🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ánh bình minh len lỏi qua khe cửa gỗ mục, vẽ một vệt vàng nhạt xiên ngang căn phòng chật hẹp của quán trọ ven đường. Mùi rơm ẩm và khói bếp từ tầng dưới vương lên, hòa lẫn với hơi sương buổi sớm — thứ mùi quen thuộc của những nơi chốn không có ai thực sự thuộc về.

Ngọc Bích tỉnh trước khi gà gáy lần thứ hai.

Cô ngồi thẳng người trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn về phía người đàn ông vẫn nằm bất động trên tấm phản độc nhất trong phòng. Suốt đêm qua cô không ngủ — không phải vì lo lắng cho kẻ xa lạ kia, mà vì chính cô cũng không biết phải làm gì tiếp theo khi bình minh ló dạng.

Phủ Vương ắt đã phát hiện ra rằng tân nương bỏ trốn trong đêm hôn lễ.

Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí cô nhẹ như một vệt gió, không để lại nhiều xao động. Ngọc Bích đã chuẩn bị cho điều này từ lâu — từ cái ngày cha cô đặt bút ký vào tờ hôn thư mà không thèm hỏi ý kiến con gái. Cô không oán cha. Cô chỉ không thể.

Người trên phản cựa mình.

Ngọc Bích không nhúc nhích, chỉ đưa mắt quan sát.

Người đàn ông ấy — người mà đêm qua cô kéo ra khỏi bờ suối hoang vắng khi anh ta đang mê man vì vết thương ở sườn bên trái — mở mắt chậm rãi. Ánh mắt ban đầu còn mơ màng, rồi dần lấy lại tiêu điểm. Anh ta nhìn trần nhà, nhìn quanh phòng, và cuối cùng dừng lại ở cô.

Không có vẻ hoảng hốt. Không có vẻ bối rối.

Điều đó khiến Ngọc Bích chú ý hơn bất cứ điều gì khác.

"Cô đã thức cả đêm." Giọng anh ta khàn khàn vì khô cổ, nhưng không yếu — câu đó là một nhận định, không phải câu hỏi.

"Ta không có thói quen ngủ khi có người lạ trong phòng," Ngọc Bích đáp, giọng phẳng lặng.

Người đàn ông ấy cố ngồi dậy. Cô nhìn anh ta nén đau, bàn tay trái bấu vào mép phản, hơi thở nặng nhọc nhưng có kiểm soát. Không kêu rên. Không nhờ vả. Cũng là điều đáng chú ý.

"Tên ta là Lâm Tĩnh." Anh ta nói khi đã ngồi được, lưng dựa vào tường. "Thương khách. Qua vùng này buôn tơ lụa từ Giang Nam."

Ngọc Bích nhìn anh ta.

"Thương khách," cô lặp lại, giọng không lên không xuống.

"Phải."

"Thương khách buôn tơ lụa đi một mình trong đêm, không hàng hóa, không hành lý, chỉ có một thanh kiếm ngắn giấu trong tay áo và vết thương do lưỡi kiếm sắc bén gây ra." Cô ngừng lại. "Thương khách thú vị."

Lâm Tĩnh — nếu đó là tên thật — không đổi sắc mặt. Khóe miệng anh ta hơi nhích lên, gần giống như một nụ cười nhưng không phải.

"Cô cũng thú vị không kém." Ánh mắt anh lướt nhanh xuống bàn tay cô. "Tay cô băng bó vết thương cho ta tối qua — kỹ thuật không phải của người bình thường. Mà cô lại mặc áo thường dân, đi giày cỏ rẻ tiền, nhưng dáng đi thì thẳng như kẻ quen đội mũ quan."

Lần này đến lượt Ngọc Bích giữ im lặng.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy vang lên, tiếng người bán hàng rong bắt đầu rao dọc con đường đất. Ngày mới đang đến, và với nó là tất cả những phức tạp mà cô chưa biết cách giải quyết.

"Ta tên Lục Vy," cô nói. "Con nhà buôn nhỏ ở huyện lân cận. Đang về thăm họ hàng."

Anh ta gật đầu, không tỏ ra tin hay không tin.

"Vậy thì, Lục Vy," Lâm Tĩnh nói, "cô định làm gì tiếp theo?"

Bữa sáng ở quán trọ ven đường là bánh bao hấp nguội và nước trà loãng. Ngọc Bích — hay đúng hơn là Lục Vy, như cô quyết định từ giờ — ngồi đối diện với Lâm Tĩnh ở bàn góc, lưng quay vào tường, mặt hướng ra cửa. Thói quen cũ, khó bỏ.

Anh ta cũng ngồi với lưng quay vào tường.

Hai người nhận ra điều đó cùng lúc. Không ai nói gì.

"Vết thương của ngươi cần ít nhất năm ngày để lành đủ để đi đường," Ngọc Bích nói, bẻ một miếng bánh bao. "Nếu cứ cố đi sẽ vỡ mạch máu, chảy máu trong. Ta đã thấy điều đó xảy ra một lần rồi."

"Cô thấy ở đâu?"

Cô ngừng nhai một nhịp. "Cha ta từng bị thương kiểu đó khi đi buôn qua vùng giặc cỏ."

Câu trả lời trơn tru. Không hoàn toàn là nói dối — cha cô thực sự từng bị thương, chỉ là không phải vì giặc cỏ.

Lâm Tĩnh nhìn cô một lúc, rồi cầm chén trà lên.

"Cô đề xuất gì?"

"Trú lại đây vài ngày. Quán này không ai hỏi han, chủ quán chỉ cần tiền thuê phòng." Ngọc Bích nhìn xuống miếng bánh bao trong tay. "Ta cũng cần... thời gian sắp xếp chuyện tiếp theo."

Đó là sự thật. Kế hoạch ban đầu của cô là chạy về phía Nam, đến thành phố cảng nơi có con tàu thương mại của người quen cha — người duy nhất cô tin có thể giúp cô biến mất khỏi tầm tay của phủ Vương. Nhưng để đến đó, cô cần đi thêm ba ngày đường, và hiện tại túi tiền của cô không đủ để thuê xe ngựa riêng.

Và cô không thể để người đàn ông này nhìn thấy cô lo lắng.

"Được," Lâm Tĩnh nói đơn giản.

Buổi chiều hôm đó, trong khi Lâm Tĩnh nghỉ ngơi theo lệnh của Ngọc Bích, cô ngồi ở góc sân sau quán, dùng kim chỉ vá lại đường viền tay áo bị sờn. Đây là thứ cô không giỏi — trong phủ, có người làm việc này cho cô — nhưng bàn tay cô khéo léo và kiên nhẫn, và đây không phải lần đầu cô phải tự lo cho bản thân.

Có bàn chân dừng lại gần cô.

Cô không ngẩng đầu. "Ngươi không nên đứng lâu."

"Chỉ một lúc." Lâm Tĩnh ngồi xuống bậc thềm gần đó, hơi thở cẩn thận như người đang quản lý từng cử động. "Cô biết may vá?"

"Ta biết nhiều thứ." Ngọc Bích xỏ kim qua vải. "Chỉ là không phải tất cả đều đáng khoe."

Anh ta im lặng quan sát tay cô một lúc.

"Cô cầm kim như người quen dùng bút." Giọng anh ta khẽ. "Và khi ta tỉnh lại lúc sáng sớm, trước khi cô biết ta đã thức — cô đang nhìn về phía đường cái với vẻ mặt của người đang tính toán, không phải lo lắng. Tính toán."

Ngọc Bích rút kim ra, kéo sợi chỉ.

"Ngươi quan sát nhiều," cô nói.

"Nghề buôn bán dạy người ta quan sát." Giọng anh ta không hề có vẻ biện hộ — đó chỉ là câu trả lời.

"Vậy thì ngươi cũng biết," Ngọc Bích nói, lần này ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, "rằng người khôn ngoan biết lúc nào nên ngừng quan sát."

Ánh mắt Lâm Tĩnh — đôi mắt tối màu với chiều sâu khiến cô không tài nào đọc được — giữ nguyên ánh nhìn vào cô không chớp mắt.

"Người khôn ngoan," anh ta nói chậm rãi, "cũng biết khi nào người đang đứng cạnh mình nguy hiểm hơn kẻ đang đuổi theo họ."

Tim Ngọc Bích dừng lại một nhịp.

Rồi cô cúi đầu xuống, tiếp tục may.

"Ngươi bị thương," cô nói. "Ta không nguy hiểm với người đang bị thương."

"Hôm nay." Anh ta đứng dậy, tay tựa vào cột gỗ. "Còn ba ngày nữa thì sao?"

Cô không trả lời. Và anh ta cũng không chờ câu trả lời — anh ta quay vào trong, bước đi chậm nhưng thẳng lưng, như người quen với việc che giấu sự yếu đuối của mình.

Ngọc Bích nhìn theo bóng anh cho đến khi khuất sau cánh cửa.

Lâm Tĩnh.

Cô thử tên đó trong đầu, xoay nó như viên đá cuội, tìm xem có cạnh nào sắc không.

Thương khách. Tên giả. Vết thương do kiếm gây ra. Không hoảng sợ khi tỉnh dậy ở nơi lạ. Cách quan sát của người được huấn luyện để quan sát, không phải người quen buôn bán. Và quan trọng nhất — cách anh ta chọn từ ngữ, luôn nói vừa đủ, không bao giờ thừa một chữ.

Cô không biết anh ta là ai.

Nhưng cô biết chắc một điều: anh ta cũng không phải người anh tự nhận.

Điều đó, kỳ lạ thay, khiến cô cảm thấy bớt cô đơn hơn là thêm lo lắng — như thể trong cái thế giới dối trá này, ít nhất còn có một người khác hiểu rằng đôi khi che giấu là cách duy nhất để tồn tại.

Đêm thứ hai, Ngọc Bích ngủ được vài canh giờ.

Khi cô thức dậy vì tiếng gió lùa qua khe cửa, trời vẫn còn tối. Cô quay đầu nhìn về phía phản — Lâm Tĩnh vẫn nằm yên, hơi thở đều đặn của người thực sự ngủ say, không phải giả vờ.

Cô lấy từ trong tay nải ra một xấp giấy nhỏ, trải ra trên đầu gối, dùng ánh trăng mờ lọt qua cửa sổ để đọc lại. Đây là bản đồ tuyến đường về Nam — cô tự vẽ, từ trí nhớ, bởi vì mang bản đồ in là thứ đầu tiên bị tịch thu khi bị bắt.

Ba ngày đường nếu đi ngựa. Năm ngày nếu đi bộ hoặc xe bò.

Tiền cô có đủ cho ba ngày nữa ở quán trọ này, cộng với chi phí di chuyển khiêm tốn.

Không đủ để thuê xe riêng.

Cô nhìn sang Lâm Tĩnh.

Anh ta nói là thương khách. Thương khách thì có tiền. Và anh ta nợ cô một sinh mạng.

Ngọc Bích gấp tờ giấy lại cẩn thận.

Cô không quen nhờ vả người khác. Cô không quen tin người khác. Nhưng cô cũng không quen bị đẩy vào tình huống không có lối ra, và đây là lần đầu trong cuộc đời hai mươi năm mà cô không có ai ở phía sau để dựa vào nếu mọi thứ sụp đổ.

Chỉ có cô. Và một người đàn ông lạ mặt đang nằm ngủ cách cô ba bước chân, người mà cô cứu mạng tối qua, người mà cô không biết là bạn hay thù, người mà cô rất muốn tin nhưng tất cả bản năng đều bảo cô đừng vội.

Ánh trăng dần nhạt. Bình minh đang đến.

Ngọc Bích đặt tờ giấy vào đáy tay nải, cất kỹ dưới lớp áo thay đổi.

Rồi cô ngồi thẳng lưng, nhìn ra cửa sổ, và bắt đầu tính toán lại từ đầu — như cô vẫn luôn làm, một mình, không dựa vào ai.

Dù sao thì, cô nghĩ, hành trình chung bất đắc dĩ này vừa mới bắt đầu. Còn quá sớm để biết ai sẽ phản bội ai trước.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →