Ngọc Bích ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ trầm sơn son, hai tay đặt nhẹ lên lòng, mắt nhìn thẳng vào ngọn nến đang cháy phía trước bàn thờ hợp cẩn. Ánh lửa nhảy múa, đổ bóng lên những bức rèm đỏ thắm treo kín bốn vách, lên những chùm hoa hỷ bằng lụa được cắt tỉa công phu từ sáng sớm. Phòng động phòng của phủ Vương thơm ngát mùi trầm hương pha lẫn hương bách hợp — thứ mùi hương mà người ta thường dùng để đón tiếp hạnh phúc. Nhưng với Ngọc Bích, đó chỉ là mùi của cái bẫy.
Canh một đã qua từ lâu. Tiếng trống canh từ xa vọng lại, trầm mà lạnh.
Người ta đặt cô vào đây như đặt một món đồ vật quý. Kiệu hoa rước từ phủ Thái sư về phủ Vương, tám người khiêng, trăm người theo hầu, bá quan văn võ đứng hai hàng vái chào. Thái hậu ban hôn — không ai được từ chối. Cha cô, Thái sư Trần Quốc Hùng, người cả đời mưu tính chốn triều đình, người đã từng đối diện với giặc phương Bắc mà không chớp mắt, cũng chỉ biết cúi đầu nhận mệnh. Ông nhìn cô với ánh mắt vừa xót xa vừa bất lực — ánh mắt mà lần đầu tiên trong đời Ngọc Bích thấy ông già đi đến vậy.
"Bích Nhi," ông nói, giọng khẽ đến nỗi chỉ có hai cha con nghe thấy, "Liêu Tĩnh Hoài là Vương Thế Tử, ngày sau sẽ thành Vương. Con về đó, học cách sống sót."
Không phải học cách hạnh phúc. Không phải học cách yêu thương. Là học cách sống sót.
Ngọc Bích hiểu. Phủ Vương có ba vị phu nhân, bảy thứ thiếp, và một Vương Thế Tử mà người ta đồn đại là lạnh lùng đến mức phi nhân. Người ta bảo ông ta không cười, không tức giận, không có bất cứ cảm xúc nào mà người thường có thể nhìn thấy. Người ta bảo ông ta đã từ chối ba lần hôn sự do Vương Gia sắp đặt, và chỉ đến khi Thái hậu thân mình bước ra, ông ta mới không thể chối được nữa.
Điều đó khiến Ngọc Bích thấy lạ. Không phải vì Vương Thế Tử cuối cùng cũng nhận lệnh hôn — mà vì suốt từ buổi sáng cho đến tận canh một đêm nay, người ta vẫn chưa thấy mặt ông ta đâu.
Không có chú rể. Trong phòng động phòng, chỉ có cô dâu.
Ngọc Bích đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra sân trong của phủ Vương. Đêm tháng Chín se lạnh, những cây ngô đồng đứng yên trong bóng tối, lá vàng sắp rụng nhưng chưa rụng, lơ lửng giữa hai mùa. Vài tên lính tuần tra đi ngang qua cổng phía Đông, đèn lồng đỏ lắc lư theo bước chân. Phủ Vương rộng đến mức một người bình thường đi từ cổng chính đến đây phải mất gần một khắc.
Cô đã tính toán kỹ.
Từ ba ngày trước khi hôn lễ diễn ra, cô đã nhờ người hầu thân tín mang đến phủ Vương một bộ quần áo thường dân giấu trong hòm đồ trang sức. Bộ đồ xanh thẫm, loại vải thô mà người buôn bán hay dùng — không bắt mắt, không nổi bật, có thể hòa lẫn vào bất cứ đám đông nào. Bên dưới mặt gương đồng trong hòm đồ trang sức, cô nhét một túi bạc nhỏ — không nhiều, nhưng đủ để đi đến Từ Châu. Và bản đồ thành ngoại, vẽ tay, ghi chi tiết con đường vòng qua cổng phía Tây, men theo bờ sông Thanh mà ra, tránh tất cả những trạm gác mà phủ Vương thường đặt nơi cửa chính.
Cha cô bảo cô học cách sống sót. Cha cô không biết cô đã học từ rất lâu rồi.
Ngọc Bích quay lại, đến trước bàn phấn, nhìn gương. Người trong gương đội tóc phượng hoa vàng, mặc áo hỷ bào đỏ thêu rồng phượng — người cô dâu hoàn hảo của phủ Vương, con gái đầu của Thái sư, tất cả đều đúng như ý Thái hậu. Đôi mắt trong gương không buồn, không sợ. Chỉ lạnh và rõ ràng như mặt nước hồ mùa đông.
"Xin lỗi, Thế Tử," cô nói khẽ với bóng mình trong gương, giọng không run, "Nhưng ta không phải là quân cờ của bất cứ ai."
Canh ba. Trống vừa điểm ba tiếng.
Ngọc Bích hành động nhanh và dứt khoát. Cô mở hòm đồ trang sức, lấy ra bộ quần áo thường dân, thay trong chưa đầy một khắc. Bộ hỷ bào đỏ được gấp lại cẩn thận, đặt lên chiếc ghế — không phải vì cô tiếc, mà vì cô không muốn để lại dấu hiệu lộn xộn quá sớm. Túi bạc được thắt chắc vào thắt lưng, bản đồ nhét vào trong áo. Cô tháo đi những trâm vàng, những vòng ngọc, xếp thứ tự trên bàn — những thứ nặng nề và đắt tiền đó chỉ khiến cô chậm đi.
Cửa sổ phòng động phòng nhìn ra vườn cây phía sau. Cô đã quan sát từ ban chiều — một cành ngô đồng lớn vươn ra gần, cách mặt đất chưa đầy hai trượng. Đối với người khác, đó có thể là thách thức. Đối với cô, người đã từng leo lên mái nhà thư phòng của cha để nghe lén các cuộc bàn bạc chính sự từ năm mười ba tuổi, đó chỉ là một bước chân.
Cô mở cửa sổ, đứng trên bậu cửa, nhìn xuống một lần. Gió lạnh thổi vào, kéo theo mùi đất ẩm và lá cây. Bên dưới, vườn cây chìm trong bóng tối, tiếng lá xào xạc nhẹ.
Ngọc Bích nhảy xuống.
Cành ngô đồng đón lấy tay cô, nhám và thật. Cô bám, đu, rơi xuống theo thế trượt — tiếng chân đáp đất khẽ như một tiếng thở. Cô đứng dậy, phủi tay, bước nhanh vào bóng tối của vườn cây mà không nhìn lại phòng động phòng lần nào.
Con đường vòng phía Tây mất gần nửa khắc. Cô đi sát vào bờ tường, tránh những vệt sáng của đèn tuần tra, men theo hàng cây cúc tần mà người ta trồng dọc tường để che khuất tầm nhìn. Phủ Vương lớn, nhưng cũng vì lớn mà không thể canh phòng kín mọi ngóc ngách. Cô tìm ra điểm mù đó trong một lần lén xem bản vẽ phủ mà cha cô giữ trong tủ sách — bản vẽ dùng để lập kế hoạch an ninh cho những dịp Vương Gia vào phủ thăm nom.
Cổng phía Tây có hai tên lính. Nhưng họ đang ngủ gật — đêm tân hôn của Thế Tử, rượu thịt đầy đủ, ai còn tỉnh táo mà làm gì. Ngọc Bích đi qua cổng như một cái bóng, chân không phát ra tiếng động.
Ra khỏi phủ Vương, cô mới thở ra — dài, chậm, nhẹ.
Thành ngoại về đêm khác hẳn thành nội. Không có đèn lồng, không có tiếng rao hàng, không có tiếng guốc gỗ trên đường lát gạch. Chỉ có bóng tối và gió, và xa xa là tiếng chó sủa vọng lại từ mấy xóm nhỏ bên bờ sông. Ngọc Bích theo bản đồ, đi về phía con sông Thanh — từ đó cô sẽ bắt thuyền, ngược lên Từ Châu, tìm đến người cô ruột đã về ở ẩn từ ba năm trước. Người duy nhất ngoài cha cô mà cô tin được.
Cô chưa đi được nửa dặm thì nghe thấy tiếng động.
Không phải tiếng người đi, không phải tiếng ngựa. Là tiếng thở — khó nhọc, nặng nề, như người cố nén đau mà không được. Tiếng đó phát ra từ phía bên phải, sau hàng bụi rậm dọc ven đường.
Ngọc Bích dừng lại.
Lý trí bảo cô tiếp tục đi. Mỗi khắc dừng lại là một khắc phủ Vương có thêm cơ hội phát hiện ra cô đã trốn. Đây là đất ngoài thành, bóng tối dày đặc, bất cứ ai nằm trong bụi rậm đó cũng có thể là mối nguy hiểm.
Nhưng tiếng thở đó nghe rất yếu. Và trong đó có điều gì đó khiến cô không thể tiếp tục bước.
Cô thở dài, lách vào bụi rậm.
Người đàn ông nằm dưới đất, tựa lưng vào gốc cây, một tay đang ép chặt lên vết thương ở sườn trái. Áo ông ta màu tối, nhưng dưới ánh trăng mờ lọt qua kẽ lá, Ngọc Bích vẫn thấy rõ vệt thẫm loang rộng — máu, và không ít. Khuôn mặt ông ta xanh tái, mắt nhắm lại, hơi thở đứt quãng.
"Ngươi còn tỉnh không?" cô hỏi khẽ, cúi xuống.
Người đàn ông mở mắt. Trong bóng tối, cô không thấy rõ nét mặt — chỉ thấy hai mắt sắc bén một cách kỳ lạ, nhìn cô với ánh nhìn mà cô không đọc được.
"Người... qua đường." Giọng ông ta trầm, khó nhọc. "Đừng... dây vào."
"Ta thấy ngươi đang chết." Ngọc Bích không vòng vo. Cô lấy dải vải trong túi — cô đã chuẩn bị sẵn nhiều thứ hơn những gì người ta nghĩ — và bắt đầu buộc cầm máu. "Vết thương dao. Sâu nhưng chưa chạm tạng. Nếu không băng lại, ngươi sẽ chết trước khi trời sáng."
Người đàn ông không phản đối nữa. Có lẽ vì không còn sức, hoặc vì ông ta hiểu cô nói đúng.
Ngọc Bích làm việc nhanh và gọn — đây không phải lần đầu cô băng bó vết thương. Thư phòng của cha có sách thuốc, và cô là loại người đọc tất cả những gì nằm trong tầm tay. Cô thắt chặt băng, kiểm tra độ kín, rồi mới nhìn thẳng vào mặt người đàn ông.
Ánh trăng vừa thoáng qua đám mây. Và Ngọc Bích nhìn thấy rõ khuôn mặt đó lần đầu tiên.
Cô đã thấy bức họa đó một lần — trong phòng riêng của cha, cha giải thích cho cô về những người cô sắp liên quan đến. Khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng, đôi mày thẳng như nét bút. Không thể nhầm lẫn được.
Liêu Tĩnh Hoài. Vương Thế Tử của phủ Vương.
Người chồng mà cô vừa bỏ trốn.
Ngọc Bích nhìn ông ta. Ông ta nhìn lại cô, ánh mắt vẫn sắc bén dù toàn thân đang yếu đi từng giây.
Không ai nói gì trong một lúc lâu.
Rồi cô nghe thấy tiếng bước chân từ xa — đều và nhanh, kiểu bước chân của người lính được huấn luyện. Tiếng binh khí leng keng nhẹ. Ai đó đang đuổi theo ông ta.
Và có thể, cũng đang tìm kiếm cô.
Ngọc Bích nhìn người đàn ông bị thương trước mặt, nhìn bóng tối phía sau lưng, rồi nhìn con đường dẫn đến bờ sông — con đường tự do mà cô đã tính toán từ ba ngày trước.
"Vương Thế Tử," cô nói, giọng bình thản đến lạ lùng so với tình huống, "đêm nay có vẻ cả hai ta đều có chuyện cần giải thích."
Góc miệng người đàn ông cử động — không hẳn là cười, nhưng cũng không hẳn là không phải.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →