🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng sớm tinh mơ, khi sương còn đọng trắng trên mái ngói cong vút của phủ Vương, Ngọc Bích đã thức dậy trước cả đám thị nữ chầu chực ngoài cửa. Cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào gương đồng mờ ảo, nhẩm lại trong đầu từng khuôn mặt đã thấy hôm qua khi được dẫn vào nội phủ.

Ba mươi hai gian phòng. Bảy thê thiếp cũ. Hàng chục thị nữ, quản gia, bà vú, người hầu — mỗi người đều mang theo một mớ quan hệ chằng chịt mà cô chưa kịp tháo gỡ.

Đây không phải nhà. Đây là chiến trường.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

"Trình Thế tử phi, Nhị nương Hàn Nguyệt sai người mang lễ vật sang chào mừng."

Ngọc Bích đặt chiếc lược xuống, đáp bằng giọng bình thản: "Mời vào."

Người mang lễ vật là một thị nữ mười bảy, mười tám tuổi, mặt non nớt nhưng mắt lại già dặn bất thường. Cô ta bưng khay son thếp vàng, trên đặt một chiếc hộp gỗ trầm hương chạm khắc tinh vi.

"Nhị nương kính tặng Thế tử phi một bức trướng thêu, chúc Thế tử phi sức khỏe dồi dào, sớm có tin vui."

Ngọc Bích quan sát thị nữ kia trong khi tay mở hộp. Bức trướng lụa đỏ, thêu đôi uyên ương giữa hồ sen — đẹp đẽ, chu đáo, và hoàn toàn vô hại.

Nhưng cô không nhìn vào trướng. Cô nhìn vào mắt thị nữ đó.

Ánh mắt kia không phải của người đang trao quà. Đó là ánh mắt của người đang quan sát, đang ghi nhớ, đang đánh giá từng phản ứng nhỏ nhất của bà chủ mới.

Được rồi. Ngươi là người của Hàn Nguyệt, cài cắm vào đây.

"Cảm ơn Nhị nương," Ngọc Bích nói, giọng ấm áp vừa đủ để lịch sự, lạnh vừa đủ để giữ khoảng cách. "Ngươi về bẩm với Nhị nương rằng ta đã nhận. Ngày nào rảnh rỗi, ta sẽ sang thăm."

Sau khi thị nữ lui ra, Ngọc Bích gọi A Lan — thị nữ thân tín mà mẫu thân đã gửi theo từ nhà họ Trần.

"A Lan, từ hôm nay trở đi, bất cứ thứ gì người ngoài mang vào phòng ta, đều phải qua tay ngươi kiểm tra trước."

A Lan gật đầu, không hỏi thêm. Đây là một trong những điều Ngọc Bích trân quý nhất ở cô thị nữ này — hiểu ý mà không cần giải thích dài dòng.

Buổi sáng trôi qua trong những nghi lễ tẻ nhạt.

Ngọc Bích phải đến chào Vương lão thái thái — bà nội của chồng, người nắm quyền thực sự trong phủ kể từ khi Vương lão gia cáo lão. Bà cụ ngồi trên sập gụ chạm rồng, mắt khép hờ, tay lần chuỗi bồ đề bằng ngọc bích Miến Điện.

Cuộc gặp mặt diễn ra trong mười lăm phút. Ngắn. Nhưng Ngọc Bích hiểu — bà cụ đang đo lường cô, từng cử chỉ, từng lời nói, từng cách cô rót trà và kính dâng lên.

"Cháu dâu họ Trần," bà cụ nói, giọng như sỏi lăn trong bình sứ, "phủ ta có phép tắc riêng. Cháu còn trẻ, cần học hỏi thêm."

"Dạ, cháu hiểu. Cháu còn nhiều thiếu sót, xin lão thái thái dạy bảo."

Câu trả lời đúng mực. Không khúm núm. Không kiêu ngạo.

Bà cụ khẽ gật đầu, bế mạc buổi gặp.

Rắc rối nổ ra vào giờ Ngọ.

Ngọc Bích đang ngồi ở Đông thư phòng, dở đọc cuốn y thư mà cô mượn từ thư viện phủ, thì Hàn Nguyệt xuất hiện — không một mình, mà dẫn theo Tam nương Lý Phụng Sơn và bốn, năm thị nữ, quản gia phủ.

Hàn Nguyệt khoảng hăm lăm tuổi, khuôn mặt trái xoan, da trắng như ngọc. Cô ta là con gái thứ của một quan Nhị phẩm, được đưa vào phủ Vương đã ba năm. Nụ cười trên mặt Hàn Nguyệt dịu dàng như mùa xuân, nhưng Ngọc Bích đã nhận ra từ sáng — đằng sau nụ cười đó là một bộ não lạnh như sương tháng Chạp.

"Thế tử phi," Hàn Nguyệt chắp tay, giọng ngọt ngào, "thiếp có việc muốn bẩm."

"Có chuyện gì vậy, Nhị nương?"

Hàn Nguyệt không trả lời ngay. Cô ta đưa mắt nhìn quản gia phủ — một người đàn ông trung niên tên Chu Thành — ra hiệu. Chu Thành bước tới, trên tay cầm một chiếc túi vải thô.

"Bẩm Thế tử phi," Chu Thành cúi đầu, giọng không cảm xúc, "sáng nay trong lúc dọn dẹp phòng của Thế tử phi, thị nữ phát hiện túi vật phẩm này giấu dưới gầm giường."

Ngọc Bích nhìn chiếc túi. Tim cô không đập nhanh thêm một nhịp nào.

"Bên trong là gì?"

"Bẩm... là một ít tóc rối, móng tay cắt, và hình nhân bằng giấy vàng mã." Chu Thành ngừng lại. "Những thứ này... không lành."

Cả gian phòng im lặng nặng nề. Tam nương Lý Phụng Sơn che miệng, mắt mở to như đang hoảng sợ — nhưng không che được ánh vui mừng trong đó.

Hàn Nguyệt thở dài, giọng đầy lo lắng giả tạo: "Thế tử phi, thiếp không muốn tin điều xấu, nhưng trong phủ có Thế tử và lão thái thái... nếu đây là bùa ngải, hậu quả sẽ..."

"Nhị nương."

Ngọc Bích cắt ngang, giọng điềm tĩnh đến lạnh lùng.

"Túi đó được tìm thấy ở đâu trong phòng ta?"

"Dạ, dưới gầm giường."

"Ai là người tìm thấy?"

Chu Thành thoáng do dự. "Dạ... thị nữ Tiểu Hồng."

"Tiểu Hồng là người của ai?" Ngọc Bích hỏi, mắt nhìn thẳng vào Hàn Nguyệt chứ không nhìn vào Chu Thành.

Không khí trong phòng thay đổi vi tế. Hàn Nguyệt vẫn giữ nụ cười, nhưng khóe mắt cô ta hơi căng ra.

"Tiểu Hồng là thị nữ của phủ, phục vụ Thế tử phi từ hôm qua."

"Vậy," Ngọc Bích đứng dậy, giọng vẫn không lên xuống, "ta muốn mời thái y vào phủ kiểm tra những vật phẩm này. Nếu đây là bùa ngải thật, phủ phải biết để xử lý. Nếu không phải... thì cũng phải có kết luận rõ ràng." Cô nhìn Chu Thành. "Quản gia, phiền ông sai người mời thái y ngay bây giờ."

Lần này Chu Thành nhìn sang Hàn Nguyệt trước khi đáp — chỉ một phần giây, nhưng Ngọc Bích không bỏ qua.

"Dạ... vâng."

Thái y Lương Khắc Thành đến trong vòng một canh giờ.

Ông ta là người đàn ông sáu mươi tuổi, râu trắng dài, mắt tinh tường sau cặp kính tròn. Thái y của phủ Vương đã bốn mươi năm, ông ta đã chứng kiến quá nhiều trò lắt léo nội phủ để còn bị lung lay.

Ông kiểm tra nội dung chiếc túi vải trong im lặng. Tóc rối — loại tóc thường dùng làm búi sau khi chải. Móng tay cắt — hoàn toàn bình thường. Hình nhân giấy vàng mã — loại bán đầy ngoài chợ cho người dân đốt trong lễ cúng.

"Bẩm các vị," thái y Lương nói, giọng không phán xét, "những thứ này không có thành phần gì gây hại. Tóc và móng tay là vật bình thường. Hình nhân giấy này là loại dân gian dùng trong lễ cúng tổ tiên, không phải bùa ngải theo bất kỳ tài liệu y học hay phương thuật nào mà lão thần biết."

"Nhưng," Hàn Nguyệt lên tiếng, "bùa ngải không nhất thiết phải nhìn thấy bằng mắt thường—"

"Nhị nương." Lần này giọng Ngọc Bích mang một sắc thái khác — không tức giận, mà là cái lạnh lẽo của người đang kết thúc một cuộc chơi. "Thái y đã có kết luận. Nếu Nhị nương không tin vào thái y của phủ, ta có thể đề nghị mời thêm người ngoài vào kiểm định. Nhưng điều đó sẽ khiến chuyện này lan ra ngoài nội phủ."

Hàn Nguyệt hiểu ngay hàm ý. Nếu chuyện bùa ngải lan ra ngoài, câu hỏi sẽ không còn là ai mang bùa vào, mà sẽ là ai đã tạo ra câu chuyện bùa ngải. Và Tiểu Hồng — thị nữ mới được xếp vào phòng Ngọc Bích nhưng thực chất là người của Hàn Nguyệt — sẽ là mấu chốt.

Nụ cười trên mặt Hàn Nguyệt không mất đi, nhưng nó trở nên mỏng hơn, giòn hơn, như lớp băng mỏng trên mặt ao mùa đông.

"Thế tử phi nói phải. Đây chỉ là sự hiểu lầm." Cô ta chắp tay. "Thiếp xin lỗi vì đã làm phiền Thế tử phi."

"Không sao." Ngọc Bích đáp, giọng ấm lại như chưa có chuyện gì. "Ta hiểu Nhị nương lo lắng cho phủ. Đó là tấm lòng đáng quý."

Khi Hàn Nguyệt và đoàn tùy tùng rút đi, Ngọc Bích nán lại nói chuyện thêm vài câu với thái y Lương. Bà hỏi thăm sức khỏe lão thái thái, hỏi về các bài thuốc dưỡng sinh, hỏi về thảo dược nào có sẵn trong vườn phủ. Những câu hỏi hoàn toàn vô hại.

Nhưng thái y Lương — người đã bốn mươi năm trong phủ — hiểu rằng đây không chỉ là hỏi thăm. Đây là Tân Thế tử phi đang xây dựng quan hệ, đang đặt nền móng cho những liên minh mà cô sẽ cần trong tương lai.

Khi ông lui ra, ông không khỏi khẽ gật đầu trong lòng.

Người này không đơn giản.

Đêm xuống, A Lan mang trà vào, ngồi xuống bên cạnh Ngọc Bích, giọng nhỏ như gió:

"Tiểu Hồng đã được điều ra khỏi viện này rồi. Quản gia Chu Thành cho người đến báo, nói là sắp xếp lại nhân sự."

"Tốt." Ngọc Bích nhìn ra cửa sổ, ánh đèn lồng lung linh dưới gió đêm. "Nhưng sẽ có người khác. Lần này họ sẽ không dùng thị nữ nữa."

"Vậy thì sẽ dùng gì?"

Ngọc Bích suy nghĩ một lúc. Hàn Nguyệt thông minh. Cô ta đã thử đòn đơn giản nhất trước — vu cáo bùa ngải, dễ dàng và nếu thành công thì hiệu quả ngay lập tức. Thất bại rồi, cô ta sẽ không lặp lại sai lầm. Đòn tiếp theo sẽ tinh vi hơn, sâu hơn, khó phản công hơn.

Có thể là qua lão thái thái. Có thể là qua Thế tử — người chồng mà Ngọc Bích biết mặt từ một đêm trên cánh đồng tối, người mà cô đã băng bó vết thương trước khi biết ông ta là ai.

Nghĩ đến người đó, Ngọc Bích khẽ nhíu mày.

Vương Tịnh Huyền. Thế tử phủ Vương. Người mà cô đã bỏ trốn trong đêm tân hôn — rồi lại tình cờ gặp ngoài thành, bị thương, nằm trong vũng máu.

Ông ta biết cô bỏ trốn. Cô biết ông ta biết. Hai người chưa nói với nhau câu nào về chuyện đó kể từ khi quay trở lại phủ.

Đó là thanh kiếm lơ lửng trên đầu cô — một thông tin mà Hàn Nguyệt hay bất kỳ ai cũng có thể dùng, nếu họ biết.

Mình phải gặp ông ta trước khi người khác làm được điều đó.

"A Lan," Ngọc Bích nói, "ngày mai, sắp xếp để ta vào thư phòng thăm Thế tử. Nói là ta muốn hỏi thăm vết thương của ông ấy."

A Lan gật đầu, rồi nhìn bà chủ với ánh mắt lo lắng: "Tiểu thư... ý là, Thế tử phi... trong phủ này có rất nhiều người nguy hiểm. Nhị nương Hàn Nguyệt chỉ là một."

"Ta biết." Ngọc Bích nâng chén trà lên, nhìn vào làn khói trắng bốc lên trong đêm lạnh. "Nhưng người nguy hiểm nhất không phải kẻ ra đòn trước. Là kẻ biết chờ đợi."

Cô uống trà, mắt nhìn về phía đèn lồng ngoài hiên đang đung đưa trong gió — vàng và đỏ, màu của đại hỷ, màu của nguy hiểm.

Chiến tranh nội phủ mới chỉ bắt đầu. Và Ngọc Bích hiểu hơn ai hết: trong cuộc chiến này, không có chỗ cho người ngây thơ — chỉ có kẻ thắng và kẻ thua.

Cô sẽ không thua.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →