🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cỗ xe ngựa lăn qua cổng phủ Vương vào giữa buổi sáng, khi ánh nắng còn non và sương chưa tan hẳn trên những chùm hoa thạch lựu trồng dọc lối vào. Ngọc Bích ngồi thẳng lưng sau rèm the, hai tay đặt lên đùi, bàn tay búp ngọc khẽ siết lại rồi thả ra — một động tác quen thuộc mỗi khi cô cần định thần trước trận.

Tĩnh Hoài ngồi đối diện, ánh mắt bà đầy vẻ thăm dò lẫn chút thán phục mà bà không che giấu hết. Người đàn bà đã sống trong chốn hậu cung suốt hai mươi năm, từng chứng kiến bao nhiêu âm mưu tàn nhẫn, vậy mà sáng nay lần đầu tiên bà nhìn một cô gái mới mười tám tuổi mà cảm thấy cần phải thận trọng.

"Nàng dâu," Tĩnh Hoài lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng, "vào trong đó, đừng để mặt biến sắc dù điều gì xảy ra."

Ngọc Bích quay sang bà, môi hé một nụ cười vừa đủ lễ độ: "Đa tạ mẫu phi nhắc nhở. Con đã hiểu."

Cỗ xe dừng lại. Tiếng bước chân của đám gia nhân ra đón vang lên, rồi tiếng gậy trúc gõ nhịp trên nền đá — âm thanh quen thuộc báo hiệu Thái hậu đã chờ sẵn.

Sân tiền viện rộng, lát gạch xanh bóng loáng, cây đại cổ thụ giữa sân trải bóng mát xuống nửa khoảng không gian. Thái hậu Từ Khanh đứng dưới mái hiên, tay chống gậy bạc chạm rồng, vận phẩm phục tím đỉnh đầu đội khánh. Bên cạnh bà, Hàn Nguyệt mặc y phục trang nhã màu hoàng yến, tóc vấn gọn, đôi mắt phượng mở ra khi thấy Ngọc Bích bước xuống xe.

Ngọc Bích không vội. Cô bước xuống từng bậc thang xe với dáng vẻ thư thái, để tà áo đỏ kết hoa từ lễ hôm qua quét nhẹ trên đất. Bộ trang phục đó — cô đã tính toán kỹ lưỡng, không thay — vẫn là y phục tân nương, vẫn là màu sắc của cô dâu vừa qua đêm tân hôn. Nó nói lên mọi thứ mà không cần cô phải mở miệng.

"Kính thưa Thái hậu." Cô cúi chào đúng lễ, không sâu hơn, không cạn hơn. "Thiếp trở về muộn, khiến Thái hậu lo lắng, thật đáng tội."

Ánh mắt Thái hậu Từ Khanh sắc như dao, quét từ đầu đến chân Ngọc Bích trong một giây. Khuôn mặt phúc hậu nhưng lạnh lẽo của bà không lộ một gợn cảm xúc nào, song bàn tay cầm gậy bạc đã xiết chặt hơn.

"Tân nương đi đâu suốt đêm qua?" Giọng bà bằng phẳng, song cái bằng phẳng đó giống mặt hồ mùa đông — lạnh đến cắt da.

Ngọc Bích không chớp mắt: "Thưa Thái hậu, theo lệnh của Thế Tử, thiếp cùng đoàn tùy tùng đến nhà tế bần ngoài thành Đông thị sát việc phân phát lương thực cho dân nghèo dịp năm mới. Thế Tử có phán rằng đây là tâm nguyện của phủ Vương, tân nương cần hiểu rõ để phụ trách trong tương lai."

Một nhịp ngừng ngắn.

Rồi Ngọc Bích khẽ xoay người, dang tay về phía người hầu đứng sau: "Văn thư Thế Tử ban trước hôm cưới, trong đó có dặn dò công việc từ thiện mà Thế Tử muốn thiếp nắm quyền trông nom."

Người hầu bước lên, dâng cuộn giấy được đóng dấu son rực. Một trong những gia nhân phủ Vương bước ra nhận, kính cẩn mở ra trước mặt Thái hậu.

Mặt Thái hậu Từ Khanh thoáng thay đổi — chỉ một thoáng, chỉ người tinh ý mới nhận ra. Chiếc dấu son đỏ thắm kia là ký hiệu thật sự của Thế Tử Lăng Khải Chiêu, bà biết điều đó hơn ai hết. Và văn thư được lập trước hôm cưới — điều đó có nghĩa là mọi thứ hoàn toàn hợp lệ.

Không thể trách cứ. Không có căn cứ nào để trách.

"Ngoài ra," Ngọc Bích tiếp tục, giọng mềm mại nhưng rõ từng chữ, "có mười hai chứng nhân là các vị bô lão và trưởng thôn tại nhà tế bần, cùng biên bản phân phát lương thực có đóng dấu quan địa phương, thiếp xin nộp lên để Thái hậu kiểm xét nếu bà muốn."

Sân tiền viện lặng như tờ.

Đám gia nhân và thị tỳ đứng xung quanh không ai dám thở mạnh. Hàn Nguyệt — người vẫn mỉm cười từ đầu đến giờ — đột ngột không còn cười nữa. Đôi mắt phượng nhìn Ngọc Bích khác đi, cái nhìn không còn là của kẻ nhìn con mồi mà là của người đang điều chỉnh lại sự nhận định.

Thái hậu Từ Khanh đặt gậy xuống nhẹ một tiếng.

"Tân nương có tâm." Bà nói, giọng trung tính đến mức không thể đọc được ý nghĩa thật sự. "Nghỉ ngơi đi."

Đó là lệnh giải tán. Cuộc đối mặt kết thúc mà không có bên nào rõ ràng thắng bại — ngoại trừ Ngọc Bích hiểu rằng đó đã là một chiến thắng.

Buổi trưa, trong gian viện nhỏ ở góc tây của phủ mà người ta đã thu dọn cho Ngọc Bích ở, Tĩnh Hoài bước vào không báo trước.

Ngọc Bích đang ngồi trước bàn gương, để Tiểu Huệ — người hầu theo từ nhà Lý gia — chải lại tóc. Nhìn thấy Tĩnh Hoài qua gương, cô đứng dậy hành lễ: "Mẫu phi."

"Ngồi xuống." Tĩnh Hoài vẫy tay, tự mình kéo ghế ngồi đối diện. Bà ra hiệu cho Tiểu Huệ lui ra, đợi tiếng cửa khép lại mới lên tiếng.

"Con bé thông minh," bà nói, không phải lời khen — đó là sự xác nhận lạnh lùng của một người đã xem xét kỹ lưỡng. "Nhưng ta muốn hỏi thẳng."

"Mẫu phi cứ hỏi." Ngọc Bích ngồi yên, không căng thẳng, không giả vờ thư thái.

"Ai giúp con soạn văn thư đó? Ai đóng dấu Thế Tử?"

Câu hỏi nhọn. Ngọc Bích biết đây là lúc quan trọng nhất của buổi sáng — không phải màn trình diễn trước Thái hậu, mà là cuộc đối thoại riêng này, nơi Tĩnh Hoài muốn biết cô thật sự là ai.

"Thế Tử," cô đáp, giọng không thay đổi. "Chính tay người đóng dấu. Thiếp chỉ đến xin."

Tĩnh Hoài nhìn cô một lúc lâu. "Khải Chiêu gặp con từ bao giờ?"

"Trước lễ cưới." Ngọc Bích không nói thêm. Câu trả lời đúng và đủ.

Tĩnh Hoài hơi nghiêng đầu — một cử chỉ nhỏ của người đang suy tính. "Con không sợ Thái hậu à?"

Ngọc Bích để một khoảng lặng ngắn trước khi trả lời, đủ ngắn để không mất lịch sự, đủ dài để câu trả lời có trọng lượng: "Thiếp kính trọng Thái hậu. Nhưng kính trọng không có nghĩa là phải để người ta đặt đâu thì ngồi đó mà không hiểu tại sao."

"Nguy hiểm." Tĩnh Hoài nói khẽ, song không phải lời cảnh báo — giọng bà có âm sắc của người nhận xét một sự thật khách quan.

"Thưa mẫu phi, thiếp không có ý tranh đoạt quyền lực của bất kỳ ai trong phủ này." Ngọc Bích nhìn thẳng vào mắt Tĩnh Hoài. "Thiếp chỉ muốn sống bằng bản thân mình, không muốn làm công cụ cho người khác. Đó là tất cả."

Tĩnh Hoài ngồi yên một lúc lâu. Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, in hình mắt cáo của song gỗ lên nền đất nung. Bên ngoài có tiếng chim hót, tiếng gió thổi lá rụng lào xào.

"Ta từng có một người em gái," bà nói, bất ngờ chuyển sang giọng kể chuyện, nhẹ nhàng hơn. "Vào cung năm mười bốn tuổi. Cũng sắc sảo, cũng không chịu cúi đầu. Ba năm sau, người ta tìm thấy em ta dưới ao cá chép."

Ngọc Bích không tránh cái nhìn đó.

"Thiếp hiểu mẫu phi muốn nói điều gì."

"Con hiểu thật không?"

"Hiểu rằng thông minh chưa đủ. Hiểu rằng cần biết lúc nào phải lùi, lúc nào được tiến. Và hiểu rằng…" Ngọc Bích nhìn xuống bàn tay mình một giây rồi lại nhìn Tĩnh Hoài, "trong phủ này, mẫu phi là người duy nhất thiếp có thể tựa vào — nếu mẫu phi cho phép."

Tĩnh Hoài không trả lời ngay. Bà đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, đi về phía cửa. Ngọc Bích cũng đứng lên.

Trước khi bước ra, Tĩnh Hoài dừng lại, không quay mặt lại:

"Chiều nay, Thái hậu sẽ triệu con vào hầu trà. Đừng để chén trà nguội mà chưa uống — đó là bất kính. Nhưng cũng đừng uống trước khi bà uống."

Rồi bà đi.

Ngọc Bích đứng nhìn khung cửa trống một lúc, để lời nhắn đó ngấm vào.

Đừng uống trước khi bà uống.

Đơn giản. Đủ để hiểu.

Buổi chiều, khi Tiểu Huệ dọn dẹp phòng, Ngọc Bích ngồi bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân hẹp sau viện. Một cây chuối non mọc sát tường, lá xanh mướt rung rinh trong gió. Bình thường. Yên tĩnh đến mức lạ.

Cô nghĩ đến Hàn Nguyệt — cái nhìn của người đó sáng nay khi màn kịch kết thúc. Không phải cái nhìn hằn thù. Tệ hơn: cái nhìn của người đang đánh giá lại đối thủ và điều chỉnh chiến thuật.

Kẻ thù biết mình nguy hiểm còn đáng lo hơn kẻ thù coi thường mình.

Ngọc Bích nhắm mắt lại, ngón tay vô thức chạm vào cổ tay nơi đêm qua người đàn ông ấy đã nắm lấy — một cái nắm giữ khi cô đỡ anh dậy khỏi bùn lầy, không phải cử chỉ của kẻ yếu thế mà là phản xạ của người đã quen điều khiển.

Anh ta biết cô là ai.

Cô biết anh ta là ai.

Và cả hai đều giả vờ như chưa nhận ra nhau, vì có những ván cờ mà người ta cần xem thêm vài nước trước khi quyết định ngã bài.

Cô mở mắt ra, nhìn cây chuối non đang vươn lá trong ánh chiều tà.

Trò chơi này mới chỉ bắt đầu.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →