🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Canh ba chưa qua, phủ Vương đã rực ánh đèn lồng như ngày hội. Nhưng đây không phải hội vui — đây là sự náo loạn của một cỗ máy quyền lực bị kẹt bánh răng đột ngột, tiếng ken két vang lên giữa đêm yên tĩnh khiến cả một góc kinh thành thức giấc.

Tân nương bỏ trốn.

Chỉ ba chữ ấy thôi, nhưng sức nổ của nó không khác gì một viên pháo lớn ném thẳng vào giữa đại sảnh phủ Vương.

Mẫu phi Từ Uyển đang ngồi trong Tĩnh Tâm Các, mái tóc bạc búi lỏng, tay cầm chén trà đã nguội nhưng không uống. Bà nghe tin qua giọng run rẩy của thị nữ đầu, và trong khoảnh khắc đó, bà không tức. Bà chỉ đặt chén trà xuống rất khẽ, rồi nhìn ra khoảng sân đêm tối mịt, ánh đèn lồng đỏ rung rinh trong gió thu.

"Bỏ trốn," bà lặp lại, giọng bình thản đến kỳ lạ. "Đêm tân hôn. Khỏi phủ."

"Dạ... thưa Mẫu phi, chúng con đã lục soát toàn bộ nội phủ, cả vườn hoa phía Đông lẫn kho lương phía Bắc... Tân nương không còn trong phủ nữa."

Từ Uyển cầm lại chén trà, uống một ngụm. Lạnh. Nhưng bà không ra vẻ bận tâm.

"Thật ra," bà nói chậm rãi, "con bé này thú vị hơn ta nghĩ."

Thị nữ đứng im, không dám hỏi thêm.

Bà Từ Uyển vốn là người đàn bà lớn lên từ những cuộc chiến thầm lặng trong cung cấm. Ba mươi năm sống bên cạnh Thái Vương — người chồng cứng nhắc, lạnh lùng, đã qua đời năm năm trước — bà không học được nhiều điều từ ông, nhưng có một điều bà khắc cốt ghi tâm: đừng bao giờ để kẻ địch biết bạn đang vui hay đang lo. Bình thản là vũ khí mạnh nhất.

Và đêm nay, bên trong vẻ bình thản ấy, bà đang vui.

Bà vốn không ưa hôn sự này từ đầu. Gia tộc Ngọc Bích — họ Ngọc ba đời làm quan, tiếng tăm lẫy lừng ở vùng Giang Nam, con gái được tiến cử vào kinh như một món quà chính trị. Nhưng bà Từ Uyển biết rõ hơn ai hết: Ngọc gia không phải dâng con gái, họ đang cài người. Và đứa con gái ấy, dù xinh đẹp hay tài giỏi đến đâu, sẽ mang theo cả một mạng lưới quan hệ mà gia tộc Ngọc dệt công phu suốt nhiều năm.

Một nàng dâu là một con tốt được đặt vào trong phủ.

Nhưng giờ con tốt ấy đã tự bước khỏi bàn cờ.

Chưa kịp để niềm vui thầm lặng lắng xuống, tin thứ hai đến — và lần này nó như gáo nước lạnh.

Thái hậu triệu kiến.

Không phải sáng mai. Không phải sau khi bình minh ló dạng. Ngay bây giờ, canh ba giữa đêm, Thái hậu muốn gặp Mẫu phi Từ Uyển tại Khôn Nguyên Điện.

Bà Từ Uyển đứng dậy, vẻ mặt không đổi, chỉ vẫy tay nhẹ cho thị nữ đến chỉnh lại y phục.

"Chuẩn bị kiệu," bà nói. "Và gọi Hàn Nguyệt đi cùng."

Hàn Nguyệt — Trắc Thất Phu Nhân, người hầu cận thân tín nhất của Mẫu phi — đứng chờ ở cổng Tĩnh Tâm Các với vẻ điềm tĩnh không ai sánh được. Nàng mặc y phục màu tro nhạt, tóc vấn gọn, khuôn mặt sắc sảo với đôi mắt đen như mực tàu. Năm ba mươi hai tuổi, Hàn Nguyệt đẹp theo kiểu của dao — lạnh và bén.

Nghe Mẫu phi thuật lại vắn tắt trên đường ra kiệu, nàng chỉ gật đầu một cái.

"Thái hậu sẽ đổ lỗi cho phủ Vương," nàng nói khẽ, giọng đủ để chỉ Mẫu phi nghe. "Không đủ nghiêm minh, để tân nương bỏ trốn là sỉ nhục hoàng gia. Bà sẽ nói thế."

"Ta biết." Từ Uyển bước lên kiệu, kéo rèm xuống. "Nhưng lỗi thật sự thuộc về ai?"

"Ngọc gia." Hàn Nguyệt đáp ngay không chút do dự, rồi bước theo sau kiệu với bước chân khoan thai. "Họ dâng một cô gái không chịu ở yên. Đó là thất bại của họ, không phải của phủ Vương."

Từ Uyển mỉm cười sau tấm rèm gấm.

Đây là lý do bà cần Hàn Nguyệt.

Khôn Nguyên Điện vào ban đêm mang vẻ đẹp uy nghiêm đến lạnh xương. Những cột điện mạ vàng phản chiếu ánh nến, hàng thị nữ và thái giám đứng bất động như tượng đá. Thái hậu Triệu Ngọc Linh — người đàn bà bảy mươi tuổi nhưng mắt vẫn sáng như pha lê — ngồi thẳng trên ghế bào, đôi bàn tay đặt trên đầu gối không run không rẩy.

Bà không tức. Bà lạnh.

Cơn tức giận thật sự của Thái hậu không bao giờ nóng — nó luôn lạnh, như lưỡi kiếm rút ra giữa mùa đông.

"Từ Uyển," bà bắt đầu khi Mẫu phi vừa hành lễ xong, "ngươi giải thích ta nghe, một tân nương có thể bỏ trốn khỏi phủ Vương bằng cách nào mà cả trăm vệ binh không hay biết?"

Từ Uyển ngẩng đầu, giọng điềm đạm: "Thần thiếp cũng đang cho điều tra, thưa Thái hậu. Rõ ràng có sự bố trí từ trước, không phải hành động bộc phát."

"Từ trước." Thái hậu lặp lại, giọng khẽ mà nặng tựa núi. "Nghĩa là Ngọc gia biết."

"Thần thiếp không dám quy kết," Từ Uyển nói cẩn thận. "Nhưng cô gái trốn đi không phải tay không. Có sự chuẩn bị. Thần thiếp sẽ trình Thái hậu đầy đủ khi điều tra xong."

Thái hậu nhìn bà một lúc, rồi chuyển ánh mắt sang người đứng sau — Hàn Nguyệt.

"Còn ngươi, Hàn Nguyệt. Ngươi nghĩ sao?"

Hàn Nguyệt bước ra một bước, hành lễ nhẹ nhàng: "Thưa Thái hậu, dù sự thật là gì, điều cần giải quyết trước mắt là danh dự hoàng gia. Nếu tin này lan ra ngoài kinh thành, phủ Vương sẽ trở thành trò cười. Cần truy tìm tân nương về, xử lý lặng lẽ, rồi mới bàn đến việc quy trách nhiệm."

Thái hậu gật đầu chậm rãi. Bà không nói thêm, nhưng cái gật đầu ấy là quyết định: truy tìm, bắt về, xử lý nội bộ.

Và không được để Ngọc gia thoát trách nhiệm.

Trên đường về, trong kiệu, Hàn Nguyệt đi bộ bên cạnh và nói khẽ qua rèm:

"Thái hậu muốn dùng chuyện này để siết Ngọc gia."

"Ta biết." Từ Uyển nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành kiệu. "Ngọc gia có ba người trong Hội Đồng Lễ, hai người trong Bộ Hình. Thái hậu tìm cớ này từ lâu rồi."

"Vậy chúng ta ở đâu trong màn này?"

Câu hỏi thực ra là không cần thiết — Hàn Nguyệt đã biết câu trả lời. Nhưng nàng hỏi vì muốn Mẫu phi nói thành lời, để cả hai cùng nghe rõ hướng đi.

Từ Uyển mở mắt ra. Ánh đèn lồng bên ngoài rọi qua kẽ rèm, vẽ những vệt vàng trên khuôn mặt bà.

"Chúng ta hỗ trợ Thái hậu truy tìm tân nương. Chúng ta tỏ ra đau lòng, lo lắng, sốt sắng. Chúng ta không đổ lỗi cho Ngọc gia — ta để Thái hậu làm điều đó." Bà ngừng lại. "Còn ngươi, Hàn Nguyệt, hãy bắt đầu thu thập những gì ngươi có thể về gia tộc Ngọc. Không phải để ta dùng ngay — mà để ta có trong tay khi cần."

Hàn Nguyệt cúi đầu nhẹ. "Tuân lệnh."

Nhưng bên dưới lớp mưu tính ấy, còn một điều mà Hàn Nguyệt giữ cho riêng mình.

Nàng tò mò về cô gái bỏ trốn đó.

Không phải vì mưu kế, không phải vì lợi ích chính trị. Mà vì trong mười lăm năm theo hầu Mẫu phi, nàng đã thấy biết bao cô gái bước vào phủ Vương — ngoan ngoãn, e dè, co rúm vì sợ hãi hoặc vênh váo vì tự phụ. Tất cả đều ở lại. Tất cả đều học cách thích nghi.

Chưa có ai bỏ trốn.

Ngọc Bích — cái tên nàng nghe lần đầu hôm nay từ bản danh sách hôn lễ — đã làm điều mà không ai nghĩ đến: chạy đi. Đêm tân hôn. Qua cổng sau. Vào bóng tối.

Nàng cũng tự hỏi, người đó đang ở đâu lúc này. Đang làm gì. Có sợ không.

Và có biết rằng cả một cỗ máy đang khởi động để tìm lại nàng không?

Trong khi đó, ở phòng chính nội phủ, Thế tử Liêu Tĩnh Hoài vẫn chưa hay biết đến tình trạng của chính mình.

Không ai dám vào báo cho ông.

Người đầu tiên thử — một thái giám tên Phúc Bảo — đứng trước cửa buồng tân hôn đã hai khắc, tay run, mồ hôi vã ra. Bên trong không có tiếng động gì. Phúc Bảo gõ cửa lần thứ nhất, không có trả lời. Lần thứ hai, vẫn không. Lần thứ ba, nghe tiếng chân bước lại gần, rồi cánh cửa mở ra.

Thế tử đứng trong bóng tối, y phục đại hôn vẫn còn nguyên — đĩnh đạc, lạnh lùng, không một nếp nhăn. Ông nhìn Phúc Bảo một lượt từ đầu đến chân.

"Nói."

Phúc Bảo quỳ xuống, giọng run run thuật lại. Tân nương đã đi. Buồng rỗng. Cửa sau để mở. Dấu vết...

Liêu Tĩnh Hoài không nói gì trong một lúc rất dài.

Rồi ông bước ra khỏi buồng, đóng cửa lại sau lưng, bước về phía thư phòng của mình. Giọng ông khi truyền lệnh bình thản đến mức Phúc Bảo không hiểu ông đang tức hay không tức:

"Không báo với ai ngoài ta. Không truy tìm theo lệnh phủ. Cử người ta tin ra ngoại thành. Riêng."

Phúc Bảo ngơ ngác: "Dạ... thưa Thế tử, nhưng Thái hậu đã..."

"Ta biết." Giọng Liêu Tĩnh Hoài thản nhiên. "Để Thái hậu lo phần của Thái hậu. Ta lo phần của ta."

Ông đẩy cửa thư phòng bước vào, để lại Phúc Bảo quỳ một mình ngoài hành lang.

Trong thư phòng tối, Liêu Tĩnh Hoài ngồi xuống, rót một chén trà — lạnh, từ hồi chiều chưa ai dọn — rồi uống cạn không chớp mắt.

Ông không tức vì bị bỏ trốn. Ông không xấu hổ vì bị coi thường. Những cảm xúc ấy thuộc về người khác.

Điều ông nghĩ đến là: một cô gái đủ can đảm và đủ mưu để trốn khỏi phủ Vương trong đêm tân hôn — người đó không bình thường.

Và điều ông thấy buồn cười, theo cái cách mà chỉ ông mới hiểu được: ông đã không có mặt trong đêm tân hôn của chính mình. Ông đang ở đâu đó ngoài thành, bị thương, được một người xa lạ cứu.

Ông chưa gặp vợ mình lần nào.

Ông khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía ngọn nến đang leo lét.

Người đã cứu ông đêm qua — người đó cũng đang ở đâu đó ngoài thành, trong bóng tối và gió lạnh. Bàn tay nhỏ băng vết thương cho ông. Giọng nói bình tĩnh hơn ông tưởng một người bình thường có thể bình tĩnh trong hoàn cảnh đó.

Ông chưa nhìn rõ mặt người đó.

Nhưng ông nhớ đôi bàn tay.

Màn đêm chầm chậm trôi qua. Phủ Vương vẫn sáng đèn, đội tuần tra vẫn đổ ra các ngả đường theo lệnh Thái hậu, Hàn Nguyệt đã bắt đầu ghi chép những điều cần ghi chép, Mẫu phi Từ Uyển cuối cùng cũng thiếp đi trên ghế trong Tĩnh Tâm Các vì mệt mỏi lẫn tuổi tác.

Chỉ có Liêu Tĩnh Hoài vẫn thức, ngồi trong thư phòng với chén trà lạnh và một câu hỏi không lời.

Ngoài kia, ở đâu đó giữa cánh đồng hoang và những con đường đất chưa ai biết tên, một cô gái mặc y phục tân nương nhàu nát đang cùng một người đàn ông bị thương tìm chỗ trú ẩn cho đêm còn lại.

Họ chưa biết họ là ai với nhau.

Nhưng cỗ máy đã bắt đầu chuyển động — và khi cỗ máy đó tìm ra sự thật, mọi thứ sẽ không còn là chuyện đơn giản của một cô gái bỏ trốn và một người đàn ông bị thương nữa.

Mưu kế trong phủ Vương chỉ mới bắt đầu khởi động những bánh răng đầu tiên của nó.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →