Mưa bắt đầu từ giờ Dậu, lúc trời còn chưa tối hẳn, những hạt nước đầu tiên gõ lên mái ngói như ngón tay ai đó đang gõ thử cửa. Đến giờ Tuất thì mưa đổ xuống thật sự — không phải mưa dịu, không phải mưa vừa, mà là thứ mưa mùa hạ ở kinh thành vẫn hay đổ như thể trời quyết định trả nợ nước một lần cho xong.
Ngọc Bích ngồi ở bàn, lưng thẳng, nhưng vai hơi nghiêng về phía trước — cái dáng của người đang tập trung vào thứ gì đó quan trọng hơn là cố tình tạo vẻ tao nhã. Trước mặt cô là tờ giấy trải rộng, mực đã khô ở nhiều chỗ, vẫn còn ướt ở vài đường nét mới vẽ. Bản đồ. Không phải bản đồ chép lại từ sách — đây là bản đồ cô tự vẽ từ ký ức, từ những năm tháng theo cha đi khắp nơi trước khi ông mất, từ những mảnh giấy vụn, những câu chuyện kể của người buôn, những ghi chú vội trong nhật ký cũ.
Góc trên bên trái: chữ viết nhỏ, "Thái Nguyên — chợ phiên họp ngày mười lăm, bán vải thổ cẩm tốt." Góc dưới bên phải còn bỏ trống — cô chưa bao giờ đặt chân xuống vùng đó. Chính giữa, một dãy núi được phác bằng những nét bút mảnh, bên cạnh có hai chữ nhỏ: "Nga My."
Tiếng bước chân ngoài hành lang.
Ngọc Bích không ngẩng đầu. Trong phủ này, đêm mưa thường vắng — bọn thị nữ không có việc gì cần đến phòng cô vào giờ này, và Tĩnh Hoài thì càng không. Bốn ngày qua, kể từ khi cô trở về phủ — hay chính xác hơn, kể từ khi hắn tìm ra cô giữa đường và họ cùng nhau trở về trong im lặng — hắn chưa một lần chủ động đến phòng cô vào ban đêm.
Tiếng gõ cửa. Nhẹ. Không phải cách thức nài nỉ.
"Vào đi."
Cánh cửa mở. Tĩnh Hoài bước vào, trên vai áo còn lấm tấm nước mưa — không nhiều, nhưng đủ cho thấy hắn đã đứng ngoài hành lang có mái che nhưng gió thổi xiên một lúc trước khi gõ cửa. Không có người hầu theo sau. Hắn mang theo một cái bình nhỏ và hai cái chén.
"Ta đi ngang qua bếp," hắn nói, như thể điều đó giải thích cho sự xuất hiện của mình. "Họ đang đun mật táo đỏ. Ta lấy một bình."
Ngọc Bích nhìn hắn một lúc. "Vương gia không cần giải thích lý do khi vào phòng này."
"Ta biết." Hắn đặt bình và chén lên cạnh bàn, kéo cái ghế nhỏ ra ngồi — không phải ghế chính diện đối mặt với cô, mà là ghế bên cạnh, cái ghế mà người ta thường dùng khi muốn nhìn vào cùng một thứ với người khác thay vì nhìn vào mặt nhau.
Mắt hắn dừng lại ở tờ giấy.
Ngọc Bích không vội che lại. Che bây giờ thì kỳ. Hắn đã nhìn thấy rồi.
"Nàng vẽ à?" Giọng hắn không phán xét, không khen ngợi — chỉ là câu hỏi thật.
"Ghi chú lại những nơi đã qua." Cô chấm bút vào nghiên mực, tiếp tục vẽ đường sông ở đoạn còn dang dở. "Để không quên."
Hắn rót mật táo đỏ vào chén, đẩy một cái về phía cô mà không nói gì. Rồi hắn ngồi nhìn cô vẽ.
Không ai nói gì trong một lúc. Chỉ có tiếng mưa.
Ngọc Bích quen với im lặng giám sát — loại im lặng mà người trên dùng để quan sát người dưới, loại im lặng trước khi ai đó nói ra điều họ thật sự muốn. Nhưng im lặng này khác. Nó không có hình dạng của sự chờ đợi.
"Chỗ này," hắn chỉ vào dãy núi ở giữa bản đồ, "là Nga My?"
"Ừ."
"Nàng muốn đến đó?"
Ngọc Bích ngừng bút. Không phải vì câu hỏi khiến cô bất ngờ, mà vì cô đang cân nhắc có nên trả lời thật không. Ở đây, trong phủ này, trong cái trò chơi quyền lực mà cô đang học cách tồn tại, trả lời thật đôi khi là sai nước.
Nhưng hắn không hỏi với giọng của người đang thu thập thông tin.
"Muốn," cô nói. "Từ nhỏ, cha tôi kể về núi Nga My. Ông bảo trên đó mây thấp lắm, buổi sáng mây chảy qua kẽ tay như nước. Ông chưa kịp dẫn tôi đi thì mất rồi."
Tĩnh Hoài nhìn chỗ hai chữ "Nga My" trên bản đồ. "Ta chưa đến đó bao giờ."
"Vương gia đi nhiều nơi."
"Đi nhiều nhưng không phải đi theo ý mình." Hắn nâng chén lên, nhìn vào trong như đang nhìn vào thứ gì đó xa hơn cái chén. "Lần nào cũng có mục đích. Lần nào cũng có người theo. Lần nào cũng phải về đúng hạn." Hắn uống một ngụm rồi đặt chén xuống. "Ta muốn một lần ra biển. Không có vệ binh. Không có lịch trình. Chỉ đứng đó mà nhìn."
Ngọc Bích không trả lời ngay. Cô chấm bút, vẽ thêm một cái chấm nhỏ ở vị trí một hải cảng phía đông, rồi bên cạnh viết hai chữ nhỏ bằng nét bút mảnh nhất: "biển xanh."
Hắn nhìn, và góc miệng hơi cong lên.
"Nàng đã ra biển chưa?"
"Một lần. Tôi bảy tuổi. Tôi nhớ mùi muối và cảm giác cát chạy ra khỏi bàn chân khi sóng rút." Cô ngừng. "Tôi nhớ tôi đã khóc khi cha bảo về. Không phải khóc thành tiếng — tôi đã học cách không khóc thành tiếng từ trước đó rồi. Nhưng cha nhìn ra."
Tĩnh Hoài không nói gì. Nhưng hắn nghe.
Đó là điều Ngọc Bích nhận ra từ từ trong những tuần qua — hắn nghe theo cách mà ít người trong vòng tròn quyền lực này biết nghe. Không ngắt lời, không chờ đến lượt mình nói, không lập tức phân tích xem thông tin nào có thể dùng được. Hắn chỉ nghe.
"Vương gia học ở đâu cách ngồi yên như vậy?" cô hỏi, giọng không có vẻ khen mà cũng không phải hỏi móc.
Hắn suy nghĩ thật sự trước khi trả lời. "Khi còn nhỏ, trong cung, ta học rằng nói nhiều là nguy hiểm. Nên ta học cách im." Một ngừng. "Sau này ta nhận ra im mà vẫn hiểu người ta nói gì thì có ích hơn nói nhiều."
"Thế mà bây giờ Vương gia cũng nói không ít."
"Với nàng thì khác."
Câu đó được nói bình thường, không có ý định làm cô bối rối. Chính vì vậy mà nó lại khiến cô ngừng bút lâu hơn dự định.
Mưa vẫn đổ. Một tia chớp xa, tiếng sấm theo sau chậm hơn — cơn mưa còn chưa đến đỉnh.
"Tôi không hiểu Vương gia," Ngọc Bích nói, bắt đầu tô lại đường sông cho đậm hơn. "Từ đêm tôi tìm thấy Vương gia ngoài thành đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu."
"Điều gì nàng không hiểu?"
"Vương gia không tức giận khi tôi bỏ trốn. Không trừng phạt. Không dùng nó làm đòn bẩy." Cô nhìn thẳng vào hắn. "Trong phủ này, trong triều đình này, không ai bỏ qua một lợi thế như vậy."
Tĩnh Hoài im lặng một lúc. Rồi hắn hỏi, giọng thật: "Nàng muốn ta dùng nó không?"
"Không."
"Vậy thì nàng hỏi làm gì?"
Ngọc Bích mở miệng, rồi đóng lại. Đó là câu hỏi hay. Cô hỏi vì cô muốn hiểu — muốn hiểu thật sự, không phải để tìm điểm yếu hay tính nước cờ tiếp theo. Và cái việc muốn hiểu một người vì chính họ, không vì mục đích nào khác, là thứ cô không quen.
"Vì tôi muốn biết," cô nói sau cùng.
"Ta không tức giận vì ta hiểu tại sao nàng làm vậy." Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi mưa đang vẽ những đường dài trên mặt kính mỏng. "Nàng chưa gặp ta bao giờ. Nàng được gả đi như một quân cờ. Nàng chạy không phải vì nàng hèn — nàng chạy vì nàng đủ can đảm từ chối một thứ mình chưa hiểu." Hắn quay lại nhìn cô. "Ta tôn trọng điều đó."
Ngọc Bích nhìn hắn. Trong ánh đèn dầu vàng, khuôn mặt hắn không có vẻ của người đang thực hiện mưu kế. Chỉ là một người ngồi uống mật táo đỏ trong đêm mưa, nói điều hắn thực sự nghĩ.
"Vương gia cũng không muốn cuộc hôn nhân này," cô nói — không phải câu hỏi.
"Không muốn cuộc hôn nhân do người khác sắp đặt," hắn sửa lại. "Khác với không muốn người được chọn."
Lần này Ngọc Bích thực sự không biết phải nói gì.
Cô cúi xuống bản đồ, tiếp tục vẽ — nhưng tay không thật sự chắc như lúc trước. Hắn không nói thêm, không đẩy tiếp. Hắn rót thêm mật táo đỏ vào chén của cô và ngồi nhìn mưa.
Sau một lúc, cô hỏi: "Vương gia có biết chơi cờ không?"
"Biết."
"Vương gia thích nước cờ nào nhất?"
Hắn suy nghĩ. "Nước cờ mà đối thủ không biết là mình đang đi."
"Tôi tưởng Vương gia sẽ nói nước cờ kết thúc ván."
"Kết thúc ván chỉ vui một lúc. Cái khoảnh khắc đối thủ nhận ra mình đã bị dẫn vào thế khó từ bảy tám nước trước mới đáng nhớ." Hắn nhìn cô với ánh mắt hơi khác — không phải thử thách, nhưng gần với đó. "Nàng thì sao?"
"Tôi thích nước cờ mà hai bên đều nghĩ mình đang thắng," Ngọc Bích nói. "Ván đó chơi lâu hơn. Và thú vị hơn."
Tĩnh Hoài im lặng, rồi bật cười — không phải cười xã giao, mà cười thật, ngắn và bất ngờ. "Nàng không giống bất kỳ người nào ta từng gặp."
"Vương gia gặp nhiều người quá thì nhàm," cô đáp, giọng tỉnh bơ, tiếp tục vẽ.
Hắn nhìn bản đồ một lúc. "Chỗ này còn trống," hắn chỉ vào góc dưới bên phải. "Nàng chưa đến đó à?"
"Chưa. Tôi chưa bao giờ xuống vùng đó." Cô nhìn khoảng trống. "Nghe nói mùa thu ở đó đẹp. Rừng phong đỏ."
"Tháng chín năm nay có thể đến được." Hắn nói bình thường, như đang nói về việc đi chợ. "Không phải chuyến đi chính thức. Chỉ là ghé qua."
Ngọc Bích ngẩng đầu nhìn hắn. "Vương gia nói thật?"
"Ta không có thói quen nói không thật những điều nhỏ như vậy." Ánh mắt hắn gặp ánh mắt cô. "Những điều lớn thì đôi khi ta nói không đủ — nhưng những điều nhỏ thì không cần."
Cô nhìn hắn một lúc, rồi cúi xuống, cầm bút lên, và ở góc dưới bên phải của bản đồ, cô vẽ một vài cái cây nhỏ — không phải vẽ kỹ, chỉ là nét phác — và bên cạnh viết hai chữ: "phong thu."
Tiếng sấm gần hơn. Mưa to hơn nữa.
Tĩnh Hoài nhìn hai chữ đó, và lần này hắn không cười, nhưng có gì đó ở ánh mắt hắn thay đổi theo cách cô không hoàn toàn đọc được.
"Ngọc Bích," hắn nói.
Không phải "Vương phi." Không phải "nàng." Tên thật.
Cô ngẩng đầu.
"Ta không biết ván cờ này sẽ kết thúc thế nào," hắn nói, giọng bình tĩnh nhưng có trọng lượng khác với mọi lần trước. "Nhưng ta muốn chơi thật — không phải đi nước che đi nước kia. Nàng có muốn vậy không?"
Mưa đổ xuống bên ngoài. Ngọc Bích nhìn hắn — người đàn ông mà cô đã tìm thấy đang bị thương ở vệ đường, người mà cô đã không biết là chồng mình cho đến khi đã quá muộn để giả vờ không biết, người đang ngồi bên cạnh cô trong đêm mưa với một bình mật táo đỏ và không có vệ binh theo.
Cô nhúng bút vào nghiên mực.
"Vương gia cần biết," cô nói, "rằng tôi vẫn có thể bỏ trốn lần nữa nếu cần."
"Ta biết."
"Và tôi vẫn sẽ không làm gì vì sợ."
"Ta không muốn nàng làm gì vì sợ."
Ngọc Bích nhìn xuống bản đồ, nhìn những nơi đã đến và những nơi chưa đến, rừng phong chưa thấy và biển đã mờ trong ký ức tuổi thơ.
"Được," cô nói. "Nhưng nếu Vương gia đi nước không thật — tôi sẽ nhận ra."
"Ta biết điều đó cũng vậy," hắn đáp, và giọng hắn có gì đó gần với tin tưởng hơn là thách thức.
Họ ngồi như vậy đến gần giờ Tý — Ngọc Bích vẽ thêm vài nét, Tĩnh Hoài ngồi nhìn mưa và uống mật táo đỏ. Không ai nhắc đến triều đình, không ai nhắc đến những người đang ngóng cổ chờ xem Đông Vương phủ sẽ về phe nào, không ai nhắc đến cái đêm cô bỏ trốn hay cái đêm hắn bị thương.
Chỉ có bản đồ trải rộng trên bàn, với những nơi chưa đến đang chờ được điền vào.
Khi hắn đứng dậy để về, Ngọc Bích không ngẩng đầu, nhưng cô nói: "Bình mật táo để lại đây."
Hắn để lại bình, và đi.
Mưa vẫn chưa tạnh. Ngọc Bích ngồi nhìn góc phong thu trên bản đồ một lúc, rồi cô nhúng bút lần nữa và bắt đầu vẽ tiếp — đường núi, con sông, những vùng đất chưa tên — bản đồ dần đầy hơn trong ánh đèn dầu, và đêm nay, lần đầu tiên từ khi về phủ này, cô không nghĩ đến cửa thoát tiếp theo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →