
"Mẹ ta dạy." Ngọc Bích không nhìn lên. "Bà nói con gái phải biết tự lo cho mình và người bên cạnh."
Một khoảng lặng nhỏ rơi xuống giữa hai người.
"Người của Hàn Nguyệt sẽ không dừng lại," Lâm Tĩnh nói khẽ.
"Ta biết." Ngọc Bích thắt nút cuối, thả tay hắn ra. "Vì vậy ta cần đến được Thương Nguyên trước khi họ bủa thêm lưới." Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. "Anh có định đi cùng ta không?"
Hắn nhìn lại cô, và trong ánh đèn lồng hình cá chép đang đung đưa trên bàn, Ngọc Bích thấy một thứ gì đó dịch chuyển rất nhỏ sau đôi mắt bình thản kia — như một cánh cửa hé ra rồi lập tức khép lại.
"Đi," hắn nói.
Chỉ một chữ. Nhưng Ngọc Bích hiểu rằng hắn không trả lời câu hỏi của cô — hắn đang nói điều gì đó khác, điều gì đó mà cả hai đều chưa sẵn sàng gọi tên.
Ngoài cửa sổ, chiếc đèn lồng cuối cùng của đêm hội Vân Lạc từ từ bay lên trời đêm, mang theo những điều chưa nói — lơ lửng giữa bóng tối và ánh sáng, không rơi xuống, không tan biến.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →