🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trấn Giang Nam hiện ra sau ba ngày đường như một bức tranh thủy mặc nhạt phai — những mái ngói xám rêu phong ẩn mình trong sương khói buổi sớm, dòng kênh len lỏi giữa phố xá như sợi chỉ bạc chạy qua tấm lụa cũ. Ngọc Bích đứng trước cổng trấn, lòng nhủ thầm rằng đây là nơi mọi thứ sẽ thay đổi. Người cô họ Hồng Liên đợi cô ở đây. Kế hoạch trốn chạy, tưởng như đã tính toán kỹ lưỡng từng bước, giờ chỉ còn cách đích một con đường nhỏ nữa thôi.

Song người đi bên cô lại không phải ai khác.

Lâm Tĩnh — cái tên cô đặt tạm cho người đàn ông bí ẩn ấy — bước cùng nhịp với cô, tấm áo thô vá víu che đi vóc dáng cao lớn, nhưng cặp mắt hắn luôn quét xung quanh với thứ tinh tế mà chỉ những kẻ quen chỗ nguy hiểm mới có. Vết thương ở vai hắn đã lành phần lớn nhờ thuốc cô mang theo, song hắn vẫn giả vờ đi hơi khập khiễng — một trò diễn không lừa được Ngọc Bích, nhưng cô chọn im lặng.

"Phố Cò Trắng, ngõ thứ ba bên trái," Ngọc Bích lẩm bẩm địa chỉ lần nữa, bước chân đẩy qua làn người đang họp chợ sáng. Mùi cá tươi, mùi dầu chiên, mùi nước kênh hòa vào nhau thành thứ mùi riêng của Giang Nam mà cô chưa từng ngửi bao giờ. Dưới lòng bàn chân là đá cuội ướt, và Ngọc Bích cảm thấy tim mình đập nhanh hơn với mỗi bước tiến gần đến cái ngõ đó.

Ngõ thứ ba bên trái của Phố Cò Trắng là một căn nhà tranh cũ, cửa khóa chặt bằng xiềng sắt han rỉ. Trên cánh cửa, một tờ giấy đỏ dán nghiêng — dấu tịch biên của quan phủ.

Ngọc Bích đứng yên rất lâu.

Một bà lão hàng xóm ngó qua từ ô cửa sổ, thấy hai người khách lạ nhìn ngôi nhà bỏ hoang, tặc lưỡi: "Nhà họ Hồng đó hả? Chủ nhà bỏ trốn từ tháng trước rồi, nợ bang Hắc Long hơn năm trăm lượng. Nghe đâu chạy lên mạn Bắc." Bà lão lại tặc lưỡi thêm lần nữa rồi đóng cửa sổ lại.

Tiếng chốt cửa khô khan như tiếng đinh đóng vào quan tài kế hoạch của Ngọc Bích.

Cô quay đi, đôi mắt khô ráo, sống lưng thẳng. Không khóc. Không run. Ngọc Bích con gái nhà họ Trương — lớn lên trong phủ quan với những cuộc mưu tính không ngừng nghỉ, cô học được sớm rằng nước mắt là thứ xa xỉ dành cho những kẻ còn có thời gian. Giờ đây, bao nhiêu tiền mang theo chỉ đủ cho vài ngày ăn uống, không người thân, không nơi ở, và bên cạnh là một người đàn ông bí ẩn đang nhìn cô với ánh mắt... không phải thương hại. Là gì đó khác. Sắc sảo hơn. Nhận xét hơn.

"Kế hoạch của cô nương tiếp theo là gì?" Hắn hỏi, giọng phẳng lặng.

"Tìm nhà trọ," Ngọc Bích đáp gọn, rồi quay gót bước đi.

Hắn không hỏi thêm. Chỉ đi theo.

Ba nhà trọ đầu tiên đều lắc đầu — không phải vì không có phòng, mà vì Ngọc Bích nhận ra ánh mắt chủ nhà trọ nhìn sang bóng người đàn ông theo sau cô với vẻ ngần ngại. Lâm Tĩnh có vẻ ngoài thô ráp, nhưng cái gì đó trong cách hắn đứng, cách hắn im lặng, khiến người ta không dám coi thường mà cũng không dám nhận vào.

Nhà trọ thứ tư nằm cạnh bờ kênh, chủ là một người đàn ông béo tốt với đôi mắt ti hí. Ông ta mới ngó qua túi tiền eo hẹp của Ngọc Bích đã cười xòa: "Phòng hết rồi cô ơi, hết từ hôm qua—"

"Để ta."

Hai tiếng ngắn, nhưng Lâm Tĩnh đã bước lên trước, ngón tay rút ra từ tay áo một vật nhỏ đặt lên quầy. Tiếng chạm khô, sắc.

Ngọc Bích không kịp nhìn rõ vật đó là gì, nhưng chủ nhà trọ đổi sắc mặt ngay lập tức. Từ cái cười xởi lởi giả tạo chuyển sang vẻ cung kính, lưng hơi cúi xuống, hai tay khoanh trước ngực: "Đại nhân thứ lỗi, tại hạ không biết người của..." ông ta khẽ liếc tấm bài nhỏ trên quầy rồi nuốt nước miếng, "...không biết quý nhân ghé thăm. Phòng nhất hạng ngay lập tức, và bữa ăn chiều sẽ dọn lên—"

"Hai phòng riêng," Lâm Tĩnh nói. "Phòng cô nương cần cửa sổ hướng Nam. Đừng để ai quấy rầy."

"Tuân lệnh, tuân lệnh."

Tấm bài vàng biến mất trở lại vào tay áo Lâm Tĩnh trước khi Ngọc Bích kịp nhìn rõ, nhưng cô đã nhìn thấy đủ để hiểu: đó không phải bài lệnh thông thường. Bề mặt vàng ròng, chữ khắc sắc nét, kích thước và hình dáng của loại bài chỉ những huynh trưởng bang hội lớn hoặc... những người thực sự quyền thế mới dùng.

Buổi chiều, Ngọc Bích ngồi bên cửa sổ nhìn xuống dòng kênh, ăn bát cơm người ta mang lên mà không thấy vị gì. Đầu óc cô đang bận với một câu hỏi hoàn toàn khác.

Ai là Lâm Tĩnh?

Gã đàn ông đó ngồi trong phòng bên cạnh — cô có thể nghe tiếng bước chân hắn thỉnh thoảng di chuyển, đều đặn và chắc chắn như tiếng đếm nhịp. Hắn không gõ cửa phòng cô. Không hỏi han. Cứ như đã hiểu rằng Ngọc Bích cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ, và hắn cho cô thời gian đó mà không cần được xin.

Điều đó, kỳ lạ thay, khiến cô cảnh giác hơn bất kỳ thứ gì khác.

Đêm xuống. Giang Nam về khuya im lặng đến kỳ lạ — chỉ còn tiếng nước vỗ nhẹ vào thành kênh và tiếng ếch nhái ở đâu đó xa xa. Ngọc Bích thắp thêm cây nến, ngồi thêm một lúc, rồi nhìn xuống sàn nhà.

Tấm bài vàng nằm đó.

Hẳn nó rơi ra khi Lâm Tĩnh đi ngang qua hành lang lúc chiều — cô nhặt lên từ khi nào không hay, giờ mới nhận ra nó đang nằm trong lòng bàn tay mình. Nhỏ hơn cô tưởng. Nặng hơn cô tưởng. Vàng thật, không nghi ngờ gì — bề mặt mượt mà dưới ngón tay, ấm như đã thấm hơi người qua nhiều năm.

Ngọc Bích nghiêng bài về phía ngọn nến.

Mặt trước: một con rồng nhỏ chạm nổi, miệng ngậm châu, đuôi quấn quanh rìa bài. Loại hoa văn này cô từng thấy trên ấn tín của... cô dừng lại.

Mặt sau: ba chữ. Chỉ ba chữ.

Vương — Thiên — Lệnh.

Ngọc Bích đặt tấm bài xuống bàn, rất nhẹ nhàng, như thể nó có thể vỡ. Hoặc như thể cô vừa cầm vào thứ gì đó có thể thiêu rụi cả bàn tay.

Vương Thiên Lệnh.

Không phải bài lệnh của bang hội. Không phải thẻ tín của thương nhân. Đây là thẻ lệnh của phủ Vương — lá bài chỉ được trao cho người thân tín bậc nhất của Vương gia, loại bài có thể điều động binh lực, trưng dụng địa phương, và buộc bất kỳ quan chức nào trong vòng ba trăm dặm phải nghe theo.

Cô biết điều này vì cha cô, trước khi hôn sự được định đoạt, đã từng giải thích cho cô về thứ bậc và quyền lực của nhà họ Vương. "Con phải hiểu người mình sẽ gả vào," ông nói. "Vương gia không phải kẻ thường."

Vương gia không phải kẻ thường.

Và tấm bài vàng này đang nằm trong tay Lâm Tĩnh — người đàn ông mà cô kéo ra từ vệ đường ba ngày trước, người mà cô đặt tên tạm, người mà cô cứu tưởng là một lãng nhân vô gia cư tội nghiệp nào đó.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng cắt đứt suy nghĩ của Ngọc Bích.

"Tấm bài." Giọng Lâm Tĩnh từ bên kia cánh cửa, bình thản như người hỏi mượn cây bút. "Cô nương nhặt được rồi, phải không."

Không phải câu hỏi.

Ngọc Bích nhìn xuống tấm bài trong tay, nhìn lên cánh cửa gỗ chưa khóa, rồi đưa ra một quyết định. Cô đứng dậy, mở cửa.

Lâm Tĩnh đứng ở ngưỡng cửa, không bước vào. Ánh đèn hành lang hắt lên khuôn mặt hắn — bình thản, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt hắn nhìn xuống tấm bài trong tay cô, rồi nhìn lên mặt cô, và Ngọc Bích không thể đọc được gì trong đó ngoài thứ gì đó rất giống... chờ đợi.

"Vương Thiên Lệnh," Ngọc Bích nói, giọng cô đều như mặt hồ trước bão. "Người thường không có thứ này."

"Không," hắn đồng ý.

"Người thường cũng không đứng thẳng như vậy khi đang giả vờ bị thương."

Một khoảnh khắc im lặng rất ngắn. Rồi, lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau, Ngọc Bích thấy khóe môi Lâm Tĩnh nhích lên — không hẳn là nụ cười, nhưng là thứ gì đó rất gần với sự thừa nhận.

"Cô nương thông minh hơn ta nghĩ." Hắn đưa tay ra. "Bài."

Ngọc Bích không trao ngay. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn: "Cô họ tôi đã không còn ở đây. Tôi không còn tiền. Tôi không có nơi đi." Giọng cô không run, không van xin — chỉ liệt kê sự thật lạnh lùng như kẻ đang tính toán bàn cờ. "Sự giúp đỡ của anh — của ngài — tôi tạm thời chấp nhận. Nhưng tôi cần biết một điều."

"Điều gì."

"Ngài đang dẫn tôi về đâu?"

Lần này im lặng kéo dài hơn. Bên ngoài, tiếng nước kênh vỗ nhẹ, tiếng ếch kêu lẻ loi.

"Chưa quyết định," Lâm Tĩnh cuối cùng nói, và câu trả lời đó lại là thứ khiến Ngọc Bích tin hơn bất kỳ lời thề thốt hào nhoáng nào.

Cô đặt tấm bài vào lòng bàn tay hắn.

"Ngủ ngon," cô nói, rồi đóng cửa lại.

Đứng một mình trong phòng, Ngọc Bích tựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại. Trái tim cô đập không còn vì sợ hãi — mà vì thứ gì đó phức tạp hơn nhiều, thứ mà cô chưa có tên gọi. Người đàn ông bên kia cánh cửa là ai, cô chưa biết đủ để kết luận. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: hắn không phải kẻ tầm thường, và con đường phía trước sẽ không đơn giản như cô từng mơ.

Ngọc Bích mở mắt, nhìn lên trần nhà, và trong bóng tối mờ ảo của đêm Giang Nam, cô bắt đầu tính lại từ đầu.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →