🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm nay trăng bị mây che khuất, bầu trời phía tây thành như tấm lụa đen dày không tỳ vết. Đó là điều duy nhất mà Lý Ngọc Bích cảm ơn ông trời trong suốt hai mươi năm cuộc đời — bóng tối đêm nay đủ sâu để che giấu một tân nương bỏ trốn.

Cô chạy.

Gấm đỏ thêu phượng hoàng của bộ hôn phục vướng vào đôi chân, mỗi bước như có người giữ lại. Trâm vàng trên đầu đã rơi mất từ lúc nào, mái tóc xõa xuống vai, những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi bít vào mặt cô. Ngọc Bích không dừng lại để chỉnh lại. Không có thời gian. Sau lưng cô là phủ Vương nguy nga với hàng trăm đèn lồng đỏ rực, với những tên gia đinh đang lùng sục khắp nơi, và — đáng sợ nhất — là người chồng mà cô chưa một lần gặp mặt, chỉ nghe danh Vương Tuấn Hành lạnh lùng, tàn nhẫn, không có trái tim.

Cổng phía tây thành mở một kẽ hở nhỏ. Đủ cho một người gầy gò trượt qua.

Ngọc Bích trượt qua.

Phía ngoài thành là mê cung của những con hẻm chật hẹp — nơi ánh đèn của phủ đệ không với tới được, nơi tiếng nhạc đám cưới từ phía trong vẫn còn phảng phất như một lời chế nhạo. Cô chạy sâu hơn vào bóng tối, bàn chân trần chạm lên những viên đá lát lạnh ngắt và ẩm ướt, mỗi bước giẫm lên cảm giác thực tế rằng mình đang làm một điều không thể đảo ngược.

Bỏ trốn đêm tân hôn.

Lý gia sẽ bị nhục. Vương gia sẽ nổi giận. Và cô — Lý Ngọc Bích, tiểu thư đã từng được dạy dỗ rằng đức hạnh của người phụ nữ là tuân theo — sẽ không còn đường quay lại nữa.

Nhưng mà sao lại cần quay lại?

Cô chưa kịp trả lời câu hỏi của chính mình thì bàn chân trái vấp phải vật gì đó nặng nề, mềm, và ấm.

Ngọc Bích ngã nhào, đầu gối chạm đất đau điếng, hai tay chống xuống hẻm nhỏ. Trong giây đầu tiên cô chỉ nghĩ đến việc đứng dậy và chạy tiếp. Nhưng vật thể mà cô vấp phải phát ra một âm thanh — không phải tiếng súc vật, không phải tiếng đá lăn — mà là tiếng rên khẽ của con người.

Ngọc Bích quay lại.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ cửa sổ nhà dân phía cuối hẻm, cô nhìn thấy một người đàn ông nằm dài trên mặt đất. Áo bào xám tro — loại vải tốt, cô nhận ra ngay, dù bây giờ đã rách bươm và ướt đẫm. Không phải mưa. Là máu.

Máu loang thành một vũng đen dưới người anh ta, thấm vào từng kẽ đá.

Ngọc Bích đứng yên ba nhịp thở.

Bỏ đi. Lý trí lên tiếng. Ngươi không có thời gian. Chút nữa bọn gia đinh sẽ ra đến đây. Ngươi không biết người này là ai, là phe nào. Có thể là bẫy.

Nhưng bàn tay cô đã tự động với xuống cổ tay người đàn ông, ngón trỏ và ngón giữa áp vào mạch đập.

Mạch còn. Yếu và hỗn loạn, nhưng còn.

Đó là thứ đã luyện vào người cô trong năm năm học y thuật với thầy Hạ Chiếu — cái bản năng rằng khi có mạch đập thì vẫn còn cứu được. Cái bản năng đó mạnh hơn cả nỗi sợ hãi, mạnh hơn cả lý trí đang hét lên rằng hãy chạy đi.

Ngọc Bích quỳ xuống.

Cô xé vạt trong của hôn phục — lớp lót mỏng màu trắng ngà, mềm và sạch — và bắt đầu kiểm tra vết thương. Có hai vết đâm ở sườn trái, một vết sâu, một vết nông hơn. Cũng có vết thương ở vai phải, trông như vết chém của kiếm. Ai đó đã muốn người này chết.

Người đàn ông không tỉnh. Khuôn mặt anh ta hướng lên trời, và trong cái khoảnh khắc ngắn ngủi mà Ngọc Bích nhìn xuống, cô nhận ra — dù lý trí đang bận rộn với các vết thương — rằng đây là một gương mặt khác thường.

Không phải kiểu đẹp mà cô từng thấy ở những công tử quý tộc hay lại triều — kiểu đẹp được nuông chiều và béo tốt. Đây là gương mặt điêu khắc của người quen gió sương, đường nét sắc như thể ai đó đã dùng dao mà tạc ra, lạnh như ngọc bạch dưới ánh đêm. Ngay cả trong cơn hôn mê, lông mày anh ta vẫn cau nhẹ, khóe môi khẽ mím lại — như thể ngay trong vô thức, con người này vẫn đang kháng cự với điều gì đó.

Ngọc Bích không có thời gian để chiêm ngưỡng thêm.

Cô nén vải trắng lên vết thương sâu nhất, ấn mạnh. Người đàn ông rên lên — âm thanh đau đớn thoát ra từ sâu trong ngực, không phải tiếng kêu của kẻ yếu đuối mà là tiếng của người đang cố im lặng mà không nổi.

"Tôi biết đau," Ngọc Bích lẩm bẩm, giọng thấp và đều, như cô vẫn nói với bệnh nhân năm xưa khi còn theo thầy Hạ ra ngoại thành chữa bệnh. "Nhưng phải ấn. Ngươi mất máu nhiều lắm rồi."

Dĩ nhiên anh ta không nghe thấy.

Cô cột vải lại bằng những nút thắt chắc chắn — bàn tay run nhưng ngón tay không run — rồi xé thêm một mảnh để băng vai. Trong bóng tối, mùi máu tanh và mùi bùn đất hòa vào nhau, mùi của đêm và mùi của hiểm nguy.

Tiếng chân người.

Ngọc Bích ngước đầu. Phía đầu hẻm, ánh đuốc.

Tim cô chìm xuống. Gia đinh của phủ Vương — họ đã ra đến đây rồi. Bây giờ cô có hai lựa chọn: bỏ người đàn ông này lại và chạy, hoặc ở lại và bị bắt.

Nhưng khi cô nhìn xuống — bàn tay nhỏ bé của mình đang ép lên ngực người đàn ông lạ mặt, máu đã thấm qua lớp vải trắng — cô biết mình không thể bỏ đi được.

Không phải vì cao thượng. Mà vì nếu cô rời tay ra bây giờ, vết thương sẽ mở lại và máu sẽ chảy không cầm được.

"Ngươi phải tỉnh lại," cô nói khẽ, gần như chỉ để cho chính mình nghe. "Tỉnh lại, rồi tự lo đi. Ta còn phải chạy."

Người đàn ông không tỉnh. Nhưng mạch ở cổ tay cô vẫn đang cầm — nhịp đập yếu ớt như ngọn nến trước gió — cho cô biết anh ta vẫn còn đó.

Ánh đuốc đến gần hơn. Ngọc Bích nghe thấy tiếng người: "Tìm kỹ vào! Lão gia bảo rồi, tìm không ra đừng có về!"

Cô nhìn quanh. Ngay bên cạnh, có một cái cổng gỗ mục nát nửa khép nửa mở — bên trong có vẻ là một khoảnh sân nhỏ của ngôi nhà bỏ hoang. Ngọc Bích đưa ra quyết định trong chưa đầy một nhịp thở.

Cô kéo người đàn ông vào.

Anh ta nặng hơn cô nghĩ rất nhiều — người này cao và vai rộng, dù đang bất tỉnh vẫn toát ra cái nặng của cơ thể quen luyện tập. Ngọc Bích thấp bé, chưa bao giờ phải làm việc tay chân nặng nhọc, nhưng bây giờ cô kéo bằng tất cả sức lực mình có, gót chân cào trên mặt đất, hơi thở cắt ngắn thành từng tiếng.

Người đàn ông trượt qua khỏi cổng.

Ngọc Bích khép cổng lại, nép vào tường, tim đập loạn.

Bên ngoài, ánh đuốc quét qua khe cổng. Cô thấy bóng chân người chạy ngang. Nghe tiếng gọi nhau, tiếng kiếm va vào thắt lưng khi họ chạy. Một người dừng lại ngay trước cổng — Ngọc Bích nín thở — rồi đi tiếp.

Tiếng chân xa dần.

Cô thở ra, tựa lưng vào tường, cảm thấy đầu gối run.

Bên cạnh cô, người đàn ông lạ mặt nằm trên nền đất, vẫn không tỉnh.

Ngọc Bích nhìn anh ta trong bóng tối của khoảnh sân bỏ hoang. Nhìn những vết thương mà cô vừa băng bó. Nhìn khuôn mặt lạnh như ngọc điêu đó vẫn đang cau mày ngay trong vô thức.

Ai ngươi? Cô thầm hỏi. Ai đã muốn giết ngươi? Và tại sao ngươi lại nằm ở đây, đêm tân hôn của ta?

Không có câu trả lời nào đến.

Nhưng bàn tay cô vẫn ở trên ngực anh ta, cảm nhận từng hơi thở nông và không đều. Và cô biết — dù không muốn thừa nhận — rằng mình sẽ không đi đâu trong đêm nay.

Không phải vì sợ bị bắt. Không phải vì không còn đường thoát.

Mà vì có một mạch đập yếu ớt đang phụ thuộc vào đôi tay này.

Ngọc Bích từng nghĩ rằng thầy Hạ Chiếu đã dạy cô y thuật để cô tự cứu mình khi hoạn nạn. Nhưng thầy chưa bao giờ nói ra điều đó trực tiếp. Thầy chỉ nói: "Nghề y không cho phép ta quay lưng với mạch đập còn sống."

Đêm nay cô hiểu ra tại sao.

Vầng trăng lách qua kẽ mây, đổ một vệt sáng bạc xuống khoảnh sân nhỏ. Trong ánh sáng đó, Ngọc Bích lần đầu tiên nhìn rõ hơn khuôn mặt người đàn ông — và có một thứ gì đó trong lồng ngực cô siết lại, không hẳn là nhận ra, nhưng gần với cảm giác rằng khuôn mặt này không hoàn toàn xa lạ.

Cô đã nhìn thấy ở đâu chưa? Trong tranh vẽ? Trong giấc mơ? Hay đây chỉ là trò lừa bịp của một đêm quá nhiều biến cố?

Người đàn ông bỗng nhíu mày mạnh hơn, môi mấp máy. Một chữ — không, không phải chữ, chỉ là âm thanh — thoát ra giữa hơi thở khó nhọc.

Ngọc Bích cúi xuống gần hơn, nhưng không nghe thêm gì nữa.

Cô ngồi thẳng lại, ngón tay kiểm tra mạch một lần nữa. Nhịp đập ổn định hơn một chút — băng bó đã phát huy tác dụng, vết thương không còn chảy máu nhiều nữa. Anh ta sẽ không chết đêm nay. Không chết vì vết thương.

Nhưng nếu không có thuốc, nếu vết thương nhiễm trùng, thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó lại là chuyện khác.

Ngọc Bích nhìn ra bóng đêm ngoài kia, nghĩ đến con đường phía trước mà cô đã hoạch định suốt ba tháng qua — đến thành phố biển phía nam, đổi tên, bắt đầu lại. Con đường đó vẫn còn đó. Vẫn còn có thể đi được.

Chỉ là không phải đêm nay.

Cô không biết rằng quyết định ở lại — quyết định mà cô tưởng chỉ là việc của một đêm — đã thay đổi tất cả những gì sẽ đến sau này. Không biết rằng người đàn ông nằm dưới đôi tay cô chính là người mà cô vừa bỏ trốn. Không biết rằng Vương Tuấn Hành — Vương gia lạnh lùng không có trái tim mà người ta đồn đại — có một khuôn mặt như thế này khi không có ai nhìn.

Ngọc Bích chỉ biết một điều: mạch đập còn sống, và nghề y không cho phép cô quay lưng.

Cô ngồi xuống bên cạnh người lạ trong khoảnh sân bỏ hoang, lưng tựa vào tường lạnh, tay vẫn đặt nhẹ lên ngực anh ta để cảm nhận từng hơi thở. Bên ngoài, tiếng thành phố đêm dần lặng xuống. Ánh đuốc của gia đinh phủ Vương đã đi xa.

Và Lý Ngọc Bích — tân nương bỏ trốn, người học y thuật nửa vời, cô gái không biết rằng số phận đang bày một trò chơi mà cô là quân cờ trung tâm — lần đầu tiên trong đêm nay, không chạy nữa.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →